Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 341

Cập nhật lúc: 26/03/2026 16:02

Lăng Miễu giơ ngón tay cái lên, "Tỷ muội! Tỷ còn bá đạo hơn ta đó!"

Đối xử với vị hôn phu của mình mà cũng nhẫn tâm thế này sao?

Lâm Hạ: "..."

Đôi môi hắn mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng tắp, thầm tự làm công tác tư tưởng cho bản thân một hồi lâu.

Hết cách rồi, Giang Ký Minh và Giang Mộc Dao đang hừng hực khí thế muốn thử sức. Người ta nhiệt tình muốn giúp hắn điều tra những hiện tượng lạ xảy ra trong phủ, thân là Thiếu gia chủ Lâm gia, hắn cũng khó lòng mà từ chối.

Hơn nữa, nhìn cái điệu bộ của con nhóc Lăng Miễu này, chuyện này chưa giải quyết xong thì nó nhất quyết không chịu đi đâu.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Lâm Hạ thầm thở dài trong lòng, sự việc xảy ra quái đản như vậy, đâu có dễ dàng gì mà giải quyết được.

Lâm Hạ: "Thời gian ta ở nhà không nhiều, nhưng nghe nói có vài địa điểm yêu thú xuất hiện thường xuyên hơn, chúng ta có thể đến đó nấp chờ, xem có yêu thú nào bị truyền tống đến nữa không."

Lăng Miễu: "Chờ đợi như vậy tốn thời gian lắm, không khả thi đâu."

Đứa nhỏ ném cho Lâm Hạ một ánh nhìn khinh bỉ, "Đưa ra cái cách tốn thời gian thế này, không phải là ngươi muốn câu giờ, tính đợi đến lúc bọn ta mất kiên nhẫn rồi tự bỏ đi đấy chứ?"

"..."

Bị nói trúng tim đen, Lâm Hạ tức tối vặc lại: "Thế ngươi nói xem, ngươi định làm thế nào? Lệnh truy nã không phải do tự tay ngươi xé xuống sao? Ngươi muốn làm nhiệm vụ, lại bắt ta nghĩ cách điều tra giúp ngươi à?"

Hắn tự bỏ tiền túi ra ban lệnh truy nã, rồi lại tự mình giải quyết, để cho Lăng Miễu ẵm trọn tiền thưởng? Hắn là cái loại ngu ngốc đến mức độ nào cơ chứ?

Nghe Lâm Hạ nói vậy, Lăng Miễu cười khẩy một tiếng.

Chỉ đợi câu này của ngươi thôi.

Đứa nhỏ lôi từ đâu ra một tờ bản đồ Lâm gia do tự tay vẽ, trải rộng ra trước mặt Lâm Hạ.

"Ngươi trước tiên hãy khoanh vùng những nơi mà ngươi biết thường xuyên có yêu thú bị truyền tống tới đây, chúng ta xem thử có tìm ra được quy luật nào không."

Lâm Hạ nhìn chằm chằm tấm bản đồ nhà mình, chìm vào dòng suy nghĩ: "Lăng Miễu, ngươi thành thật nói cho ta biết, có phải ngươi định tịch thu luôn cả cái nhà này của ta không?"

Tại sao nó lại phải cất công vẽ bản đồ nhà hắn chứ, đáng sợ quá đi mất!

Lâm Hạ ngước mắt lên, liếc nhìn Đoạn Vân Chu với vẻ đăm chiêu: Ngươi không thể quản c.h.ặ.t tiểu sư muội nhà ngươi được à!

Đoạn Vân Chu thành thạo quay mặt đi chỗ khác: Nhìn hắn làm gì! Hắn đâu có dắt con nhóc này đi dạo khắp Lâm phủ.

Lâm Hạ thở dài, cầm lấy cây b.út lông sói, khoanh lại vài địa điểm mà mình từng nghe nói tới.

Tấm bản đồ của Lăng Miễu chi tiết đến mức khiến hắn phát hoảng, từ tình hình canh gác, vị trí đặt trận pháp cho đến các tuyến đường xâm nhập đều được đ.á.n.h dấu rành rọt.

Nhớ lại cảnh bị đứa nhỏ này công khai dỡ nhà trong ảo cảnh, Lâm Hạ quyết định phải canh chừng nó thật kỹ, không thể để nó "tịch thu" nhà mình thật được.

Lâm Hạ đ.á.n.h dấu xong bèn nhấc b.út lên.

Lăng Miễu khoanh tay trước n.g.ự.c, quan sát tỉ mỉ những địa điểm yêu thú xuất hiện mà Lâm Hạ vừa đ.á.n.h dấu.

Sau đó, nàng cầm một cây b.út lông sói khác, bắt đầu nối các điểm Lâm Hạ vừa đ.á.n.h dấu lại với nhau.

"Mọi người xem này, ở đây có một giao điểm."

Bốn người còn lại ghé mắt lại gần, quả nhiên thấy các điểm Lâm Hạ đ.á.n.h dấu, sau khi được Lăng Miễu nối lại với nhau theo từng cặp, đã tạo thành một giao điểm.

Và giao điểm đó, trùng khớp với vị trí Bảo khố của Lâm gia.

Lâm Hạ sắc mặt ngưng trọng, đăm chiêu nhìn chằm chằm tấm bản đồ trên bàn, hồi lâu sau mới chậm rãi lên tiếng, giọng nói yếu ớt.

"Lăng Miễu, ta nghi ngờ ngươi cùng một phe với đám yêu thú đó."

Lần này... lần này là định công khai trộm đồ nhà người ta đây mà...

Lăng Miễu cạn lời ngẩng đầu nhìn Lâm Hạ, "Ta đã làm gì quá đáng với ngươi sao? Tại sao lại nghĩ ta như vậy?"

Ta chỉ đang tích cực giải quyết vấn đề thôi mà!

Lâm Hạ: "..."

Như thế còn chưa đủ quá đáng sao? Vậy phải thế nào mới gọi là quá đáng? Hắn thực sự tò mò muốn biết định nghĩa "quá đáng" của đứa trẻ này là gì.

Lăng Miễu: "Hơn nữa, mấy thứ đồ trong bảo khố nhà ngươi, đặc biệt là mấy món v.ũ k.h.í ấy, giòn tan như bánh tráng, ném một cái là gãy làm đôi, ngươi nghĩ ta thèm vào à!"

Lâm Hạ: "..."

Đấy là lỗi của v.ũ k.h.í nhà ta sao?

Rõ ràng là lỗi của ngươi!

Vũ khí có giòn đến mấy, vào tay người bình thường cũng không thể ném cái là gãy đôi được! Hơn nữa đó là trong ảo cảnh! Hắn tin tưởng ở thực tế, v.ũ k.h.í nhà hắn tuyệt đối không giòn như thế! Đương nhiên, hắn cũng chẳng dại gì để Lăng Miễu đi kiểm chứng suy nghĩ đó của mình.

Lăng Miễu mất kiên nhẫn, "Được rồi, bớt lề mề ở đây đi, ngươi có đến bảo khố không, không đi thì ta dắt bọn họ đi đấy."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 341: Chương 341 | MonkeyD