Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 554

Cập nhật lúc: 28/03/2026 04:03

"Tam... Tam sư muội... Muội... Muội đây là có ý gì a?"

"Bớt nói nhảm đi."

Lâm Thiên Trừng không buồn trả lời câu hỏi của Huyền Tứ, mà nhạt nhẽo nhìn sang Đoàn Vân Chu: "Đem cái đứa dưới vạt áo của huynh kia, cũng giao nộp ra đây cho ta!"

Đoàn Vân Chu sững người, ngay sau đó, liền cảm thấy bắp chân mình bị ôm c.h.ặ.t lấy, con nhóc trực tiếp dùng cả tay lẫn chân bấu c.h.ặ.t lấy một cái chân của Đoàn Vân Chu, trốn dưới vạt áo run lẩy bẩy.

Ánh mắt Lâm Thiên Trừng lạnh lẽo quét một vòng quanh sân.

Vượng Tài thấy vậy, kêu lên một tiếng 'Dô!', một luồng khói phóng tót đi, lao thẳng về phía trước, cũng chui tọt vào dưới vạt áo của Đoàn Vân Chu.

Con cáo nhỏ thông minh, thời khắc mấu chốt tuyệt đối sẽ không bị bắt lại, trở thành gánh nặng uy h.i.ế.p đến Miểu t.ử!

Con nhóc và con cáo nhỏ đều trốn hết xuống dưới vạt áo Đoàn Vân Chu.

Bạch Sơ Lạc đứng một bên, bị biến cố bất ngờ này làm cho ngơ ngác không hiểu mô tê gì.

Mặc dù không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng Tam sư tỷ hiện tại trông thật đáng sợ!

Nhị sư huynh bị kiếm kề cổ rồi.

Tiểu sư muội đã trốn kỹ rồi.

Đại sư huynh thì Tam sư tỷ đ.á.n.h không lại.

Nhưng Tam sư tỷ có thể đ.á.n.h lại hắn a!

Bây giờ cả cái sân này, dường như chỉ còn mỗi hắn là chưa kịp đưa ra phản ứng.

Mà hắn, hắn không thể buông thả bản thân, cứ ngông nghênh đứng sờ sờ ra đó dưới ánh mặt trời, trở thành mục tiêu bị nhắm tới tiếp theo được! Tuy rằng cho tới bây giờ hắn vẫn chưa suy nghĩ cặn kẽ xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Bạch Sơ Lạc đứng đực ra đó vài giây, lập tức cũng có động tác.

Hắn ba chân bốn cẳng vắt chân lên cổ mà chạy, 'vèo' một cái phóng về phía Đoàn Vân Chu.

Lúc chạy gần đến sau lưng Đoàn Vân Chu, Bạch Sơ Lạc thuận đà lao người về phía trước.

Sau khi trượt trên mặt đất một đoạn ngắn, hắn cũng trượt luôn vào dưới vạt áo Đoàn Vân Chu, thuận tay ôm luôn cái chân còn lại của đại sư huynh nhà mình.

Bạch Sơ Lạc giấu nửa thân trên vào dưới đạo bào của Đoàn Vân Chu, lúc chui vào, 'cư dân bản địa' bên trong còn lịch sự cất tiếng chào hỏi hắn.

Lăng Miểu ôm một cái chân của Đoàn Vân Chu: "Ủa Tứ sư huynh, trùng hợp ghê, huynh cũng trốn ở đây hả."

Bạch Sơ Lạc ôm cái chân còn lại của Đoàn Vân Chu, ngơ ngác gật đầu: "Đúng vậy."

Chỉ trong vài nhịp thở, dưới vạt áo của Đoàn Vân Chu đã giấu một đống thứ, phút chốc trở nên vô cùng chật chội.

Đoàn Vân Chu: "?"

Dù có thể lờ mờ đoán ra hai tên nhóc này đang sợ hãi điều gì, nhưng hắn vẫn cảm thấy thật cạn lời!

Đoàn Vân Chu đau đầu nhìn về phía Lâm Thiên Trừng.

"Tam sư muội, muội bình tĩnh một chút, bỏ kiếm xuống trước đã! Nhị sư huynh của muội hắn chỉ là một tên Phù tu yếu đuối không thể tự lo liệu, nếu muội mà lỡ tay cứa đứt cổ hắn thì chúng ta sẽ rất khó ăn nói đấy!"

"Lỡ tay cứa đứt cổ hắn?"

Lâm Thiên Trừng nghe vậy liền cười khẩy một tiếng, u ám trừng mắt cúi xuống nhìn Huyền Tứ, độ cong nơi khóe miệng cực kỳ lạnh lẽo.

"Hắn mất đi chỉ là mạng sống, còn thứ ta mất đi, chính là chỗ ngủ đó!"

Vốn dĩ chuyện của tiểu sư muội xử lý xong xuôi, họp hành cũng xong, nàng đang định quay về đ.á.n.h một giấc thật thoái mái.

Kết quả thì sao, trong chớp mắt, ngay cả cái sân viện cũng bị người ta hốt trọn ổ luôn rồi!

Hai tên này tuyệt đối không thoát khỏi can hệ!

Lâm Thiên Trừng cảm thấy mình sắp nổ tung rồi.

Giọng nói giòn tan lại hiếm khi mang theo vẻ tủi thân của Lăng Miểu, từ dưới vạt áo Đoàn Vân Chu truyền ra.

"Hu hu hu Tam sư tỷ à, muội cũng không biết cái đồ chơi đó cắm vào lại ra nông nỗi này, muội mà biết muội chắc chắn không đ.â.m đầu chạy thẳng về phía trước đâu!"

"Hay là, Tam sư tỷ tỷ ngủ chỗ muội đi, đứa trẻ này đi lang bạt là được rồi!"

"Không có chỗ ở ta không sợ, ăn mày sống sao ta sống vậy!"

Con nhóc không lộ mặt, nhưng tình cảm chân thành tha thiết! Tuy tình cảm chân thành tha thiết, nhưng ôm chân Đoàn Vân Chu thì c.h.ế.t cũng không chịu buông.

Vượng Tài: "Dô!"

Mặc dù không biết bây giờ là tình huống gì, nhưng con cáo đã bị dọa cho quên luôn cả cách nói chuyện rồi!

Lâm Thiên Trừng đối với lời sám hối của con nhóc một chữ cũng không lọt tai, nhưng những lời Lăng Miểu nói, cũng quả thực cung cấp cho nàng một vài ý tưởng.

Nàng cúi đầu nhìn Huyền Tứ, tỏ vẻ đăm chiêu suy nghĩ một lúc, lạnh lùng lên tiếng.

"Huynh bây giờ có một nén nhang thời gian, quay về dọn dẹp hành lý cho xong, rồi cút ra khỏi sân viện của mình đi."

Huyền Tứ lúc này rốt cuộc cũng phản ứng lại, cái sân viện mà con nhóc tông sập vừa nãy là của ai.

Chẳng trách nàng sau khi chạy về, liền không ngừng nghỉ chui tọt vào dưới áo đại sư huynh lánh nạn.

Hắn đáng nhẽ ra phải sớm nghĩ tới!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 554: Chương 554 | MonkeyD