Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 535

Cập nhật lúc: 28/03/2026 02:12

Chạm phải ánh mắt bình thản nhưng đầy vẻ cợt nhả của Lăng Miểu, Lăng Vũ bỗng trào dâng một cảm giác kỳ lạ.

Nàng ta cảm thấy những gì mình đang làm với Lăng Miểu lúc này hệt như trò khóc lóc ầm ĩ của một đứa trẻ, vô vị và chẳng có chút ý nghĩa nào. Nhưng rõ ràng, Lăng Miểu mới là một đứa trẻ cơ mà?

Từ lúc nào không hay, sự phẫn nộ và ghen tị trong mắt cái tiểu quỷ tên Lăng Miểu này đối với nàng ta đã biến mất tăm mất tích, thay vào đó chỉ còn lại sự phớt lờ và hờ hững, cứ như thể thân xác kia đột nhiên bị thay thế bởi một linh hồn khác vậy.

Bị đột ngột hỏi bằng chứng, Lăng Vũ nhất thời có chút lúng túng bất an.

Trước đây mọi chuyện đều là nàng ta nói gì thì người khác tin nấy. Nhưng bây giờ, thật bất ngờ là, những người xung quanh không hiểu sao lại thực sự thuận theo lời của Lăng Miểu, đồng loạt quay sang nhìn nàng ta, dường như đang thật sự chờ đợi nàng ta đưa ra cái gọi là bằng chứng đó!

Vốn đang tự tin đầy mình, Lăng Vũ giờ đây bắt đầu hoảng hốt, nàng ta lắp bắp: "Chuyện như thế này ngươi giấu kỹ như vậy, ta làm sao có thể có chứng cứ được, nhưng quả thực, ta đã tận mắt nhìn thấy một lần!"

Lăng Miểu bật cười một tiếng, giọng điệu bình tĩnh lạ thường.

"Ồ, vậy ngươi nói xem ngươi nhìn thấy vào lúc nào? Từ khi ta gia nhập Nguyệt Hoa tông, cơ hội ngươi và ta gặp nhau đếm trên đầu ngón tay, mà lần nào cũng có các sư huynh sư tỷ ở đó. Chẳng có lý nào chỉ mình ngươi nhìn thấy mà những người khác lại không thấy đúng không? Chẳng lẽ ngươi thiên phú dị bẩm, khác biệt với người thường sao?"

Mặt Lăng Vũ đỏ bừng lên, nhất thời không biết phải phản bác lại thế nào.

Làm sao nàng ta có thể nghĩ đến những chuyện này cơ chứ. Theo kế hoạch của nàng ta, một chuyện tày đình như vậy, hơn nữa nàng ta còn chỉ đích danh giống loài, Liên minh Tông môn đáng lẽ ra phải lập tức đi kiểm tra mà không cần nhiều lời. Chỉ cần tìm ra, là có thể khẳng định tội trạng này một cách chắc chắn rồi.

Thế mà nàng ta vừa thốt ra, người ta chẳng những không thèm đi kiểm tra, mà còn quay sang đòi chứng cứ từ nàng ta?

Trước kia đâu có ai đòi nàng ta cái thứ này bao giờ!

Thấy Lăng Vũ câm nín, Lăng Miểu tiếp tục lên tiếng.

"Hơn nữa, trước đây cũng đâu thấy ngươi nhắc đến chuyện này bao giờ. Sao vậy? Ly Hỏa tông của các ngươi thi đấu thua Nguyệt Hoa tông ta, ngươi bèn lập tức vu oan cho một trụ cột của Nguyệt Hoa tông như ta sao?"

"Ngay cả chứng cứ cũng không có, cũng không thể nói rõ là nhìn thấy ở đâu, mà lại dám khăng khăng như vậy, bộ dạng này của ngươi nhìn cái là biết đang đ.á.n.h rắm."

"Có phải sau này cứ thua thi đấu là các ngươi đều có thể làm thế này, tùy tiện kiếm một cái cớ để vu khống người khác, bôi nhọ danh dự của người ta? Cứ theo đà này, sau này ai còn dám thi đấu với đệ t.ử của Ly Hỏa tông các ngươi nữa?"

Lăng Miểu lại liếc nhìn Giang Thượng, nhướng mày.

Lão già! Bài học này, gọi là 'đảo khách thành chủ' (vừa ăn cướp vừa la làng)!

Thành thực mà nói, nàng vốn không định bức bách người ta đến mức này, đối phương dẫu sao cũng chỉ là một cô nương mười lăm mười sáu tuổi, chưa trải sự đời, lại bị chiều chuộng quá mức, quen với việc lấy bản thân làm trung tâm để suy xét vấn đề, tâm tư thật sự không có gì quá phức tạp.

Nhưng Lăng Vũ ngàn lần không nên, vạn lần không nên dăm lần bảy lượt tính toán lên người nàng như thế.

Lăng Miểu nói xong, nét mặt lạnh băng quan sát vẻ luống cuống của Lăng Vũ, như chờ đợi xem nàng ta còn lời nào để ngụy biện nữa không.

Trong những tình huống thế này, chẳng cần phải chứng minh sự trong sạch của bản thân làm gì.

Nếu có kẻ vu oan bạn ăn trộm đồ của hắn, điều bạn nên làm không phải là m.ổ b.ụ.n.g mình ra để chứng minh, mà là m.ó.c m.ắ.t hắn nuốt vào bụng, để hắn ở trong bụng bạn mà nhìn cho thật rõ ràng!

Lăng Vũ bị Lăng Miểu phản kích bằng một tràng lý lẽ, lại thấy phe mình chẳng có ai đứng ra nói giúp một lời, hốc mắt lập tức đỏ hoe.

Nàng ta mở miệng, giọng đầy nức nở.

"Muội muội, ta chỉ nói ra những gì ta thấy... sao muội lại bức bách ta như thế! Muội muốn làm khó ta đến vậy sao!"

"Muội ấy làm khó cô?"

Huyền Tứ bật cười một tiếng, "phạch" một cái xòe chiếc quạt xếp mạ vàng ra, đôi mắt phượng tuyệt đẹp sắc lẹm nhìn chằm chằm Lăng Vũ.

"Thú vị thật! Ngươi đúng là kẻ sống hai mặt. Chính ngươi vu oan giáng họa cho người ta giữa chốn đông người thì không nghĩ đến chuyện người ta khó xử, giờ người ta đòi ngươi đưa bằng chứng thì lại bảo là người ta làm khó ngươi. Sao hả, ngươi cho rằng chỉ có quan phủ được đốt lửa, còn dân thường thì không được thắp đèn sao!"

"Ngươi!"

Lăng Vũ c.ắ.n c.h.ặ.t môi, theo bản năng liếc nhìn Tư Đồ Triển và Lăng Phong. Nhưng cả hai vẫn giữ im lặng. Nàng ta lại đảo mắt qua Phương Trục Trần, Lâm Hạ, rồi Trình Cẩm Thư và Bạch Cảnh. Thế nhưng những người này không những không có ý định lên tiếng bênh vực nàng ta, mà dường như còn bị lời nói của Lăng Miểu thức tỉnh, mọi ánh mắt dò xét đều đổ dồn về phía nàng ta, cứ như thể họ thực sự đang chờ nàng ta đưa ra cái gọi là bằng chứng đó.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.