Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 481

Cập nhật lúc: 27/03/2026 19:17

Kỳ Phong nhìn Giang Mộc Dao một cách khó hiểu, "Muội đừng trù ẻo Đại sư huynh nữa, huynh ấy võ công cao cường như vậy, làm sao mà có chuyện gì được."

Giang Mộc Dao: "Ví dụ như đang đi giữa đường thì bất ngờ bị tóm cổ ấy?"

Kỳ Phong bật cười, "Thôi nào, bớt suy nghĩ linh tinh đi. Tranh thủ nghỉ ngơi chút, đợi Đại sư huynh về, chúng ta sẽ tiếp tục tấn công cứ điểm của Nguyệt Hoa Tông."

Giang Mộc Dao thở dài: "Lại đ.á.n.h Nguyệt Hoa Tông nữa à, sao không thử..."

"Rầm!"

Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía ngoài hang.

Mấy đệ t.ử Phong Vân Các giật thót mình, đồng loạt đưa mắt nhìn ra ngoài.

Xuyên qua màn đêm sương mù mờ ảo, họ trông thấy năm bóng người đứng lờ mờ trong đám bụi mịt mù vừa bị hất tung.

Trong số đó, nổi bật nhất là hình dáng một đứa trẻ đang kéo lê thanh cự kiếm đen tuyền.

Chỉ vì nàng ta lùn nhất trong nhóm.

Năm người Nguyệt Hoa Tông chặn trước cứ điểm Phong Vân Các, Lăng Miểu đứng ngay tuyến đầu.

Đám đệ t.ử đứng trong sơn động không nhìn rõ nét mặt của cô bé.

Giang Mộc Dao khẽ mở to mắt. Không hiểu sao, nàng ta bất giác nhớ lại cảnh tượng cách đây không lâu, khi cô bé này dẫn theo một bầy yêu tộc hoành hành ngang ngược ở thành Sinh La.

Trên bãi đất trống ngoài sơn động, Lăng Miểu kéo lê thanh Huyền Thiết cự kiếm, nở nụ cười ngọt ngào với mấy người bên trong.

"Buổi tối tốt lành nhé, các sư huynh sư tỷ."

Sắc mặt của nhóm đệ t.ử Phong Vân Các đồng loạt sầm xuống, trong lòng thầm kêu không ổn.

Đại sư huynh đi đã lâu mà chưa thấy về, nay Lăng Miểu lại dẫn người tìm đến tận cửa. Chuyện gì đã xảy ra, không nói cũng hiểu.

Kỳ Phong cảnh giác nhìn Lăng Miểu: "Sao lại là ngươi, Đại sư huynh của chúng ta đâu?"

Lăng Miểu cắm phập thanh Huyền Thiết cự kiếm xuống đất, chống nạnh ngửa mặt lên trời cười lớn. Dưới con mắt người ngoài, trông nàng chẳng khác nào một ác bá thực thụ.

"Bản thân các ngươi còn lo chưa xong, lại còn bận tâm đến Đại sư huynh của mình nữa cơ đấy. Ngoan ngoãn giao hết linh thạch có dấu ra đây! Kiệt kiệt kiệt kiệt!"

Mọi người toát mồ hôi hột.

Bạch Sơ Lạc nhỏ giọng nhắc nhở: "Tiểu sư muội! Chú ý cách nói chuyện của muội đi! Muội không phải là phản diện đâu!"

"À à, xin lỗi, kích động quá, kích động quá!"

Lăng Miểu hắng giọng hai tiếng, bày ra dáng vẻ dễ bảo, trịnh trọng lên tiếng lần nữa.

"Khụ khụ, ý ta là, muộn thế này rồi mà còn làm phiền, chúng ta đều là người đàng hoàng, không muốn dùng bạo lực. Xin các người hãy chủ động giao nộp linh thạch có dấu, sau đó cuốn xéo khỏi sơn động của mình. Cảm ơn đã hợp tác."

Cô bé nói xong một cách rất có lễ độ, nhưng phía Phong Vân Các và Nguyệt Hoa Tông lại im phăng phắc.

Bên phía Phong Vân Các, một đệ t.ử co rúm lại sau lưng Kỳ Phong.

"Nhị sư huynh, giờ phải làm sao đây?"

Nhìn cái điệu bộ này, rõ ràng bọn họ đến đây để giở thói lưu manh rồi! Bọn họ có đủ năm người, còn bên mình thiếu Đại sư huynh thì chỉ còn bốn. Chưa kể đến việc không đọ lại số lượng, mà xét về sức chiến đấu cũng chênh lệch rõ ràng!

Kỳ Phong trán đầy hắc tuyến: "Đệ đừng gọi ta, ta cũng đâu có đ.á.n.h lại muội ấy."

Kỳ Phong từng đụng độ Lăng Miểu trong phần thi cá nhân. Khi vừa mới thua trận, hắn còn thầm tự nhủ rằng do đối phương ra đòn quá kỳ quái, bản thân nhất thời không kịp phòng bị mới dẫn đến thất bại.

Cho đến khi nhìn thấy Lăng Miểu, ở trận đấu tiếp theo rút ra thanh hắc kiếm khổng lồ kia, trên võ đài nhỏ bé cứ mỗi cú đ.ấ.m lại tạo thành một cái hố, một kiếm phạt bay nửa cái võ đài.

Lúc đó hắn mới nhận ra: Hóa ra người ta đ.á.n.h với hắn căn bản còn chưa dùng hết sức.

Không đ.á.n.h nổi, căn bản là không đ.á.n.h nổi.

Huống hồ tiếng động lớn ban nãy, trận pháp phòng thủ của bọn họ bị phá hủy, tín hiệu cầu cứu được phát ra, Đại sư huynh của bọn họ không những không về, thậm chí còn không hề liên lạc lại. E rằng đã bị bắt giữ từ lâu rồi!

Nhưng hiện tại Đại sư huynh không rõ tung tích, với tư cách là Nhị sư huynh, hắn dĩ nhiên không thể nấp sau lưng các sư đệ sư muội.

Kỳ Phong mặt mày đầy hắc tuyến, ra vẻ che chở cho các sư đệ sư muội ở phía sau, rồi quay đầu nhỏ giọng hỏi Giang Mộc Dao.

"Sư muội hình như đã chạm trán với Lăng Miểu vài lần rồi phải không? Muội thấy chúng ta bây giờ nên làm gì cho phải?"

Giang Mộc Dao vô cùng nghiêm túc, "Muội đề nghị chúng ta nên dứt khoát quỳ gối nhận thua, như vậy có thể c·hết một cách giữ thể diện hơn."

Đối với đề nghị của Giang Mộc Dao, Kỳ Phong ngoài mặt thì tỏ ra miễn cưỡng, nhưng thực chất trong lòng lại mừng thầm. Hắn chỉ vờ đắn đo chưa tới một cái chớp mắt, rồi lập tức chấp nhận.

Đâu phải bọn họ thiếu cốt khí, chủ yếu là, nếu có thể bình an vô sự mà bước ra ngoài, hà cớ gì lại phải chịu một trận no đòn rồi mới bị ném ra cơ chứ? Lúc trước họ dám đ.á.n.h vì ỷ đông, nay bốn chọi năm, ai đ.á.n.h kẻ đó mới là đồ ngốc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.