Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 296
Cập nhật lúc: 26/03/2026 04:05
Lăng Miễu cũng không làm bộ làm tịch, nàng kiễng mũi chân, chủ động nhào về phía Lương Siêu, "Ta tới đây!"
Lương Siêu không vội ra chiêu, cánh tay không cầm kiếm của hắn vung lên, một lá bùa bay ra, chớp mắt liền tạo thành một lớp kết giới phòng ngự trước mặt hắn.
Ngay sau đó, dưới sự che chắn của kết giới phòng ngự, hắn lao thẳng về phía Lăng Miễu tấn công.
Lương Siêu dồn linh khí vào thanh trường kiếm, theo sự d.a.o động nhè nhẹ của không khí, hắn nhắm thẳng về phía Lăng Miễu mà đ.â.m tới.
Khí thế này rõ ràng áp đảo hơn hẳn tên Lục Bồi Nguyên còn chưa kịp ra đòn đã bị đ.ấ.m bay lúc nãy.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, lớp kết giới phòng thủ bị phá vỡ một cách trơn tru, và nắm đ.ấ.m to như cái bao cát của tiểu nha đầu đã giáng thẳng vào mặt Lương Siêu.
"Cái... cái gì cơ..."
Trong phe Toàn Phong Tông, một đệ t.ử phù tu đến dự khán vô thức trố mắt, không thốt nổi một lời.
Bùa phòng thủ của hắn, vậy mà lại bị phá vỡ một cách dễ dàng như thế?
Lâm Hạ liếc nhìn hắn một cái, trong đáy mắt xẹt qua một tia tỏ tường xen lẫn coi thường.
Nực cười, cái đứa trẻ này một năm trước đã có thể dễ dàng một đ.ấ.m đập nát bùa phòng thủ của hắn, huống hồ tấm bùa mà Lương Siêu mang lên đây chất lượng lại chỉ ở mức bình thường, nhìn là biết vẽ vội vàng, cản được mới là lạ đấy.
Những mảnh vỡ của kết giới còn chưa kịp tan biến, Lương Siêu đã bị Lăng Miễu dùng một đ.ấ.m oanh tạc bay ra ngoài.
Lần này Lăng Miễu có kiểm soát lực tay, nên Lương Siêu chỉ bị đập vào bức tường bao quanh khu khán giả chứ không làm thủng tường.
Viên quản sự hô to: "Nguyệt Hoa Tông, Lăng Miễu giành chiến thắng."
Trên khán đài, ánh mắt mọi người nhìn biểu cảm của tiểu nha đầu trên võ đài bắt đầu trở nên kỳ quặc.
Không còn thái độ xem trò cười nữa, thay vào đó là sự dè chừng và bồn chồn.
"Hai lần... đều chỉ dùng một đ.ấ.m?"
"Á đù, sao tự dưng thấy hơi rùng mình nhỉ? Ta bắt đầu hiểu tại sao người ta lại đặc cách cho cô bé này rồi."
"Biết nói sao đây, tuy linh căn của cô bé rất tệ, nhưng không thể phủ nhận khả năng chiến đấu của cô bé quá khủng. Ta cảm giác cô bé vô đối trong mấy vòng đấu khởi động này."
"Không biết cô chị thiên tài kia có đấu lại cô bé này không nhỉ? Rất mong chờ kết quả trận đấu ngày mai giữa Lăng Vũ và cô bé này!"
"Nhưng có ai biết được ngày mai và tin dữ, cái nào sẽ đến trước không."
Nhỡ đâu bốc trúng mình thì sao?
"Một cô loli đáng yêu như thế, nếu mà đ.ấ.m ta một cú chắc ta khóc suốt mất."
"Á á á, vị quản sự kia lại đang bốc thăm kìa, đáng sợ quá, đừng bốc trúng ta, đừng bốc trúng ta!"
Nhóm thi đấu của Lăng Miễu bắt đầu khá muộn so với các nhóm khác, nên quản sự nhanh ch.óng xướng tên đối thủ tiếp theo của nàng.
Lần này, nam đệ t.ử kia lên đài với vẻ nơm nớp lo sợ, vài giây sau liền vẽ nên một đường cong hoàn mỹ văng ra ngoài, đập sầm vào bức tường bảo vệ khu khán giả, rồi lả tả rơi xuống như một tờ giấy mỏng, không còn chút động tĩnh.
Lăng Miễu đứng ngẩn ngơ trên đài.
Nàng đã cố gắng kìm lực rồi mà, sao hắn vẫn ngất xỉu chứ, chẳng lẽ mấy tu sĩ Trúc Cơ bây giờ đều yếu ớt đến thế sao?
Nàng nhớ lúc trước khi tẩn tên Bạch Cảnh, hắn ta cũng đâu có ngất xỉu chỉ sau một cú đ.ấ.m!
Từ trên khán đài, Bạch Cảnh nhận thấy ánh mắt dò xét kỳ quặc của Lăng Miễu, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi. Hắn lờ mờ đoán được đứa trẻ này đang nghĩ gì.
Kể từ sau trận chiến đó, hắn trở về và tu luyện chăm chỉ gấp bội, giờ tu vi đã tiến lên Kim Đan.
Vốn định trong kỳ Tông môn đại bỉ lần này sẽ rửa hận, cho cái tiểu quỷ đáng ghét này nếm mùi đau khổ, nhưng giờ nhìn lại, hắn chỉ thấy có phần chột dạ. Nếu sau này có đụng độ, dựa vào việc áp đảo cảnh giới, cũng không biết bản thân có thể chiếm được bao nhiêu lợi thế.
Vòng đấu khởi động của Lăng Miễu vẫn tiếp tục.
Lúc này, không khí phía dưới đài đã chìm vào tĩnh mịch. Hễ quản sự cử động là toàn bộ đệ t.ử dự thi có mặt đều bắt đầu nơm nớp lo âu, thầm cầu nguyện đừng gọi tên mình.
Cả buổi chiều, tình cảnh mà những người may mắn bị gọi lên đài phải đối mặt là: chỉ cần không kịp hô nhận thua, sẽ bị đ.á.n.h văng ra ngoài. Có người dù đã hô nhận thua nhưng chạy không đủ nhanh, còn phải gánh chịu nguy cơ bị tiểu nha đầu không kịp thu thế đạp cho vài cước.
Trên đỉnh Quan Tinh có gần ba mươi võ đài lớn nhỏ, nhưng dần dần, khán giả bắt đầu đổ dồn về phía khán đài của một võ đài vô cùng kỳ dị, nơi liên tục có người bị ném ra ngoài với tốc độ ch.óng mặt.
Cuối cùng, đến mức không còn kẻ xui xẻo nào chịu bước lên đài nữa.
Cơ bản là chỉ đứng từ xa tít dưới đài, gào lên xin rút lui, rồi biến mất tiêu trong chớp mắt.
Lăng Miễu cuối cùng cũng hiểu được tác dụng chiếc ghế đẩu nhỏ mà Lâm Thiên Trừng đưa cho mình.
