Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 439
Cập nhật lúc: 27/03/2026 08:18
Ngừng một chút, ông ta lại bồi thêm một câu.
"Nhiệm vụ trọng tâm của các con hiện tại là tập trung tu luyện. Những chuyện bên lề, như tư tình nam nữ, ai mến mộ ai, đó không phải là điều quan trọng nhất lúc này."
Sắc mặt Lăng Vũ tức thì thay đổi, trong lòng dâng lên nỗi tủi thân. Ý gì đây, sư tôn đang ngầm cảnh cáo nàng ta sao?
Nhưng chuyện nàng ta và Phương Trục Trần thật lòng cảm mến nhau, còn những người như Lâm Hạ, Trình Cẩm Thư, Bạch Cảnh hay các đồng môn khác, nếu họ tự đơn phương ôm ấp tình cảm với nàng ta, nàng ta biết làm sao được? Hơn nữa, đó là chuyện của họ, liên quan gì đến nàng ta đâu.
Lăng Vũ mím c.h.ặ.t môi, nỗi bất mãn dâng trào trong lòng.
Tư Đồ Triển liếc nhìn Lăng Vũ, rồi thu hồi ánh mắt, tiếp tục cất lời.
"Còn một việc nữa, trong phần thi đồng đội, vi sư hy vọng các con, nếu có cơ hội, hãy chủ động tiếp cận Lăng Diểu, tìm cách xoay chuyển cái nhìn ác cảm của con bé về Ly Hỏa Tông chúng ta. Khi cần thiết, hãy ngỏ lời mời Lăng Diểu quay về Ly Hỏa Tông, và khẳng định với con bé rằng, vị trí đệ t.ử thân truyền của Ly Hỏa Tông luôn có sẵn một ghế dành cho nó."
Nửa ngày hôm đó, cái gã Lê Bân của Nguyệt Hoa Tông cứ túc trực canh chừng con bé gắt gao, không để cho họ có lấy một kẽ hở để tiếp cận Lăng Diểu nói chuyện riêng. Thế nhưng, đối với Lăng Diểu, họ đã hạ quyết tâm phải đoạt lại cho bằng được.
Lời Tư Đồ Triển vừa dứt, căn phòng chìm vào tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.
Đáy mắt Phương Trục Trần lóe lên một tia hoang mang. Bị cấm túc mấy ngày nay, hắn hoàn toàn mù tịt về những diễn biến trong cuộc tỷ thí Đan đạo. Ấn tượng của hắn về Lăng Diểu chỉ dừng lại ở việc nàng là một đệ t.ử Trúc Cơ có khả năng chiến đấu cực kỳ đáng gờm.
Dẫu không hiểu thấu nguyên do, nhưng trước quyết định của sư tôn, hắn cũng chẳng có lý do gì để làm trái.
Phương Trục Trần là người đầu tiên lên tiếng: "Tuân lệnh."
Người tiếp theo lên tiếng là Lâm Hạ, dĩ nhiên hắn luôn ao ước Lăng Diểu sẽ quay về Ly Hỏa Tông.
Mang thân phận Thiếu gia chủ của Lâm gia, tiềm thức hắn luôn mách bảo phải tư duy theo hướng tối đa hóa lợi ích cá nhân. Tuy Lăng Diểu từng dăm ba bận gài bẫy hắn te tua, nhưng nếu nàng trở thành người của phe mình, thì câu chuyện lại rẽ sang hướng khác.
Bởi lẽ, dù cách thức giải quyết vấn đề của con nhóc đó có phần "âm binh", nhưng kết cục mang lại lúc nào cũng viên mãn.
Lâm Hạ giữ nguyên nét mặt lạnh lùng: "Đệ t.ử đã hiểu."
Trình Cẩm Thư và Bạch Cảnh mặt mày tái nhợt, c.ắ.n răng c.ắ.n lợi, cũng đành ngậm ngùi tuân lệnh: "Rõ, thưa sư tôn."
Lăng Vũ, ngay từ lúc câu "vị trí đệ t.ử thân truyền của Ly Hỏa Tông luôn có sẵn một ghế dành cho nó" tuôn ra từ miệng Tư Đồ Triển, sắc mặt vốn đã nhợt nhạt, nghe bốn người kia đồng loạt vâng mệnh, lại càng trắng bệch hơn.
Nàng ta run rẩy cất tiếng: "Sư tôn... người nói vậy là có ý gì? Vị trí đệ t.ử thân truyền của con, người lại dễ dàng trao cho kẻ khác sao? Người có bao giờ để tâm đến cảm nhận của con chưa?"
"Con đang lảm nhảm cái gì thế?"
Tư Đồ Triển khó hiểu nhìn Lăng Vũ, "Ai bảo ta sẽ tước vị trí của con để nhường cho nó? Ta không thể nhận nó làm đệ t.ử thân truyền thứ sáu được sao?"
Danh ngạch đệ t.ử thân truyền vốn dĩ đâu có giới hạn. Con số năm người chỉ là lệ thường mà thôi. Trước đây cũng không thiếu những trường hợp thu nhận sáu, thậm chí bảy đệ t.ử thân truyền, miễn là thực lực của họ đủ sức thuyết phục mọi người.
Sắc mặt Lăng Vũ vẫn không mảy may khởi sắc.
"Con thật không hiểu nổi, con nhóc đó vốn dĩ là do chính tay sư tôn tống cổ đi, đi thì cũng đi rồi, giờ rước nó về làm cái gì nữa?"
"Bản tính nha đầu đó vốn đã ngỗ nghịch, người làm vậy chẳng khác nào dung túng cho nó sao?"
"Nếu để nó quay về thật, chắc chắn nó sẽ càng hống hách hơn, rồi nó sẽ giẫm đạp lên đầu lên cổ tất cả mọi người mất!"
Hàng lông mày Tư Đồ Triển nhíu lại, giọng điệu trở nên nghiêm khắc hơn. Ông ta giờ đây hễ nghe ai nhắc tới chuyện Lăng Diểu là do chính mình đuổi đi, trong lòng lại bực tức khôn tả, đúng là đ.â.m trúng chỗ đau.
"Lăng Vũ, nó không chỉ là muội muội của con, mà còn sắp trở thành tiểu sư muội của con đấy. Cấm con không được ăn nói hồ đồ về nó như vậy."
Lăng Vũ sững sờ, không hiểu tại sao thái độ của sư tôn đối với con ranh Lăng Diểu lại thay đổi ch.óng mặt đến thế.
Nàng ta nâng tông giọng lên, ngữ khí có phần dồn dập, bức thiết: "Sư tôn, nó chỉ mang Hạ phẩm tạp linh căn thôi mà!"
"Cho dù trận thiên lôi hôm đó có kinh hoàng đến mấy, thì biết đâu thiên lôi cũng có lúc lú lẫn? Biết đâu Lăng Diểu đã làm chuyện gì tày đình, động trời, nên mới bị thiên khiển thì sao!"
"Cớ sao sư tôn lại vì một trận thiên lôi mà nhún nhường đến thế!"
