Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 267
Cập nhật lúc: 26/03/2026 02:20
Sau đó, hai người phóng qua mặt Từ trưởng lão nhanh như một cơn gió.
Từ trưởng lão nhìn bóng lưng của hai người, chợt nhớ lại mấy trò quái gở của đứa nhóc này trước đây, linh cảm chẳng lành lóe lên trong lòng, thế là ông vội vàng đổi hướng, đi tới Tàng Bảo Các.
Vừa đẩy cửa bước vào gian phòng Lăng Miễu mới dời đi lúc nãy, đập vào mắt ông là mấy cái tủ đã trống hoác mất một nửa, và Lý Chấp đang ngồi thẫn thờ trước cái bàn gãy làm đôi, mặt mũi như sắp khóc.
Từ trưởng lão chỉ cảm thấy huyệt thái dương giật bần bật.
Vốn dĩ hôm nay là một ngày rất vui.
Bây giờ tất cả những tâm trạng tốt đẹp đều rạn nứt cả rồi.
Ông nhìn Lý Chấp với vẻ mặt phức tạp.
"Thế này là thế nào? Cái tiểu quỷ kia, dùng một khối lệnh bài, đã đổi đi mất phân nửa đồ đạc trong cái phòng này rồi à?"
Bên kia, Lăng Miễu kéo Bạch Sơ Lạc chạy một đoạn thật xa mới dừng lại.
Bạch Sơ Lạc nhìn bộ dạng lén lút, hớt ha hớt hải của Lăng Miễu, linh cảm chẳng lành trong lòng ngày một tăng cao.
"Tiểu sư muội à, nói cho ta nghe xem, muội dùng tấm lệnh bài đó đổi được bảo vật gì từ Thiên Cơ Các thế?"
Lăng Miễu "A" một tiếng rồi nhìn hắn.
"Chuyện này nói trong chốc lát cũng không rõ ràng được, hay là muội cho huynh xem luôn vậy."
Nói đoạn, tiểu nha đầu mở túi Càn Khôn bên hông ra, phơi bày "chiến lợi phẩm" vừa đi cướp bóc được cho Bạch Sơ Lạc xem.
Bạch Sơ Lạc thò đầu vào nhìn, đập vào mắt là vô số loại pháp khí chất đống bên trong, trong lòng chợt lóe lên một tia hồ nghi.
Chỗ này, toàn bộ đều là những thứ tiểu sư muội thu thập được trong quá trình rèn luyện ở bí cảnh Viễn Cổ Chiến Trường sao? Sao lại nhiều đến vậy? Mà tại sao lại không phân loại, cứ thế nhét bừa bãi vào thế này?
Bạch Sơ Lạc: "Vậy món nào là pháp khí muội lấy từ Tàng Bảo Các thế?"
Lăng Miễu: "Tất cả."
Bạch Sơ Lạc sững người, từ từ ngẩng đầu nhìn Lăng Miễu, chạm phải đôi mắt to tròn chân thật của nàng, giọng nói run rẩy.
"Tất... tất cả á?"
Đây là câu chuyện kinh dị gì vậy?
Bỏ qua ánh mắt bàng hoàng của Bạch Sơ Lạc, Lăng Miễu gật đầu.
"Đúng vậy, toàn bộ luôn đó. Nếu không phải do muội lùn quá, thì kiểu gì muội cũng dọn sạch cái phòng đó luôn rồi. Tứ sư huynh, huynh xem thử có ưng ý món nào không? Cứ lấy tự nhiên đi!"
Ánh mắt Bạch Sơ Lạc lại dán c.h.ặ.t vào túi Càn Khôn, "Tiểu sư muội, muội như vậy... là đến mức độ sắp bị phát lệnh truy nã rồi đấy. Muội đã ám sát vị quản sự trong đó luôn rồi hả?"
Này đâu phải là đến Thiên Cơ Các để đổi đồ, đây rõ ràng là đi... buôn sỉ luôn rồi.
Nhìn bộ dạng này, hắn lấy đâu ra gan mà dám lấy chứ. Hơn nữa, thế này cũng đâu thể gọi là lấy, gọi là chia chác chiến lợi phẩm thì đúng hơn.
Trước ánh mắt dò xét như đang thẩm vấn của Bạch Sơ Lạc, Lăng Miễu tỏ ra vô cùng vô tội.
"Huynh biết mà, muội luôn là một người thật thà, làm việc gì cũng đường đường chính chính, có lý có cứ. Muội thực sự không ép buộc ai cả, là ông ta tự nguyện mà."
Bạch Sơ Lạc: "..."
Thật không, ta không tin đâu.
Đầu Bạch Sơ Lạc đau như b.úa bổ.
Đi Thiên Cơ Các đổi đồ đạc yên bình thế mà cũng có thể gây ra chuyện được! Nhỡ Thiên Cơ Các mang chuyện này đến mách sư tôn, hắn chẳng phải sẽ bị mắng lây sao!
Thôi bỏ đi.
Dù sao cũng là sư muội nhà mình mà.
Quen rồi thì tốt thôi.
Ngộ nhỡ có bị c.h.ử.i thật, thì người đứng mũi chịu sào cũng là tiểu sư muội cơ mà.
Bạch Sơ Lạc lắc đầu, cái suy nghĩ lo sợ bị tiểu sư muội làm liên lụy mà bị mắng cùng đã bay vèo ra khỏi đầu hắn.
Thực ra, hôm nay hắn đồng ý đưa tiểu sư muội xuống núi, cũng là vì mang chút tâm tư muốn ra ngoài đi dạo.
"Tiểu sư muội, Tông môn đại bỉ sắp tới rồi, thành Phàn Vân chắc chắn đang náo nhiệt hơn bình thường nhiều. Hiếm có dịp được xuống núi, hay là chúng ta đi dạo một vòng rồi hẵng về tông?"
Đôi mắt Lăng Miễu bỗng chốc rực sáng như sao trời, "Được thôi! Đi nào!"
Hai người vừa nói đã hiểu ý nhau, Bạch Sơ Lạc thành thạo xách Lăng Miễu lên, một cước đạp lên Kỳ Lân Kiếm, v.út lên không trung.
Hai huynh muội hào hứng ngự kiếm hướng về phía thành Phàn Vân.
Nguyệt Hoa Tông với tư cách là tông môn đăng cai Tông môn đại bỉ, sẽ chuẩn bị sẵn nơi ăn chốn ở cho các đệ t.ử và trưởng lão đến tham dự.
Thế nhưng, hiện tại kỳ thi vẫn chưa chính thức khai mạc, nên nhiều đệ t.ử sau khi ổn định chỗ ở sẽ thích lang thang khám phá các trấn mạc quanh đó. Phàn Vân Thành, thành trì sầm uất nhất nằm ngay dưới chân núi Nguyệt Hoa Tông, hiển nhiên trở thành điểm dừng chân hàng đầu của họ.
Không riêng gì các tuyển thủ, mà một lượng lớn đệ t.ử cùng tán tu tò mò đến xem náo nhiệt cũng ùa về nơi này.
Nơi nào có người, nơi đó có cơ hội kinh doanh. Đủ mọi thương hội và tiểu thương cũng đã sớm rục rịch kéo đến thiết lập gian hàng.
