Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 498

Cập nhật lúc: 28/03/2026 01:02

Trái với thái độ của Phương Trục Trần, Bạch Sơ Lạc gật đầu tán thành lời đề nghị của Lăng Miểu. Hắn quay sang Lâm Thiên Trừng - người đang tỏ vẻ thờ ơ, thì thầm.

"Thực ra đệ thấy tiểu sư muội nói đúng, chúng ta nên tách ra đi riêng. Nhỡ tìm thấy tài nguyên, biết chia cho ai bây giờ?"

Lâm Thiên Trừng chưa kịp đáp lời, thì Lăng Vũ lại bất ngờ quay sang Bạch Sơ Lạc, nở một nụ cười dịu dàng.

"Bạch sư huynh, hay là cho bọn muội đi cùng các huynh nhé. Tài nguyên tìm được sẽ nhường hết cho các huynh."

Được thôi, tổn thương lẫn nhau đi! Nếu Phương Trục Trần có thể tiếp cận Lăng Miểu, thì nàng ta cũng có thể tiếp cận Bạch Sơ Lạc. Xem ai tổn thương nhiều hơn!

Lời tuyên bố của Lăng Vũ khiến tất cả mọi người, kể cả Lăng Miểu, đều sững sờ.

Lăng Miểu trợn tròn mắt, không dám tin vào tai mình.

Không thể nào! Dù ai tinh ý cũng nhận ra Ly Hỏa Tông đang ở thế bất lợi quá lớn, dù có cố gắng thế nào ở hai trận sau cũng không thể lật ngược thế cờ, chứ đừng mơ đến ngôi vị quán quân.

Nhưng mà, từ bỏ trắng trợn như thế, thậm chí chẳng thèm che giấu, thì có phải là quá đáng lắm không.

Lăng Miểu đảo mắt liên tục, cô nhóc này không phải đang giận dỗi Phương Trục Trần đấy chứ.

Đang lúc Lăng Miểu còn đang chìm trong mớ bòng bong không hiểu nổi, thì chợt nghe thấy tiếng thở dài thườn thượt phát ra từ người bên cạnh.

"Nàng ta tốt bụng thật đấy."

Người nói là Bạch Sơ Lạc.

"?"

Lăng Miểu lập tức phóng ánh nhìn không thể tin nổi về phía Bạch Sơ Lạc.

Cái cảm giác này... quen thuộc quá!

Nàng bỗng nhớ ra, Tô Ngự cũng từng nói câu y chang vậy, và nói với nàng!

Không thể nào, một Tô Ngự, một Tạ Đề Dã, giờ lại thêm một Bạch Sơ Lạc, mấy tên tiểu sư đệ các người đều là loại ngốc nghếch, não ngắn hết à?

Ba đóa sen trắng nhỏ này, lẽ sống mỗi ngày của họ là hít thở và chờ người khác đến lừa gạt mình sao?

Lâm Thiên Trừng nhíu mày, tát thẳng một cú vào gáy Bạch Sơ Lạc. Bạch Sơ Lạc kêu lên một tiếng oai oái, ôm đầu, ngơ ngác và ấm ức nhìn Lâm Thiên Trừng, rõ ràng không hiểu mình đã làm sai điều gì.

Phương Trục Trần cũng ngớ người: Đồng hành thôi mà, từ khi nào hắn nói sẽ nhường tài nguyên cho người khác? Tìm được đồ thì cứ theo nguyên tắc ai có bản lĩnh thì người đó hưởng chứ.

Khúc Phong Miên kéo tay Tạ Đề Dã lùi lại một bước: Họ nói nhường chứ bọn ta không nhường đâu nhé. Dù Lăng tiểu sư muội rất đáng yêu, nhưng đây là thi đấu nghiêm túc mà. Không có lý nào đi chung đường lại phải dâng hết tài nguyên cho người ta cả.

Nàng ta kỳ quặc liếc nhìn Lăng Vũ, thật không thể hiểu nổi lối suy nghĩ của cô nương này.

Mọi người có mặt đều đồng loạt chìm vào im lặng.

Bên ngoài bí cảnh, Tư Đồ Triển cũng sững sờ.

Không thể nào, cái con nha đầu Lăng Vũ này đang phát điên cái gì thế!

Chẳng lẽ đang học theo Lăng Miểu?

Nhưng Lăng Miểu phát điên thì còn biết thu vén lợi ích cho tông môn, còn cô nàng này, tức giận là ném tài nguyên của nhà mình ra ngoài?

Giờ là lúc nào rồi! Đang trong Đại hội Tông môn đấy! Con nha đầu này, có phải trẻ con nữa đâu!

Nhìn xem! Lời nàng ta vừa nói, ngay cả tên lưu manh Lăng Miểu kia cũng phải đứng hình.

Trong bí cảnh, sau thoáng sững sờ, Phương Trục Trần nhíu mày, giọng điệu trở nên nghiêm nghị.

"Tiểu Vũ sư muội, chúng ta đang trong kỳ thi đấu, muội không còn là trẻ con nữa, đừng hành động trẻ con như vậy!"

Lăng Vũ sững người, đôi mắt xinh đẹp chùng xuống, rưng rưng nhìn Phương Trục Trần.

"Đại sư huynh, huynh mắng muội..."

Phương Trục Trần khựng lại, theo bản năng hạ giọng nhẹ nhàng hơn: "Ta chỉ đang giảng đạo lý cho muội thôi."

Lăng Vũ mếu máo: "Huynh thà giảng đạo lý chứ nhất định không chịu dỗ dành muội một chút sao! Trong lòng huynh, muội không quan trọng đến thế sao!"

Phương Trục Trần: "?"

Đứng một bên, Lăng Miểu luồn tay lục lọi trong người, lấy ra một nắm hạt dưa. Vừa c.ắ.n hạt dưa vừa xem kịch, tiện thể phân phát cho mỗi người xung quanh một ít.

Cảnh tượng Phương Trục Trần và Lăng Vũ lời qua tiếng lại, hấp dẫn hơn cả phim truyền hình lúc tám giờ tối.

Dù sao cũng rảnh rỗi, lúc nãy vừa nói muốn đi cùng, quay ngoắt cái đã bỏ mặc họ đi mất thì cũng kỳ.

Năm người còn lại bèn ngồi xổm xuống một góc, c.ắ.n hạt dưa, đưa mắt nhìn hai người kia đang tranh cãi.

Trên khán đài có tiếng xì xào vọng lại, "Sao tự nhiên lại thành phim ngôn tình rồi?"

Chứng kiến cảnh này, sắc mặt Tư Đồ Triển càng thêm u ám, cảm nhận được những ánh nhìn nửa cười nửa không từ xung quanh, lão hít sâu một hơi.

"Thật để mọi người chê cười rồi."

Biểu cảm của Lăng Phong cũng chẳng khá hơn là bao: Quả thực từ trước đến nay lão đã quá nuông chiều Lăng Vũ, dẫn đến việc bây giờ nàng ta chẳng biết phân biệt đâu là việc nặng việc nhẹ, việc gì nên ưu tiên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.