Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 404
Cập nhật lúc: 27/03/2026 08:14
"?"
Trước câu hỏi của Lăng Vũ, Phương Trục Trần không hiểu ra sao.
Hắn cau mày nhìn nàng, đáy mắt hiện lên sự hoang mang rõ rệt: Không phải chứ, chỉ là đi chơi một vòng, mặc dù xảy ra chút sự cố để lại hậu quả không hay, nhưng đây thực sự cũng không phải chuyện gì tày đình, không có lý do gì phải giấu giếm cả.
Thấy Phương Trục Trần tỏ vẻ không hiểu, Lăng Vũ c.ắ.n nhẹ môi dưới, thầm mắng một tiếng 'đồ ngốc', nhưng vẫn ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của Tư Đồ Triển.
"Vâng, thưa sư tôn. Bọn con xuống núi là vì nghe nói Đan Hà Thành mấy hôm nay rất náo nhiệt, nên muốn xuống xem thử, chỉ là không ngờ lại đụng mặt Lăng Miễu. Cuối cùng lại xảy ra cớ sự như vậy, tất cả là tại Lăng Miễu, muội ấy cứ một mực tranh giành pháp khí với con. Hơn nữa, muội ấy không chỉ cướp pháp khí, mà còn..."
Tư Đồ Triển bật cười lạnh lùng, cắt ngang lời tố cáo của Lăng Vũ.
"Lăng Vũ, ta đang hỏi tại sao con lại tự ý xuống núi, con lôi Lăng Miễu vào làm gì? Ta nhớ mình đã nói rõ ràng, trong thời gian diễn ra Tông môn đại bỉ, đệ t.ử thân truyền của Ly Hỏa tông không được phép tự ý xuống núi."
Lăng Vũ không phục, lớn giọng hơn một chút.
"Sư tôn, sao ngài chỉ mắng một mình con! Lăng Miễu cũng xuống núi mà, hơn nữa muội ấy còn đi cùng Đại sư huynh của mình! Với lại nếu không có muội ấy..."
Giọng Tư Đồ Triển nghiêm khắc hơn, lại một lần nữa ngắt lời Lăng Vũ.
"Ta đã bảo đừng nhắc đến Lăng Miễu nữa, chúng là đệ t.ử Nguyệt Hoa tông, chúng có luật lệ riêng của chúng, còn chúng ta có luật lệ của chúng ta."
Trước kia thì không sao, nhưng giờ cứ nghe đến cái tên Lăng Miễu là hắn lại thấy đau đầu.
Tư Đồ Triển xoa xoa thái dương, một tay chống cằm tựa vào lưng ghế.
"Thôi bỏ đi, chuyện đã xảy ra rồi, có nói thêm cũng vô ích. Ta cũng không muốn đôi co với con, và cũng chẳng hứng thú muốn biết hôm qua các con xuống núi rồi đã xảy ra chuyện gì. Tóm lại, kết quả hiện tại là, do hôm qua các con tự ý xuống núi, nên Trục Trần đã bị tước quyền thi đấu."
Hắn ngẩng đầu lên, chỉ vào Lăng Vũ, "Con, từ giờ phút này, tự mình vào cấm địa đi, ở lì trong đó cho đến khi vòng thi đấu đồng đội của Tông môn đại bỉ bắt đầu thì mới được ra."
Tư Đồ Triển quay sang Phương Trục Trần, "Con cũng vậy, thân là Đại sư huynh, vạn lần không nên phạm phải lỗi lầm sơ đẳng này, lại còn ngay trong thời điểm quan trọng như Tông môn đại bỉ, con cũng về diện bích hối lỗi cho ta, đến khi vòng thi đấu đồng đội bắt đầu mới được ra ngoài."
Phương Trục Trần nét mặt không đổi, không đưa ra bất kỳ lời biện bạch nào. Sai lầm này quả thực đáng bị phạt.
"Rõ."
Phương Trục Trần điềm nhiên chấp nhận hình phạt, nhưng Lăng Vũ thì không dễ dàng cam chịu kết quả này như vậy.
Vừa dứt lời Tư Đồ Triển, sắc mặt Lăng Vũ đã biến đổi. Đây là lần đầu tiên nàng ta bị Tư Đồ Triển mắng mỏ không thương tiếc như vậy, cũng là lần đầu tiên bị phạt nhốt vào cấm địa.
Rõ ràng là cùng trốn đi chơi, rõ ràng là Đại sư huynh của người ta cũng mất quyền thi đấu, người ta Lăng Miễu còn làm hỏng thêm một mảng tường bảo vệ của khán đài.
Kết cục cuối cùng, chỉ có nàng ta bị nhốt vào cấm địa, còn Lăng Miễu thì không, thể diện của nàng ta biết để đâu cho hết?
Đây chẳng phải là tạo cơ hội cho Lăng Miễu cười nhạo nàng ta sao!
Cảm xúc cuồn cuộn dâng trào không thể nào kìm nén được nữa.
"Sư tôn, người chẳng hề nghĩ cho con một chút nào cả!"
Lăng Vũ khóc nức nở, chạy thẳng ra khỏi ban tổ chức.
Phương Trục Trần nhìn theo bóng lưng Lăng Vũ, ngẩn người ra, không hiểu tại sao phản ứng của nàng ta lại gay gắt đến vậy.
Tâm tư của con gái quả thật rất khó đoán.
"..."
Tư Đồ Triển cũng không ngờ Lăng Vũ lại đột ngột phản ứng như vậy. Nhìn chằm chằm bóng lưng Lăng Vũ chạy khuất, hắn bất lực nhìn sang Lăng Phong, giọng điệu trầm xuống.
"Nha đầu này, dạo này ngày càng ngỗ ngược, ngươi tìm lúc nào rảnh rỗi khuyên bảo nó một chút."
Sức chiến đấu thì chẳng bằng kẻ bị đuổi đi, mà tính tình thì ngày càng khó chiều.
Lăng Phong lúc này cũng đang dõi theo bóng lưng Lăng Vũ, trong lòng trào dâng một sự bất mãn.
Trước kia nhìn nàng ta sao cũng thấy thuận mắt, vì khi đó, nàng ta là đứa con gái thiên tài mà hắn luôn tự hào.
Nhưng giờ đây, có lẽ lớp filter (bộ lọc) ấy đã nhạt nhòa, trong chốc lát, hắn bỗng nảy sinh cảm giác, sao nha đầu này lại không hiểu chuyện đến vậy.
"Tông chủ thông cảm, ta sẽ tìm thời gian nói chuyện với con bé."
Ở một diễn biến khác, Lăng Miễu rời khỏi khán đài, tức giận chạy đi một quãng xa mới chịu dừng lại. Thở hồng hộc, nàng tiện tay tìm một thân cây nhảy tót lên ngồi nghỉ ngơi.
May mà Bạch Sơ Lạc không đến, nếu không nàng chắc chắn sẽ phải đ.á.n.h cho cái kẻ đầu sỏ đã đụng trúng nàng và đan d.ư.ợ.c tối qua một trận nhừ t.ử mới hả giận.
