Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 500

Cập nhật lúc: 28/03/2026 01:02

Mặc dù nội dung cuộc cãi vã chẳng có gì đặc sắc, nhưng khung cảnh này lại khiến Lăng Miểu thấy quen quen. Trong đầu nàng bỗng vang lên một giai điệu quen thuộc, rất muốn chèn thêm chút nhạc nền cho hai người họ.

Thích thì hát thôi, cô bé cất giọng ca trong trẻo:

"Tình đậm sâu, mưa giăng lối~ Biết bao lầu gác chìm trong sương mù~"

"Còn nhớ ngày nào ta quấn quýt bên nhau~ Xe cộ lại qua tấp nập như mắc cửi~"

Hát được hai câu, Lăng Miểu chợt thấy chưa đủ "đô", vẫn còn thiêu thiếu cái gì đó!

Cái cảnh lãng mạn thế này mà thiếu đi "cơn mưa to như lúc Y Bình về nhà xin tiền bố" thì quả là thiếu sót lớn.

Nghĩ là làm, cô bé lục túi Càn Khôn, lôi ra một món pháp khí tinh xảo. Vọc vạch vài cái, món đồ liền bắt đầu phun nước về phía Phương Trục Trần và Lăng Vũ.

Vừa xịt nước, nàng vừa tiếp tục ca vang.

"Tình đậm sâu, mưa giăng lối~ Thế giới này chỉ thu bé lại vừa bằng ánh mắt anh~"

"Tương phùng dẫu muộn màng, cớ sao vội chia xa~"

Nhìn hai con người sũng nước trước mặt, Lăng Miểu đắc ý nghĩ thầm, đoạn phim thu được bằng đá Lưu Ảnh chắc chắn sẽ kịch tính và lãng mạn lắm đây. Nàng quả là một đạo diễn có con mắt nghệ thuật tuyệt vời!

Lâm Thiên Trừng lặng lẽ ngồi xổm xuống bên cạnh Lăng Miểu.

Không hiểu sao tiểu sư muội lại vừa xem kịch, vừa hát, vừa tạt nước vào người ta giữa chừng cuộc thi thế này, nhưng công nhận trò này cuốn hút hơn hẳn việc đi hái linh thảo.

Bài hát của tiểu sư muội nghe lạ hoắc, nhưng lại hợp cảnh đến kỳ lạ.

Cái điệu bộ tạt nước của nàng trông cũng hâm dở lắm, nhưng chẳng hiểu sao lại ăn nhập với hoàn cảnh đến thế.

Khúc Phong Miên cũng đã ngồi xổm xuống bên cạnh Lăng Miểu trước khi vở kịch cẩu huyết tiếp tục, tủm tỉm cười:

"Lăng tiểu sư muội, đang thi đấu mà muội cũng rảnh rỗi thế à? Còn bày đặt ca hát nữa chứ, không đi tìm linh thảo à?"

Lăng Miểu đáp: "Muội vừa đảo mắt một vòng, khu này toàn đồ ngon, nhưng lại chẳng có loại linh thảo nào cần để luyện Xích Huyết Lưu Châu Đan cả, nên không vội."

Khúc Phong Miên: "Được rồi, cho ta xin một ít hạt dưa đi. Hạt dưa của muội ngon phết, ta chưa bao giờ nếm thử hương vị này."

Lăng Miểu đột nhiên mắt sáng rỡ, nhìn Khúc Phong Miên chằm chằm: "Đây là hạt dưa tẩm caramel đặc chế của Miểu Miểu đấy, đệ nhất thiên hạ, Hermes của giới ăn vặt! Giá hữu nghị, chỉ mười viên thượng phẩm linh thạch thôi!"

Khúc Phong Miên ngớ người: "Vừa nãy muội đâu có tính tiền ta!"

Lăng Miểu một tay cầm pháp khí phun nước, tay kia móc từ túi Càn Khôn ra mấy cái gói nhỏ được bọc cẩn thận và vài cái bình.

"Lúc nãy là ăn thử, giờ mới là hàng thật. Hạt dưa, đậu phộng, nước ngọt, mua theo combo sẽ được giảm giá nhé!"

Khúc Phong Miên chỉ tay vào Lâm Thiên Trừng, người nãy giờ đang bốc hạt dưa ăn khí thế, "Thế sao muội ấy không phải trả tiền?"

Lăng Miểu tỉnh queo: "Vì muội ấy là nhân viên, có giá nội bộ mà."

Hơn nữa, Tam sư tỷ ngày thường cũng cho nàng không ít đồ tốt. Chưa kể, nàng ấy còn có cái thói vô lý, hễ trái ý là có thể dí kiếm vào cổ người ta ngay.

Lăng Vũ và Phương Trục Trần tranh cãi cả nửa ngày trời mà chẳng đi đến đâu, trong lòng vốn dĩ đã bức bối không thôi. Nay lại còn phải nghe cái con ranh con c.h.ế.t dẫm kia ngồi xổm một góc, vừa c.ắ.n hạt dưa vừa hát hò ỉ ôi.

Càng thêm bực mình! Thậm chí còn chẳng còn tâm trí đâu mà cãi vã tiếp.

Kết quả là con ranh đó hát được hai câu, lại còn bắt đầu tưới nước lên người họ.

Càng thêm điên tiết!

Đáng ghét hơn nữa là, con nhóc đó không chỉ ca hát, tưới nước, mà còn ngang nhiên bày bán hạt dưa, đậu phộng, nước giải khát ngay tại trận.

Thật sự là hết chịu nổi rồi!

Tức c·hết đi được!

Cái con ranh này! Mọi trò điên khùng trên đời nó đều dám làm ra hết!

Lăng Vũ hai mắt đẫm lệ, giận dữ gào lên với Lăng Miểu.

"Lăng Miểu! Ngươi bị thần kinh à! Hả!"

Lăng Miểu thản nhiên đưa mớ hạt dưa và nước uống cho Khúc Phong Miên, nhận lấy số linh thạch Khúc Phong Miên trả rồi cất gọn gàng. Nàng ngước nhìn Lăng Vũ, giọng điệu lạnh lùng đưa ra một lời giải thích vô cùng hợp lý cho hành động của mình.

"Ta đang can ngăn hai người cãi nhau đấy, tỷ không nhận ra sao? Ca hát là để chuyển hướng sự chú ý của hai người, còn tưới nước là để giúp hai người hạ hỏa. Ta dụng tâm khổ tứ như vậy, tỷ thử nói xem có hiệu quả hay không."

Lăng Vũ nghiến răng ken két: "Ngươi toàn nói bậy bạ! Thế việc ngươi bán hạt dưa, đậu phộng, nước uống thì giải thích thế nào!"

"Đó là thu nhập phụ từ việc can ngăn cãi nhau đấy. Ta nhọc công khuyên can hai người một trận, các người cũng đâu nỡ để ta tay trắng ra về chứ."

"..."

Sắc mặt Lăng Vũ đen như đ.í.t nồi. Nàng ta thừa biết con ranh này đang nói hươu nói vượn, nhưng khổ nỗi cả nửa ngày trời lại chẳng tìm ra được một câu nào để phản bác.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.