Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 309
Cập nhật lúc: 26/03/2026 11:01
"Tứ sư huynh! Cố lên! Xông lên! Cận chiến với hắn!"
Giang Mộc Dao đứng cạnh chớp chớp mắt, tiện tay dán một lá Khuếch Âm Phù lên người đứa nhỏ. Giọng hô hào của Lăng Miễu ngay lập tức vang vọng, trở nên nổi bật giữa một rừng những tu sĩ cũng đang hò reo không ngớt.
Tiếng cổ vũ của đứa trẻ trên khán đài đã thu hút thành công sự chú ý của Bạch Sơ Lạc và Tô Ngự trên võ đài.
Lúc này, cả hai người họ đều đang đứng không v.ũ k.h.í.
Bạch Sơ Lạc và Tô Ngự theo phản xạ cùng lúc liếc nhìn Lăng Miễu.
Và rồi, trong tâm trí của hai người, bất ngờ hiện lên cùng một hình ảnh vô cùng oai hùng của Lăng Miễu hôm đó ở đấu trường ngầm khi đ.á.n.h nhau với Chu Liêu. Một tay nắm c.h.ặ.t tóc đối thủ, một vòng xoay người liền đập mạnh đối thủ xuống sàn võ đài như một cái bao tải, sau đó lại liên tiếp đập tới tấp.
Kéo tóc đối thủ! Ném mạnh xuống đất!
Cảnh tượng đó lúc ấy đã để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc trong tâm trí họ.
Đúng! Cứ làm vậy đi!
Trong tích tắc.
Ánh mắt của Tô Ngự và Bạch Sơ Lạc đồng thời nhắm thẳng vào tóc của đối phương.
Giây tiếp theo, cả hai người hầu như cùng lúc xuất chiêu, và mục tiêu, không gì khác, chính là mái tóc của kẻ địch!
Và thế là, trước bàn dân thiên hạ, một tu sĩ Kim Đan sơ kỳ và một tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, lại cùng lúc đưa tay ra, túm c.h.ặ.t lấy tóc của đối phương.
Cùng lúc xoay người, muốn quật ngã kẻ kia.
Và rồi... Cùng nhau ngã lăn ra đất.
Ngã ra đất rồi vẫn chưa chịu buông tha, hai người không ai chịu thả tay ra trước, thế là quyết định nằm lăn lóc trên sàn võ đài, túm tóc nhau giằng co loạn xạ.
Khán đài đang ồn ào bỗng chốc chìm vào im lặng tĩnh mịch trước màn trình diễn này.
Ồ... Màn giật tóc này cũng kịch tính đấy... Nhưng đây rõ ràng là Tông môn đại bỉ mà, đúng không?
"Hả?"
Lăng Miễu cũng c.h.ế.t sững.
Gì thế này? Đánh nhau mà lại biến thành giật tóc?
Hay đấy!
Nàng thích xem!
Nàng chính là thích xem cảnh giật tóc này!
Vậy nên đứa nhỏ lại gào thét càng hăng say hơn.
"Tuyệt vời!"
"Đúng rồi! Cứ thế! Giật tóc hắn!"
"Cắn hắn đi!"
"Móc rốn hắn!"
"Móc rốn hắn đi, Tứ sư huynh!"
——
Trên bảng thông báo Tông môn đại bỉ: Tông môn đại bỉ năm nay, ngày nào cũng có bất ngờ mới.
Giọng nói đầy phấn khích của đứa trẻ vang lên giữa khán đài im ắng, cộng thêm sự khuếch đại của Khuếch Âm Phù, càng trở nên vô cùng nổi bật.
Vài đệ t.ử thân truyền của Dần Võ Tông đang đứng ở hàng đầu, vị trí khá gần Lăng Miễu. Tiếng hô hoán của Lăng Miễu làm tai Hạc Hành ù đi râm ran.
Thẩm Thanh Thạch, một đệ t.ử thân truyền của Dần Võ Tông, liếc nhìn đứa trẻ đang hò reo cổ vũ đằng kia.
"He he, đứa trẻ đó là tiểu đệ t.ử thân truyền mới của Nguyệt Hoa Tông sao? Trông dễ thương ghê."
"Dễ thương á!?"
Đầu Hạc Hành nổi đầy gân xanh, hắn ghé sát tai Thẩm Thanh Thạch, thì thào đầy ẩn ý: "Tuyệt đối đừng để bề ngoài của nó đ.á.n.h lừa nhé, huynh sẽ c.h.ế.t không toàn thây đâu."
Thẩm Thanh Thạch: "?"
Trở lại lôi đài, tuy trận đấu giữa Bạch Sơ Lạc và Tô Ngự bỗng dưng biến thành màn túm tóc diễn ra trong vài giây, nhưng cả hai nhanh ch.óng tỉnh táo lại, bật dậy từ dưới đất và tiếp tục giao đấu.
Cuối cùng, Bạch Sơ Lạc đã thành công áp chế Tô Ngự, đá văng hắn khỏi lôi đài.
Bạch Sơ Lạc giành chiến thắng.
Trên đài cao, Giang Thượng nhịn cười đến mức tưởng chừng nội thương. Lão nghiêng đầu sang một bên, len lén liếc nhìn hai gương mặt đang nhăn nhó, rõ ràng là muốn nổi điên của Thương Ngô và tông chủ Dần Võ Tông.
Một lúc lâu sau.
Giang Thượng vẫn không kìm được bật cười lớn, "Ha ha ha ha ha! Xin lỗi hai vị, ta biết thế này là thất lễ, nhưng cảnh này quả thực quá đỗi hài hước! Ha ha ha ha ha ha!"
"..."
Đệ t.ử thân truyền của chính mình lại công khai bêu riếu trên sàn đấu, còn bản thân thì phải hứng chịu những tràng cười nhạo báng ngay sát bên, tình cảnh này quả thực chẳng dễ chịu chút nào.
Thương Ngô và tông chủ Dần Võ Tông mím môi, nhất thời chẳng ai nói một lời.
Vài giây sau, tông chủ Dần Võ Tông v.út đứng dậy, sắc mặt đen thui như đ.í.t nồi, quay sang nhìn Giang Thượng.
"Mong Minh chủ thông cảm, ta đột nhiên có việc bận, xin phép cáo từ một lát."
Khi ông bước xuống khỏi đài cao, mọi người mới nghe thấy tiếng truyền âm đầy nghiến răng nghiến lợi của ông.
"A Liệt, xách cổ thằng nhóc Tô Ngự đó tới đây cho ta!"
Phía bên kia, Thương Ngô hít sâu một hơi, cố nặn ra một nụ cười hiền hòa rồi cũng đứng dậy.
Thương Ngô: "Để mọi người chê cười rồi, ta cũng xin phép cáo lui một lúc."
Dứt lời, hắn thong thả rời khỏi đài cao với phong thái không vội vã.
Chưa đầy một nén nhang sau.
Đoạn Vân Chu đã xách cổ Bạch Sơ Lạc và Lăng Miễu bay vọt vào khu vực tổ chức của tầng hai.
