Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 396
Cập nhật lúc: 27/03/2026 06:07
Thế là vị quản sự đành phải giữ nguyên nụ cười gượng gạo trên khuôn mặt đầy nếp nhăn, im lặng nhìn năm người đối diện lúi húi nhặt đan d.ư.ợ.c.
Khung cảnh ngượng ngùng này kéo dài khá lâu mới kết thúc.
Bốn người giao lại đan d.ư.ợ.c nhặt được cho Lăng Miễu. Đợi đứa trẻ cất hết vào túi Càn Khôn, năm người mới nối gót quản sự trở lại tầng một của Trích Tinh Lâu.
Quản sự dẫn năm người đến cạnh tủ kính pha lê, ấn vào một chốt ẩn, lớp kính từ từ nhô lên. Quản sự lấy Cửu Chuyển Ngọc Trục Long ra, không nói một lời đưa cho Lăng Miễu. Ẩn ý trong hành động này đã quá rõ ràng.
Lăng Miễu không chút khách sáo, nhận lấy rồi cầm trên tay, ngắm nghía một cách thích thú.
Cửu Chuyển Ngọc Trục Long mang một màu xanh ngọc bích, chạm vào mát lạnh. Thiết kế vô cùng tinh xảo, nhìn qua là biết tác phẩm của một bậc thầy.
Tuy nhiên, thứ này dù tinh xảo đến đâu, Lăng Miễu cũng chẳng hiểu gì. Sau khi ngắm nghía vài cái, nàng liền cất nó vào túi Càn Khôn, định bụng về nhờ Nhị sư huynh cải tiến lại một chút, thế là nàng sẽ có một cỗ máy b.ắ.n đậu Hà Lan rồi.
Thật tuyệt vời.
Lăng Vũ thấy Lăng Miễu không hề bàn bạc với họ, im lặng cất luôn Cửu Chuyển Ngọc Trục Long vào túi Càn Khôn của riêng mình, không hề có ý định nhường nhịn, liền tỏ ra tức giận.
"Này, linh thạch vào cửa là chúng ta trả, sao đồ lại đưa cho muội ấy!"
Quản sự sửng sốt, liếc nhìn Lăng Vũ với ánh mắt có chút kỳ lạ.
Phương Trục Trần nhíu mày, "Tiểu Vũ sư muội, trước khi vào chúng ta chẳng phải đã giao ước rồi sao, ai đóng góp lớn nhất, món đồ đó sẽ thuộc về người ấy."
Mặc dù rất không muốn thừa nhận, nhưng nói một cách công bằng, trong suốt quá trình phá giải cơ quan, họ thật sự chẳng làm được tích sự gì.
Nói thế này nhé, nếu không có yếu tố kỳ lạ mang tên Lăng Miễu, họ hoàn toàn có thể tự dùng trí tuệ và thể lực của mình để từ từ khám phá và phá giải. Nhưng bất đắc dĩ lại đụng phải một kẻ dùng bạo lực để vượt ải, họ hoàn toàn không có cơ hội nhúng tay vào.
Người ta cứ một đ.ấ.m là phá nát một bức tường, họ lấy đâu ra cơ hội để ra tay cơ chứ.
"Nhưng mà..."
Lăng Vũ c.ắ.n môi, ánh mắt nấn ná trên người Lăng Miễu vài giây, rồi đột nhiên quay sang nhìn Đoạn Vân Chu, đôi mắt tuyệt đẹp rưng rưng lệ, trông vô cùng đáng thương.
"Đoạn sư huynh, muội thực sự rất muốn chiếc Ngọc Trục Long đó, huynh có thể làm ơn nhường nó cho muội được không, muội sẽ mãi khắc ghi ân tình của huynh..."
Nghe vậy, hàng chân mày của Phương Trục Trần càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
Mí mắt Đoạn Vân Chu giật giật, hắn cố ép mình đứng yên tại chỗ, không lùi bước nào.
Hắn cau mày nói: "Lăng sư muội, Cửu Chuyển Ngọc Trục Long này là tiểu sư muội của ta giành được, muội hỏi ta làm gì?"
Lăng Vũ ngây người.
Này, huynh tự nói đấy nhé, là tiểu sư muội của huynh giành được, nếu huynh mở miệng bảo nó giao pháp khí ra, lẽ nào nó còn dám từ chối sao? Nguyệt Hoa Tông các người không có khái niệm tôn ti trật tự sao?
Sắc mặt Lăng Vũ vô cùng khó coi, nói trắng ra, Đoạn Vân Chu chính là không muốn mở lời giúp nàng ta.
Lăng Vũ đành miễn cưỡng quay sang Lăng Miễu, "Muội muội, chiếc Ngọc Trục Long này, là ta nhìn trúng trước, ta thực sự rất thích nó, muội có thể nhường nó cho tỷ tỷ trước được không? Ta nhất định sẽ rất biết ơn muội. Sau này ta nhất định sẽ đối xử tốt với muội hơn."
"Ta cần gì tỷ phải cảm ơn ta?"
Đứa nhỏ nhướng mày, không mảy may do dự, cự tuyệt một cách phũ phàng, "Không cho, đừng có mơ."
Gương mặt Lăng Vũ lại đen thêm vài phần. Vốn dĩ hôm nay cùng Phương Trục Trần đi dạo đang vui vẻ, nhưng kể từ khi gặp Lăng Miễu, mọi chuyện liền trở nên vô cùng không suôn sẻ.
Từ việc bị châm chọc lúc ăn cơm, rồi đến pháp khí ưng ý cũng bị nàng ta nhanh tay cướp mất, quan trọng nhất là linh thạch thượng phẩm dùng để thách đấu lại do chính đại sư huynh của nàng chi trả. Tính tình Lăng Vũ dù có tốt đến mấy cũng không nhịn nổi nữa.
Lăng Vũ nghiến răng, giọng điệu trách móc: "Lăng Miễu, muội đừng có quá đáng. Dù sao ta cũng là tỷ tỷ của muội. Muội cứ ngang ngược, cố chấp như vậy, không sợ hai vị sư huynh của muội nghĩ muội là người vô văn hóa sao?"
Lăng Miễu ngớ người một thoáng.
Lăng Vũ thế mà lại bảo nàng vô văn hóa!?
Cớ sao lại đột nhiên ca ngợi nàng như vậy?
Tiểu nha đầu cười nhạt, nhướng mày nhìn Lăng Vũ.
"Tỷ nói nghe hay đấy, tuy ta vô văn hóa, nhưng ta sống chân thật. Đồ của ta là của ta, tỷ đừng có hòng mơ tưởng tới."
"Muội!"
Lăng Vũ siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, cơn tức giận cứ chực trào ra.
Phương Trục Trần thở dài, lại phải lên tiếng can ngăn. Từ trước đến nay hắn chưa từng phải bận tâm đến mấy chuyện giao tiếp phức tạp này, hoàn toàn không nắm bắt nổi tâm tư của con gái.
