Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 306
Cập nhật lúc: 26/03/2026 08:02
Nhưng cuối cùng, nàng vẫn không nhịn được, mang theo giọng điệu nức nở hét toán lên.
"A a a a a a!"
"Lăng... Lăng Miễu..."
"Ngươi đừng có qua đây!!!"
Cảnh tượng quái dị này cũng dọa sợ những đệ t.ử thân truyền khác đến dự khán.
Hạc Hành ôm c.h.ặ.t cánh tay Thân Đồ Liệt, "Đại sư huynh... Muội ấy đáng sợ quá!"
Thân Đồ Liệt sa sầm mặt mày nhìn đứa trẻ đang vững vàng bò trên bức tường bảo vệ cao v.út. May mà hắn đã sớm chứng kiến bộ dạng bò lổm ngổm khắp tường của đứa nhỏ này trong hang động ở Song Sinh bí cảnh rồi, nếu không thì chắc chắn cũng sẽ bị dọa cho khiếp vía.
Những đệ t.ử thân truyền khác đến xem thi đấu.
Tạ Đề: "Đại sư tỷ... Lăng sư muội, muội ấy men theo bức tường bò lên rồi kìa!"
Khúc Phong Miên: "...Ta thấy rồi..."
Một đệ t.ử của Nguyệt Hoa tông run rẩy chỉ tay về phía Lăng Miễu: "Sinh... Sinh... Sinh vật kỳ dị!"
Đoạn Vân Chu nhíu mày, cất giọng nhắc nhở: "Đừng có nói đồng môn của mình như vậy!"
Huyền Tứ thậm chí còn quên cả vẫy chiếc quạt rắc bột vàng: "...Gián!"
Và rồi hắn nhận ngay một cú gõ đầu từ Đoạn Vân Chu.
Lâm Thiên Trừng: "Sau khi nó bò lên, nó có xơi tái hết chúng ta không?"
Đoạn Vân Chu: "..."
——
Box bình luận giải Tông Môn Đại Bỉ: Hôm nay đi xem thi đấu, sợ rớt cả cái đầu xuống đất luôn.
Đoạn Vân Chu hít sâu, lại hít sâu.
Đại sư huynh bày tỏ rằng hắn thật sự rất mệt mỏi, bản thân cũng phải chịu một đòn tấn công tinh thần khủng khiếp như vậy, mà còn phải quản lý lũ sư đệ sư muội sắp phát điên nữa.
Cuối cùng, Lăng Miễu cũng bò lên tới nơi.
Nàng từ từ bò ngang qua trước mặt mấy người Đoạn Vân Chu, vừa há miệng vừa nói: "Mau~ giúp~ ta~ lột~ tờ~ Bò~ Hành~ Phù~ xuống~ đi~"
Lăng Miễu kéo dài giọng, lừ đừ bò về phía trước.
Mặc dù Đoạn Vân Chu đã chuẩn bị tinh thần từ trước, nhưng chứng kiến cảnh tượng quái đản này, hắn vẫn sững người mất vài giây.
Mãi đến khi Lăng Miễu đã bò đi được một quãng khá xa, hắn mới giật mình tỉnh mộng, đuổi theo và bóc tờ Bò Hành Phù khỏi người tiểu sư muội.
Bùa bị gỡ xuống, Lăng Miễu rốt cuộc lấy lại được quyền kiểm soát cơ thể.
"Phù."
Đứa nhỏ bình thản đứng lên từ mặt đất, giãn gân giãn cốt một chút.
Nàng liếc nhìn các vị sư huynh sư tỷ đang đứng ngẩn tò te trong gió của mình.
Đoạn Vân Chu, Huyền Tứ và Lâm Thiên Trừng đều ở đây, chỉ vắng mặt Bạch Sơ Lạc.
Lăng Miễu: "Ơ? Trận đấu của Tứ sư huynh vẫn chưa kết thúc sao? Đối thủ của huynh ấy là ai vậy?"
Đoạn Vân Chu: "Đệ ấy bốc phải Tô Ngự của Dần Võ tông, e là một sớm một chiều không xong được đâu."
Mặc dù Bạch Sơ Lạc hơn Tô Ngự một đại cảnh giới, nhưng rốt cuộc đệ ấy cũng chỉ mới vừa đột phá lên Kim Đan mà thôi.
Lăng Miễu: "Vậy các sư huynh sư tỷ cứ đi xem trận đấu của huynh ấy trước đi, ta sẽ tới ngay!"
Mấy người gật đầu đồng ý.
Thế rồi, tiểu nha đầu hớn hở chạy đến trước mặt Giang Mộc Dao – người lúc này não bộ đã trống rỗng hoàn toàn, linh hồn bay ra khỏi thể xác, lơ lửng lảo đảo bên mép tựa như một con ma nhỏ. Lăng Miễu giơ ngón tay cái lên, giọng nói lảnh lót:
"Giang sư tỷ! Bùa của tỷ công hiệu thật sự đấy! Ta vừa bò một vòng xong, cảm thấy tinh thần sảng khoái, tỉnh táo hẳn lên!"
Giọng Giang Mộc Dao đờ đẫn: "A..."
Lăng Miễu: "Giang sư tỷ đừng xót ruột, ta sẽ đi nhặt lại hết những lá bùa còn dùng được, sẽ không để lãng phí đâu!"
Giang Mộc Dao vẫn tiếp tục đờ đẫn, hoàn toàn không có chút ý chí chủ động suy nghĩ nào: "A..."
Huyền Tứ quay đầu lại, ghé vào tai Lăng Miễu thì thầm: "Tiểu sư muội, muội đừng vội chia sẻ kinh nghiệm bò trườn nữa, mau đi xác nhận kết quả thi đấu với quản sự đi!"
"À đúng rồi!"
Lăng Miễu vội vã quay ngoắt lại, bấu vào mép tường bảo vệ, hét lớn xuống phía quản sự bên dưới: "Lý quản sự! Tuy ta tự bò ra ngoài, nhưng rõ ràng là ta đã đ.á.n.h hắn văng khỏi võ đài trước mà!"
Lý quản sự đang đứng trên võ đài hoàn hồn lại, với vẻ mặt quái dị, ông ta tuyên bố kết quả trận đấu: "Nguyệt Hoa Tông Lăng Miễu, giành chiến thắng!"
Nói đoạn, Lý quản sự tất tả chạy về phía Kỳ Phong, người vẫn đang cười ngặt nghẽo không ngừng.
Trên khán đài cao, Giang Thượng cười đến mức tưởng như sắp tắt thở.
"Hahahaha! Nguyệt Hoa Tông chủ! Vị tiểu đồ đệ này của ngài, thật sự là quá thú vị rồi đấy!"
Thương Ngô: "..."
Trẻ con thú vị quá thì phải làm sao bây giờ, có đ.á.n.h một trận cũng không sửa được cái nết đó.
Ở bên kia, Thanh Vân liếc nhìn Triệu trưởng lão đang trong trạng thái ngây dại toàn tập, rồi lại ngoái nhìn bức tường bảo vệ cao v.út, trên đó chi chít vô vàn lỗ nhỏ lỗ to, liếc sơ qua cũng phải tới ba bốn chục cái hố. Ngón tay hắn bất giác khẽ giật giật.
Hắn rốt cuộc cũng hiểu, vì sao Thương Ngô lại nói, một cái hố chỉ phạt đứng nửa canh giờ thôi.
