Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 515
Cập nhật lúc: 28/03/2026 01:03
Chỉ cần kết quả viên mãn, thì có mất mặt hay ngang ngược đến đâu cũng chỉ là quá trình. Đến lúc đó, hắn sẽ trở thành ân nhân vĩ đại của con cháu dòng thứ này. Suy cho cùng, dù bằng cách nào, hắn cũng đã giúp dòng thứ chen chân được vào hàng ngũ dòng chính. Vừa có danh, vừa có lợi, kẻ nào dám hé răng bàn tán, đố kẻ nào dám nói ra nói vào!
Mấy cái đứa nhãi ranh này, đúng là được tông môn bao bọc kỹ quá đ.â.m ra hư! Thể diện? Thể diện là cái thá gì? Ở cái thế giới tu chân cá lớn nuốt cá bé, thịt người không nhả xương này, coi trọng thể diện quá thì muôn đời chỉ có lẹt đẹt ở dưới đáy xã hội mà thôi.
Lăng Diểu đứng ngoài xem mà mắt chữ O mồm chữ A.
Nói thật thì, nàng cũng chẳng có ý kiến gì với cái kiểu làm việc bất chấp thủ đoạn của Huyền Phó, nàng chỉ thấy vị Thôi Nhị tiểu thư kia... quá mức thú vị.
"Trời đất! Thôi Nhị tiểu thư kia không khéo có sở thích quái đản gì rồi! Cái tinh thần thép, thích gì cướp nấy, mặc xác thiên hạ này của tỷ ấy, ít nhất cũng phải đi trước thời đại cả chục năm!"
Nhớ hồi đó nàng đi ăn cướp túi Càn Khôn của người ta, cũng phải nặn ra cho bằng được một cái cớ chính đáng mới dám ra tay. Đằng này Nhị tiểu thư nhà người ta, đi cướp người mà cứ như đi chợ, ép uổng dụ dỗ, thậm chí hận không thể vác bao bố trùm đầu khiêng về luôn!
"Chứ còn gì nữa?"
Nghe có tiếng người phụ họa, Lăng Diểu giật mình ngoái đầu nhìn sang.
Khúc Phong Miên chẳng biết từ lúc nào đã quay lại, ngồi xổm ngay bên cạnh nàng. Phía sau lưng là vài đệ t.ử khác của Huyền Linh Tông.
Đám người Huyền Linh Tông ai nấy đều mang vẻ mặt "xem kịch vui không sợ lớn chuyện".
Dù sao thì cái nhiệm vụ kia cũng ngốn không ít thời gian, hóng hớt một chút cũng chẳng c.h.ế.t ai.
Khúc Phong Miên thậm chí còn lôi ra một đống hạt dưa, đậu phộng, nước ngọt... mua của Lăng Diểu từ hồi còn ở thung lũng, vừa c.ắ.n hạt dưa tách tách vừa liếc nhìn Lăng Diểu.
"Chỉ vì nhờ luyện một viên đan d.ư.ợ.c mà phải đem cả đệ t.ử ra gán nợ. Phải công nhận, Nguyệt Hoa Tông các người số nhọ thật đấy."
"Đúng vậy."
Tạ Đề Dã cũng thu mình ngồi bó gối một bên, trông hiền lành ngoan ngoãn đến lạ.
"Thật đáng sợ. Ta nằm mơ cũng không ngờ cái lão già này, chỉ vì luyện có một viên t.h.u.ố.c mà dám tính kế đến cả sự trong trắng của sư huynh muội."
"..."
Lăng Diểu bĩu môi, chẳng mấy bận tâm đến lời than vãn của Tạ Đề Dã.
Cô nhóc nghiêng đầu, liếc xéo hắn một cái, giọng điệu lười biếng, kéo dài lê thê.
"Cái đồ ranh con như ngươi thì biết cái quái gì. Đó là bởi vì ngươi... chưa đủ trình độ 'đẹp mã' thôi, hiểu không?"
Cô nhóc hất cằm về phía Nhị sư huynh nhà mình.
"Ngươi dòm lại Nhị sư huynh nhà ta xem. Liễu yếu đào tơ, mong manh dễ vỡ. Ngươi mà được 'phế' và 'đẹp' như huynh ấy, đảm bảo ra đường có cả tá cô nương tranh nhau cướp về làm chồng! Thế nên, ngươi phải đội ơn phụ mẫu vì đã không sinh ngươi ra vừa 'phế' vừa 'đẹp', rõ chưa? Mau, nói theo ta: Cảm tạ nương thân."
Tạ Đề Dã méo mặt, cố tưởng tượng cảnh tượng mình bị mấy cô nương trên phố tranh nhau giành giật, mồ hôi lạnh toát ra ướt cả sống lưng. Nhưng mà... nghe mấy lời này cứ thấy sai sai thế nào ấy.
Tạ Đề Dã: "... Sao ta cứ có cảm giác muội đang c.h.ử.i xéo ta thế nhỉ?"
Bên kia chiến tuyến, đôi lông mày của Đoạn Vân Chu từ đầu chí cuối vẫn dính c.h.ặ.t vào nhau chưa từng giãn ra. Chuyện nhà Huyền Tứ hắn cũng có nghe loáng thoáng, nhưng thật không ngờ lại lố lăng, kệch cỡm đến mức độ này!
Sao trên đời lại có loại người, ngay giữa chốn đông người, dám dùng những thủ đoạn hèn hạ nhường này để ép uổng chính cháu ruột của mình phải thú một người mà hắn không hề có tình cảm chứ!
Ánh mắt Đoạn Vân Chu sắc lẹm lướt qua Liên Đằng, trong đôi mắt ấm áp thường ngày nay lại dâng lên một ngọn lửa giận dữ hiếm thấy. Thế nhưng, bị nắm thóp, hắn cũng đành lực bất tòng tâm.
"Liên tiền bối, ngài làm vậy quả thực trái với đạo nghĩa."
Nhưng với Liên Đằng, một khi đã nhúng chàm, hắn cũng chẳng màng suy tính thêm bớt thiệt hơn làm gì.
Hắn phẩy tay, gạt đi: "Mấy lời đạo lý đó, khỏi cần nhiều lời. Ta có nguyên tắc riêng của ta. Kẻ sống ẩn dật như ta, nào bận tâm ánh mắt người đời. Lời đã thốt ra, tựa đinh đóng cột. Các ngươi tự cân nhắc mà định liệu đi."
Cái điệu bộ dửng dưng, vô trách nhiệm của hắn thật khiến người ta sôi m.á.u.
Lăng Diểu ngồi xổm một bên, vừa c.ắ.n hạt dưa lách tách, vừa không nhịn được phải buông một câu mắng mỏ.
"Chậc! Cái lão già khốn khiếp này!"
Chỉ vì muốn rũ sạch món nợ ân tình cho nhẹ nợ mà nhẫn tâm đẩy kẻ khác vào thế bí. Nàng khinh bỉ loại người như vậy!
Lâm Thiên Trừng lúc này cũng đang ngồi xổm một góc, nàng nhả vỏ hạt dưa, đăm chiêu suy nghĩ một chốc, rồi quay sang nhìn Lăng Diểu.
