Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 314
Cập nhật lúc: 26/03/2026 11:01
Cuối cùng, Giang Ký Minh tránh không kịp, bị một con hỏa long hất văng khỏi võ đài.
Dưới đài, Lăng Miễu kích động dõi theo cảnh Đoạn Vân Chu nhẹ nhàng đáp xuống đất, duyên dáng thu kiếm trên võ đài.
Hóa ra đây chính là Kiếm Khí Hóa Hình! Ngầu bá cháy!
Tiểu nha đầu phấn khích kiễng chân, khum hai tay lại thành hình loa gào lớn: "Sư tôn! Người nhìn Đại sư huynh kìa! Huynh ấy cũng đ.â.m thủng võ đài thành một đống lỗ rồi! Người không được thiên vị, nhất định phải phạt huynh ấy! Một cái lỗ nửa canh giờ!"
Đoạn Vân Chu: "..."
Điểm chú ý của tiểu sư muội thật kỳ lạ.
Thương Ngô trên đài cao: "..."
Cái đứa chuyên làm trò hề này!
Được, được, được, phạt hết! Phạt hết! Hôm nay không ai thoát được!
Triệu trưởng lão nhìn cái võ đài bị đ.â.m nát bươm như tổ ong, đầu đau như b.úa bổ.
Đứa nhỏ đập phá thì đành chịu, sao giờ đến người lớn cũng bắt đầu học đòi đập phá rồi? Những kỳ Tông môn đại bỉ trước đâu có thấy bọn họ phá võ đài thế này cơ chứ.
Ông thở dài liên tục: Đáng ghét, muốn bắt bọn họ đền tiền quá, tiếc là toàn người nhà mình.
Thấy ánh mắt của mọi người ngày càng đổ dồn về phía tiểu sư muội nhà mình, Huyền Tứ cạn lời vươn tay, đè đứa nhỏ xuống.
Bạch Sơ Lạc đứng bên cạnh cảm thán một câu.
"Đại sư huynh mạnh thật đấy, ta không dám tưởng tượng đến lúc ta lên Nguyên Anh, Kiếm Khí Hóa Hình của ta sẽ mang lại hiệu ứng thế nào nữa."
Tiểu nha đầu ghét bỏ liếc nhìn Bạch Sơ Lạc một cái, giọng điệu mang chút kiêu ngạo.
"Hừ, đồ nhát gan, ta thì dám nghĩ đấy!"
Chắc chắn sẽ ngầu nổ trời luôn!
Bạch Sơ Lạc: "..."
Muội thật sự chẳng nể nang gì cả.
Huyền Tứ đứng cạnh nghe mà dở khóc dở cười, "Được rồi, đừng mộng tưởng nữa, quản sự bên kia gọi tên muội rồi kìa! Mau đi đi!"
Khi Lăng Miễu nhảy lên võ đài, Trình Cẩm Thư đã đứng chờ sẵn.
Thấy tiểu nha đầu bước lên, trong mắt Trình Cẩm Thư xẹt qua một tia tàn nhẫn không thèm che giấu, rõ ràng là muốn cho nàng một bài học nhớ đời.
Lăng Miễu tinh ý bắt được sự ác ý trong mắt Trình Cẩm Thư, trong lòng có chút khó hiểu.
Kỳ lạ thật, cái tên Trình Cẩm Thư này, sao lại thù địch với nàng đến thế nhỉ? Hai người vốn dĩ chẳng có thù oán gì, cho dù có chút dính dáng thì cũng là do nàng trước đây mặt dày bám theo hắn, còn hắn thì khinh thường nàng cơ mà?
Nàng còn chưa thèm ghi hận hắn, sao hắn lại đi ghi hận nàng?
Lăng Miễu khoanh tay trước n.g.ự.c, "Trình Cẩm Thư, ngươi có vẻ rất ghét ta, nhưng mà, ta chẳng nhớ là ta đã từng đắc tội gì với ngươi cả."
Ngoại trừ cú đ.ấ.m vào ngày nàng rời Ly Hỏa tông, nhưng đó cũng là do Trình Cẩm Thư khiêu khích trước, hắn đáng bị ăn đòn.
Trình Cẩm Thư nghe đối phương hỏi vậy, ánh mắt tối sầm lại, lộ rõ vẻ bối rối.
Hắn chưa từng nghĩ về vấn đề này, cũng không thể nói rõ nguyên do.
Hắn thực sự rất ghét Lăng Miễu. Trước đây lúc tiểu quỷ này thích bám theo hắn, hắn đã ghét, bây giờ nó thay tâm đổi tính, hắn lại càng ghét hơn. Hắn không thích sự thay đổi này của nó.
Dù sao, ngay cả khi hắn chán ghét nó, điều đó cũng không thể trở thành lý do để nó hoàn toàn phớt lờ hắn như bây giờ.
Hơn nữa, tiểu quỷ này cũng không nên nhiều lần nhắm vào Lăng Vũ, còn cướp đồ của Lăng Vũ nữa chứ.
Trình Cẩm Thư lạnh lùng đáp: "Ghét thì ghét, cần gì lý do. Nếu ngươi đã làm ra những chuyện nhắm vào Tiểu Vũ sư muội, thì đừng trách người khác chán ghét ngươi."
"..."
Đúng là tên ngốc.
Lăng Miễu cười khẩy nói: "Thôi bỏ đi, nước bọt của ta dùng để đếm tiền, không phải để nói lý lẽ với ngươi."
Quản sự liếc nhìn hai người, "Xưng danh."
Trình Cẩm Thư: "Ly Hỏa Tông, Trình Cẩm Thư."
Lăng Miễu: "Nguyệt Hoa Tông, Lăng Miễu."
Quản sự vừa dứt lời "Trận đấu bắt đầu", Trình Cẩm Thư đã rút kiếm ra.
"Rút kiếm đi."
Lăng Miễu vẫn khoanh tay đứng im, "Ngươi chưa đủ tư cách để ta phải rút kiếm."
"Ha ha."
Trình Cẩm Thư tức giận đến bật cười.
Hắn dậm mạnh mũi chân, vung kiếm đ.â.m thẳng về phía Lăng Miễu, tốc độ cực nhanh, nháy mắt đã đến trước mặt nàng.
Hắn vung trường kiếm giữa không trung, kiếm khí tỏa ra, Lăng Miễu bị bật ngược lại vài bước, nhưng ngay giây tiếp theo, đòn tấn công của Trình Cẩm Thư đã đuổi tới sát nút.
Ánh kiếm lóe sáng liên tục giữa không trung, Trình Cẩm Thư ra chiêu cực nhanh, mỗi đòn đều lan tỏa kiếm khí, cày nát mặt võ đài thành vô số vết xước sâu hoắm.
Đối mặt với những đòn tấn công dồn dập đầy linh khí của đối phương, Lăng Miễu tay không tấc sắt khó lòng đ.á.n.h trả, trong lúc nhất thời bị ép lùi liên tục, suýt nữa bị dồn đến bờ vực võ đài.
Trên đài cao, Tư Đồ Triển hài lòng thốt lên, "Cẩm Thư đ.á.n.h vẫn rất vững vàng."
Bên dưới, Trình Cẩm Thư lại tung thêm một đòn kiếm quét ngang về phía Lăng Miễu, kiếm khí cuồn cuộn lan ra, Lăng Miễu lộn vòng trên không trung tránh thoát, nhưng ngay lập tức Trình Cẩm Thư đã áp sát đ.â.m thẳng.
