Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 470

Cập nhật lúc: 27/03/2026 19:16

Trong bí cảnh, các đệ t.ử tấn công ngày càng tiến gần hơn, vòng vây dần khép lại, che khuất cả ánh sáng chiếu vào cứ điểm Nguyệt Hoa Tông.

Lăng Miểu thấy thời cơ đã chín muồi, khẽ quát Huyền Tứ, "Nhị sư huynh! Đã đến lúc rồi! Ngay bây giờ!"

Huyền Tứ: "Được!"

Huyền Tứ tung mạnh đống bùa trên tay, hai tay thoăn thoắt kết ấn.

Lăng Miểu gào to: "Các sư huynh sư tỷ mau lùi lại!"

Các thân truyền tuy không hiểu nàng đang định làm gì, nhưng cũng phản xạ lùi lại về phía cửa sơn động Nguyệt Hoa Tông.

Ngay sau đó, mọi người cảm nhận có thứ gì đó xẹt qua vai, khi chạm đất, họ nghe thấy những tiếng "phụp phụp" vang lên từ phía sau, b·ắn thẳng ra mọi hướng.

Họ né tránh các đòn tấn công từ phía sau theo bản năng, và trong khoảnh khắc tiếp theo, vô số viên đan d.ư.ợ.c rít lên bay v.út qua tai họ.

Nhìn theo hướng âm thanh, họ thấy mấy chiếc Ngọc Trục Long với hình dáng kỳ quái đang nhả đan d.ư.ợ.c liên tục ra tứ phía.

Lăng Miểu hét lớn: "Lên nào! Cây b·ắn đậu!"

Huyền Tứ: "..."

Mấy cái chiêu thức của tiểu sư muội, chẳng có cái tên nào là bình thường cả!

Sau vài tiếng nổ liên tiếp, đan d.ư.ợ.c b·ắn ra tua tủa từ trong ra ngoài, hướng thẳng về phía các đệ t.ử xung quanh như một cơn mưa rào, cảnh tượng vô cùng hoành tráng!

Khi cây b·ắn đậu kết thúc đợt tấn công chớp nhoáng, Huyền Tứ cũng hoàn thành việc kết ấn.

Trận pháp "vù" một tiếng tỏa ra từ dưới chân hắn, bao bọc lấy các đệ t.ử thân truyền, chia cắt bên trong và bên ngoài trận pháp thành hai không gian biệt lập.

Ngay giây tiếp theo, những viên đan d.ư.ợ.c vừa được b·ắn ra đồng loạt phát nổ. Ngoại trừ khu vực được bảo vệ bởi trận pháp của Huyền Tứ, toàn bộ không gian xung quanh đều bị nhấn chìm trong một biển sương trắng xóa.

Khoảnh khắc đan d.ư.ợ.c nổ tung, trừ một số đệ t.ử có tu vi cao, phản xạ nhanh kịp bóp vỡ bùa chú để tẩu thoát, hay sử dụng pháp khí chống đỡ.

Đa số các đệ t.ử không kịp tháo chạy đã hít phải lớp bụi trắng mịn này. Họ lảo đảo, chao đảo rơi xuống từ trên không, nhiều đệ t.ử tu vi yếu kém thậm chí rơi vào trạng thái hôn mê sâu ngay tức khắc.

Lăng Miểu đứng vững trong trận pháp của Huyền Tứ, nở một nụ cười mãn nguyện nhìn ra ngoài.

"Tuyệt kỹ! Hạt đậu ru ngủ!"

Lớp bột phấn tỏa ra từ viên đan d.ư.ợ.c nổ tung không chứa độc tính, chỉ mang tác dụng gây buồn ngủ.

Đây là Đại hội Tông môn, làm sao có thể ra đòn hiểm độc với đệ t.ử của các môn phái khác được, nên ai nấy đều biết chừng mực.

Nhưng đối phương lại lấy thịt đè người, nếu cứ kéo dài trận chiến thì phe mình chỉ có nước kiệt sức. Vậy nên lúc này, dùng đan d.ư.ợ.c để hạ gục chúng chớp nhoáng là phương án tối ưu nhất.

Trên Truyền Ảnh Thạch, hình ảnh cũng trở nên mờ ảo, trắng xóa sau vụ nổ đan d.ư.ợ.c.

Khán đài xôn xao bàn tán kể từ khi trận hỗn chiến nổ ra.

"Trời đất! Đánh đ.ấ.m ác liệt thế cơ à..."

"Đan d.ư.ợ.c gì mà dị thế, pháp khí cũng quái gở nốt!"

"Con nhóc kia toàn lôi ra ba cái thứ hình thù kỳ cục."

"Lại còn đặt mấy cái tên nghe ngộ đời nữa chứ!"

"Làn sương trắng đó là gì vậy, nhìn rợn người quá."

Bên trong bí cảnh.

Làn sương trắng dần tan biến, để lộ ra khoảng sân trống la liệt đệ t.ử của các tông môn khác, trông ai nấy đều bệ rạc, thê t.h.ả.m.

Bên trong trận pháp, nhiều đệ t.ử thân truyền cũng trợn tròn mắt trước cảnh tượng này.

Một hồi lâu sau, Tô Ngự lí nhí thốt lên.

"Mẹ kiếp..."

May mà phe mình đang sát cánh cùng nhau.

Bên ngoài trận pháp, Giang Ký Minh thấy sương mù đã vãn, liền cất pháp khí, quay sang nhìn Lý Nhược Đường đang đăm chiêu đứng phía sau.

"Lý sư muội, tình hình hiện tại không ổn rồi, hay là chúng ta rút lui trước nhé?"

Lý Nhược Đường khoanh tay trước n.g.ự.c, đưa mắt lướt qua một lượt khung cảnh xung quanh.

Quân ta ngã gục rạp, kẻ chạy người trốn, dẫu có muốn cố đ.ấ.m ăn xôi thì cũng chẳng còn sức mà chiến đấu.

Nước cờ hiện tại chỉ có rút lui, chấn chỉnh lại lực lượng, rồi mới tính kế phản công.

Nàng khẽ thở dài, lắc đầu ngao ngán.

"Quân ta gục hết cả rồi, đành phải rút lui thôi."

Hai người bọn họ chỉ huy những đệ t.ử còn tỉnh táo dìu đỡ những người đang nằm lăn lóc trên mặt đất để rút lui.

Đối phương rút lui rất nhanh gọn.

Chẳng mấy chốc, toàn bộ khu vực trước sơn động Nguyệt Hoa Tông chỉ còn lại các đệ t.ử thân truyền của bốn tông môn.

Huyền Tứ thấy vậy cũng thu hồi trận pháp.

Khúc Phong Miên thở phào nhẹ nhõm, liếc nhìn sắc trời, bóng tối đã dần bao trùm không gian.

"Đợt tấn công này cuối cùng cũng qua, chúng ta có thể nghỉ ngơi một chút rồi."

"Ừm."

Phương Trục Trần hờ hững đáp lại.

"Mọi người cứ tranh thủ phục hồi thể lực đi, nhìn bộ dạng bọn chúng, e là sẽ còn đợt tấn công tiếp theo đấy."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.