Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 400

Cập nhật lúc: 27/03/2026 08:14

"Hiện tại thì không thấy có gì khác lạ, nhưng lúc viên đan d.ư.ợ.c trôi xuống cổ họng, ta loáng thoáng nếm được mùi... hỏa lân, còn xen lẫn chút vị ngọt nữa."

Hỏa lân?

Đứa trẻ sững người, lờ mờ đoán ra đó là loại đan d.ư.ợ.c gì. Nàng chớp chớp mắt, nhìn Bạch Sơ Lạc với ánh mắt kỳ lạ.

"Đó là viên đan d.ư.ợ.c muội mới chế tạo ra cách đây vài hôm, công dụng ra sao, hay có tác dụng thật không, muội vẫn chưa thử nghiệm bao giờ."

Bạch Sơ Lạc lạnh toát nửa người, "Vậy đó là đan d.ư.ợ.c gì? Nếu nó phát huy tác dụng thì sẽ thế nào?"

Đứa trẻ cố làm ra vẻ bình thản, nhưng trong lòng lại dậy sóng.

"Đan d.ư.ợ.c này có tên là, Dạ Quang Đan."

Tâm trạng Bạch Sơ Lạc có vẻ khá hơn chút.

"Nghe cũng tàm tạm, tức là đến tối ta sẽ phát sáng đúng không? Tác dụng kéo dài bao lâu?"

Ban đêm phát sáng cũng không sao, hắn cứ ở lì trong phòng không ra ngoài là được.

Giọng Lăng Miễu lí nhí, nghe có vẻ không được tự tin cho lắm.

"Tác dụng tối đa hai ngày, nhưng có thể thứ phát sáng vào ban đêm không phải là Tứ sư huynh đâu."

"Hả? Vậy là cái gì?"

"..."

"Là phân."

Đứa nhỏ tằng hắng một tiếng, cố làm cho giọng mình nghe dõng dạc hơn một chút.

"Sản phẩm mới nhất của thương hiệu Tiểu Sư Muội! Dạ Quang Đan! Chỉ cần nuốt viên này, Tứ sư huynh sẽ dễ dàng, không tốn chút sức lực, có ngay bãi phân phát sáng độc quyền của riêng mình!"

"Trải nghiệm mới lạ thế này, ai dùng cũng phải khen ngợi! Đúng là hời cho Tứ sư huynh quá đi mất."

Thật ra, món đồ này nàng tạo ra định để dành cho lần sau gặp kẻ đáng ghét nào đó thì dùng để trêu chọc, ai ngờ lại bị Bạch Sơ Lạc "nếm" trước.

Đứa nhỏ thậm chí còn chu đáo nói thêm một câu, "Nếu mọi chuyện suôn sẻ."

"..."

Tâm trạng Bạch Sơ Lạc tụt dốc không phanh.

Ngày cuối cùng của vòng thi đấu cá nhân.

Đoạn Vân Chu quả nhiên đụng độ Phương Trục Trần.

Là trận chung kết của vòng thi đấu cá nhân, cũng là trận đấu được mong chờ nhất, ban tổ chức tất nhiên đã sắp xếp trận này diễn ra trên võ đài lớn nhất của Viêm Dương phong.

Khán đài từ sớm đã đông nghịt người, ngoại trừ Nguyệt Hoa tông, các đệ t.ử thân truyền của ba tông phái còn lại gần như có mặt đầy đủ.

Bên phía Nguyệt Hoa tông thì lại vắng vẻ hơn hẳn, chỉ có mỗi Lăng Miễu là có mặt.

Huyền Tứ không đến, như thường lệ, hắn bị trưởng lão Nguyệt Hoa tông tóm đi để chuẩn bị cho phần thi Phù đạo.

Lâm Thiên Trừng không đến, không rõ lý do.

Bạch Sơ Lạc cũng không đến, không rõ lý do.

Lăng Miễu bám lấy lan can khán đài, thấy Đoạn Vân Chu và Phương Trục Trần đã đứng đối diện nhau ở hai bên võ đài.

Hai người vẻ mặt nghiêm túc, Nguyệt Hoa kiếm và Ánh Tuyết kiếm đã nằm sẵn trong tay, trận chiến chỉ chực bùng nổ.

"Đại sư huynh! Cố lên! Muội tin huynh! Huynh nhất định sẽ chiến thắng!"

Giọng cổ vũ mềm mại của Lăng Vũ vang lên từ bên cạnh, Phương Trục Trần ngước mắt nhìn về phía nàng ta, mỉm cười rồi quay lại tập trung.

Hôm nay Lăng Vũ rõ ràng đã trang điểm kỹ lưỡng, hoa cài rực rỡ bên tai, trông thiếu nữ càng thêm phần xinh đẹp, lay động lòng người.

Ánh mắt Đoạn Vân Chu men theo hướng nhìn của Phương Trục Trần, khẽ liếc về phía Lăng Vũ.

Lăng Miễu bám c.h.ặ.t lan can, thu hết mọi cử chỉ của đại sư huynh vào tầm mắt.

Với nguyên tắc đại sư huynh nhà người ta có gì, đại sư huynh nhà mình cũng phải có nấy.

Đứa trẻ chụm hai tay thành hình loa, áp sát miệng rồi hét lớn.

"Đại sư huynh cố lên! Cứ bung xõa hết mình đi!"

Giang Mộc Dao, người cùng vài đồng môn Phong Vân Các ngồi xem trận đấu phía sau, nghe thấy tiếng cổ vũ của Lăng Miễu, liền nhanh nhẹn chạy lên, dán một tấm Khuếch Âm Phù lên lưng đứa trẻ.

Giọng đứa trẻ vang lên oai vệ.

"Đừng căng thẳng, đừng tạo áp lực cho bản thân! Thua cũng chẳng sao! Tối nay muội lại dẫn huynh ra ngoài chơi!"

Đoạn Vân Chu rợn cả gai ốc.

Bàn tay nắm c.h.ặ.t Nguyệt Hoa kiếm của hắn bỗng siết mạnh, gân xanh nổi dọc theo cổ tay.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, toàn thân hắn bùng nổ linh khí, mang theo uy lực kinh hồn lao thẳng về phía Phương Trục Trần.

Không được!

Tuyệt đối không thể thua!

Hắn không muốn ra ngoài chơi cùng tiểu sư muội nữa đâu!

Đoạn Vân Chu tấn công trước, Phương Trục Trần mặt mày nghiêm nghị không dám lơ là, vận dụng linh khí quanh người lao ra nghênh chiến, không chịu lép vế chút nào.

Nguyệt Hoa kiếm và Ánh Tuyết kiếm va chạm nhau, kiếm quang ch.ói lóa trên võ đài, nhiều bóng trắng đan xen, linh khí lan tỏa từng đợt va đập vào khán đài, Lăng Miễu đứng tít trên tường bảo vệ cũng cảm nhận được uy lực khủng khiếp của cả hai.

Sau tiếng "keng" chát chúa, Đoạn Vân Chu và Phương Trục Trần tạm thời tách ra, đứng ở hai bên võ đài.

Phương Trục Trần nhìn chằm chằm Đoạn Vân Chu, giọng nói đan xen giữa sự phấn khích và phòng bị.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 400: Chương 400 | MonkeyD