Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 472
Cập nhật lúc: 27/03/2026 19:16
Lâm Thiên Trừng: "Tóm lại, các người mới là kẻ xấu xa thực sự, việc bắt cóc cứ để các người lo!"
Là tâm điểm của cơn bão, Lăng Miểu câm nín: "..."
Ban đầu, thấy Nhị sư huynh và Tam sư tỷ đứng ra bảo vệ mình, Lăng Miểu còn cảm động rớt nước mắt. Nhưng nghe thêm vài câu, vẻ mặt cô bé bỗng cứng đờ.
Lăng Miểu thầm nghĩ: Mình chẳng thấy hai người này đang bênh vực mình tẹo nào... Rõ ràng là họ lười biếng, sợ phiền phức nên đùn đẩy trách nhiệm bắt người cho xong.
Cô bé xắn tay áo, hầm hực chuẩn bị tự mình xung trận.
Đang lúc mọi người chuẩn bị tranh cãi nảy lửa xem ai mới là kẻ "bá đạo" hơn, thì bỗng nhiên...
Từ những khu vực lân cận vọng lại tiếng động lạ.
Vài vệt pháo sáng đỏ rực v.út lên bầu trời đêm, cháy rực một chốc rồi lụi tàn dần.
Mắt Lăng Miểu sáng rực lên, quên khuấy luôn màn tranh cãi vừa rồi. Nàng lao nhanh về phía những cột khói đỏ đang mờ dần.
"Đi thôi các sư huynh, sư tỷ! Cuộc đi săn bắt đầu rồi!"
Cùng lúc đó.
Giang Ký Minh, Lý Nhược Đường và những thủ lĩnh của các đại tông môn đang túm tụm lại, bàn tính kế sách cho hai ngày sắp tới.
Lý Nhược Đường: "Con ranh Lăng Miểu kia đúng là biến số khó lường. Sao nó lại chế ra được thứ đan d.ư.ợ.c quái quỷ đó chứ? Đợi xong việc, ta nhất định phải tìm nó 'tâm sự' một chuyến."
Giang Ký Minh thì ngồi một bên vắt chân chữ ngũ.
"Chuyện 'tâm sự' thì để sau hẵng tính. Giờ quan trọng nhất là phải vạch ra kế hoạch cho đợt tấn công tiếp theo."
Một đệ t.ử đứng cạnh gật gù hùa theo: "Đúng vậy. Đám thân truyền thoát ra được đã rắc rối rồi, giờ lại lòi thêm con ranh Lăng Miểu hành tung quái đản, lắm mưu nhiều kế nữa chứ!"
Họ nhận lời hợp tác phi vụ này bởi kế hoạch của Ngân Khuyết Các thực sự táo bạo và bất ngờ. Hơn nữa, đám đệ t.ử thân truyền - trừ bọn Dần Vũ Tông ra - xưa nay đều nổi tiếng là những kẻ đơn thuần, ngay thẳng.
Ai mà ngờ trong đám đó lại lọt vào một đứa lập dị như Lăng Miểu cơ chứ. Biết trước thế này, họ đã chẳng thèm nhúng tay vào.
"Ừm."
Lý Nhược Đường chống cằm, liếc nhìn Quý Minh đang đứng một bên.
"Ta cũng không ngờ lại thất bại trong việc đ.á.n.h sập cứ điểm của Nguyệt Hoa Tông đến hai lần. Giờ lũ thân truyền đó liên minh lại với nhau, chắc chắn sẽ còn khó xơi hơn."
Sắc mặt Quý Minh trông khá tồi tệ.
"Nhìn ta làm gì? Phong Vân Các chúng ta bị con ranh đó chơi xỏ nặng nhất đấy!"
Lần trước thì suýt bị nó chôn sống, lại còn bị lột mất đống linh thạch. Lần này thì suýt trúng phải thứ đan d.ư.ợ.c kỳ quái của nó, mất tong cái pháp khí trung phẩm.
Bọn họ đâu phải là thân truyền, đồ đạc có dư dả gì đâu. Mất cái pháp khí trung phẩm khiến hắn xót đứt ruột.
Đã vậy, tiểu sư đệ của họ giờ vẫn đang bị giam lỏng làm con tin, chưa chuộc về được!
Quý Minh nghiến răng ken két: "Chúng ta phải tìm cách trừ khử con ranh đó trước, nếu không thì khỏi đ.á.n.h đ.ấ.m gì nữa."
Một đệ t.ử khác đang đứng nghe ngóng liền quay sang nhìn Giang Ký Minh.
"Ta nghĩ, dù Lăng sư muội chỉ mới Trúc Cơ, nhưng e rằng phải nhờ Giang sư huynh ra tay mới trị được."
Rõ ràng con bé đó chứa quá nhiều ẩn số.
Những người còn lại cũng hướng ánh mắt về phía Giang Ký Minh, dường như đồng tình với ý kiến này.
Con bé đó quá nguy hiểm, bắt nó là nhiệm vụ mà người có tu vi cao nhất ở đây là Giang Ký Minh không thể chối từ.
Giang Ký Minh suy nghĩ một chút, rồi gật đầu đồng ý: "Được, trước khi mở đợt tấn công tiếp theo, ta sẽ bắt con nhóc đó lại, tránh đêm dài lắm mộng."
Hắn quay sang nhìn Lý Nhược Đường, "Đến lúc đó, muội hỗ trợ ta một tay nhé."
Lý Nhược Đường gật đầu, "Được."
Giang Ký Minh: "Vậy chúng ta cùng bàn xem nên làm thế nào."
Quý Minh xen vào: "Ta nghĩ, muốn đối phó với tiểu thân truyền của Nguyệt Hoa Tông, chúng ta phải dùng thủ đoạn bất ngờ mới được."
Lý Nhược Đường: "Để ta suy nghĩ đã."
Giữa lúc đó, một âm thanh xì xèo nho nhỏ vang lên từ người Quý Minh. Mọi người đồng loạt nhìn về phía hắn.
Một đệ t.ử thân thiết với Quý Minh bèn hỏi nhỏ: "Quý huynh, trước lúc vào trận, huynh lỡ ăn phải đồ hư nên bị tào tháo rượt à?"
"Nói bậy bạ gì thế, sao có chuyện đó được."
Bản thân Quý Minh cũng ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Ngay giây tiếp theo, một quả pháo sáng màu đỏ vọt ra từ áo bào của Quý Minh, từ từ bay lên bầu trời đêm rồi tắt ngấm.
Không chỉ riêng Quý Minh, từ y phục của một vài đệ t.ử khác cũng lác đác b·ắn lên những quả pháo sáng màu đỏ tương tự.
Tất cả những người này đều là những đệ t.ử đứng ở hàng ngũ tiên phong trong lúc tấn công.
Mọi người ngửa mặt nhìn những vệt sáng đỏ rực ấy.
Sắc mặt Giang Ký Minh đột nhiên biến đổi, "Nguy rồi!"
Hắn rút ngay linh kiếm bên hông, lớn tiếng cảnh báo mọi người, "Mau phòng thủ!"
