Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 550

Cập nhật lúc: 28/03/2026 04:02

Những người khác cũng nhao nhao lùi ra khỏi phòng con nhóc, cái dáng vẻ đó, cứ như thể vừa nhìn thấy thứ gì đó chấn động cả gia phả, lại còn chực chờ hủy hoại đạo tâm của họ vậy.

Ra khỏi cửa, Giang Thượng lau mồ hôi lạnh, chắp tay cáo biệt Thương Ngô.

"Hôm nay đắc tội nhiều, xin Nguyệt Hoa tông chủ ngàn vạn lần đừng để bụng."

"Không sao, gặp phải chuyện này, Liên minh tông môn cũng chỉ là làm theo việc công, cũng đa tạ minh chủ, đã khoan dung với tiểu đệ t.ử nhà ta."

Giang Thượng: "..."

Có thể không khoan dung sao? Vừa nãy đó! Hai người các ngươi chẳng những hận không thể dùng ánh mắt lăng trì ta, còn buông lời ngông cuồng đòi san bằng Tu Chân Giới! Các ngươi thật sự một chút cũng không nhớ sao!?

Thôi bỏ đi, hắn vẫn là nên đi thôi, rời khỏi cái nơi đau lòng này.

Giang Thượng cũng mang người rời đi, tiểu viện của Lăng Miểu lại rộng rãi hơn không ít.

Lăng Miểu cẩn thận từng li từng tí đóng cửa lại, giam kín một phòng đầy bảo bối của mình.

Vượng Tài trước khi Lăng Miểu đóng kín cửa phòng đã nhảy ra ngoài.

Chạy theo sau lưng nàng ra ngoài sân.

Thương Ngô nhìn vẻ mặt không chút để tâm của con nhóc, bất giác thở dài một tiếng.

Thương Ngô thở dài, Thanh Vân cũng nhịn không được thở dài, "Lại gây ra động tĩnh lớn như vậy, con đó... ta cũng không biết nên bắt đầu c.h.ử.i con từ đâu nữa."

Rút kiếm tứ cố tâm mang nhiên (ngơ ngác nhìn bốn phía), liếc mắt một vòng, đâu đâu cũng toàn là chỗ muốn mắng.

Lăng Miểu cũng thở dài một tiếng, quyết định vẫn phải vùng vẫy một chút trước khi c.h.ế.t.

Nàng mở cái Túi Giới T.ử vừa nãy Liên minh Tông môn đưa cho, xoắn xuýt hồi lâu, đau đớn xót xa, dằn lòng c.ắ.n răng, không tình nguyện lấy ra hai khối linh thạch từ bên trong.

Sau đó, con nhóc vươn tay nắm lấy tay hai vị sư tôn, ngoan ngoãn nhét từng viên linh thạch vào tay họ, một viên cho Thương Ngô, một viên cho Thanh Vân.

"Các sư tôn! Ba người chúng ta đều thu tiền của Liên minh tông môn rồi, ngàn vạn lần đừng tính toán với con nữa nha!"

Có thương có lượng, có lý có cứ!

Thương Ngô và Thanh Vân: "..."

Đám người vây xem: "..."

Thanh Vân truyền âm bên tai Thương Ngô: "Hết t.h.u.ố.c chữa rồi, đ.á.n.h một trận đi!"

Thanh Vân: Cái tính nóng nảy của ta, thật muốn trực tiếp vung tay đ.á.n.h luôn!

Thương Ngô trầm mặc hồi lâu, miết miết viên linh thạch vừa bị nhét vào tay vài cái, nhìn về phía Thanh Vân, ôn tồn truyền âm đáp lại.

"Thôi bỏ đi. Bé gái này hôm nay gặp phải loại vu khống này, tuy bề ngoài tỏ vẻ không quan tâm, nhưng trong lòng chắc chắn vẫn rất khó chịu."

Thanh Vân: "Thật sao? Ta không tin."

Thương Ngô: "Đệ nghĩ thế này xem, lần này con nhóc vắt cổ chày ra nước này, lại chẳng nói chẳng rằng đã nhét cho đệ một khối linh thạch, còn khối linh thạch trước đó nó đưa đệ, đệ phải dùng cả một tòa tháp mới đổi được đấy."

Thanh Vân: "..."

Thương Ngô: "Nghĩ như vậy, có phải là thấy dễ chấp nhận hơn nhiều không?"

Thanh Vân: "..."

Tuyệt thật, cảm động muốn khóc luôn.

Thương Ngô nhìn về phía Lăng Miểu: "Được rồi, hôm nay cứ như vậy đi, các con tự mình nghỉ ngơi cho tốt. Lăng Miểu, chuyện hôm nay, nhất định phải tự kiểm điểm thật tốt!"

Con nhóc gật đầu: "Vâng thưa sư tôn, con nhất định sẽ kiểm điểm thật sâu sắc!"

Thanh Vân: "..."

Thôi bỏ đi, vẫn là rời đi thôi, hắn bây giờ hễ cứ nhìn thấy con nhóc này là lại đau đầu, hắn phải đi hoãn binh một lát, chuyện phạt nàng, hãy cứ gác lại đã.

Thế là, Thương Ngô và các trưởng lão cũng rời đi.

Trong sân của Lăng Miểu, rốt cuộc chỉ còn lại Lăng Miểu và mấy vị sư huynh sư tỷ thân truyền.

"Yô hô."

Người mở miệng đầu tiên là Huyền Tứ, sư tôn và trưởng lão đều đi rồi, hắn "xoạch" một tiếng mở cây quạt bột vàng ra phẩy phẩy, đầy hứng thú mà nhìn chằm chằm Vượng Tài.

"Con Vượng Tài này của muội, thế mà đã có thể nói chuyện được rồi à?"

Lúc nãy Vượng Tài mở miệng nói chuyện, mấy người đều nghe thấy hết.

Đoàn Vân Chu cũng nhìn chằm chằm vào Vượng Tài đang chạy loạn khắp sân: "Chuyện từ khi nào vậy?"

"Trong thời gian Tông môn đại tỷ, chính là lúc chúng ta đi thành Sinh La về, nó đã có thể nói chuyện rồi!"

Lăng Miểu đắc ý nói.

Vượng Tài đi loanh quanh trong sân một vòng, lại phi lên vai Lăng Miểu, nó nghiêng đầu nhìn Lăng Miểu.

"Bây giờ mọi người đều biết ta rồi, vậy có phải đồng nghĩa với việc, có thể thả ta ra ngoài chơi rồi không?"

Thành thật mà nói, tuy ngày nào cũng ngủ rất sướng, nhưng cứ bị giấu giếm không cho gặp người ngày này qua ngày khác như thế này, vẫn rất là buồn chán.

"Chắc là được rồi."

Sự chú ý của Lăng Miểu không đặt trên người Vượng Tài, nàng lấy hai cây quạt sắt ra, vẫy vẫy tay với Huyền Tứ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.