Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 570

Cập nhật lúc: 28/03/2026 04:04

Trình Cẩm Thư lần đầu tiên trong đời, cảm thấy bản thân mình cứ như một trò hề.

Lăng Miểu nhướng mày, cười lạnh tiếp tục nói nốt câu ban nãy, "Hả? Huynh nói cái gì? Huynh muốn ta làm gì?"

Trình Cẩm Thư: "..."

Hắn nghiến răng, cố tỏ ra cứng cỏi lên tiếng, "Ta..."

"Đỡ đòn của ta đây!"

Nhóc con không đợi hắn nói xong, trực tiếp tung một cước đạp vào bụng hắn.

Đạp một cước chưa đủ, nhân lúc Trình Cẩm Thư nhất thời chưa kịp phản ứng, nàng "phập phập phập" với tốc độ siêu nhanh lại bồi thêm mấy cước nữa vào bụng hắn.

"Phụt!"

Trình Cẩm Thư hoàn toàn không ngờ Lăng Miểu sẽ đột ngột tấn công, không kịp chuẩn bị hứng trọn đòn vào bụng, hắn chỉ cảm thấy hai nhãn cầu suýt chút nữa bay ra khỏi tròng.

Hắn văng ngược ra sau một đoạn xa, mãi cho đến khi va vào gốc cây mới dừng lại.

Trình Cẩm Thư ngồi phịch xuống đất, cổ họng nghẹn lại, phun ra một ngụm m.á.u tươi, nhưng hắn không mất đi ý thức, chỉ suy sụp ngã sang một bên, toàn thân không kìm được mà co giật.

Đám đông theo dõi bên ngoài khóe mắt giật giật: Đã nói không đ.á.n.h hắn ngất là không đ.á.n.h hắn ngất, nhóc con quả nhiên là vô cùng chuyên nghiệp!

Trình Cẩm Thư không giống như Bạch Cảnh, bị nhóc con đ.ấ.m một cú vào mặt ngất xỉu ngay tại chỗ.

Hắn đau đớn ngã trên mặt đất, cơn đau thấu xương truyền đến từ vùng bụng từng cơn từng cơn lan tỏa ra, theo dòng m.á.u điên cuồng tuôn chảy khắp toàn thân, hắn cảm thấy xương sườn của mình đại khái đã gãy mất mấy cái, cả người đau đớn đến mức không thể nhúc nhích.

Thế là, Trình Cẩm Thư tỉnh táo cảm nhận được nhóc con một lần nữa đi đến trước mặt hắn, tùy ý nắm lấy áo bào của hắn, giống như kéo rác rưởi, kéo hắn đến rìa linh trận, rồi quăng thẳng ra ngoài.

Ném hắn ra trước, sau đó ném luôn Bạch Cảnh ra ngoài.

Đợi đến khi linh trận cố định, vòng sáng biến mất.

Lăng Miểu nghiêng đầu liếc nhìn Trình Cẩm Thư đang nằm liệt dưới đất, từ trong mũi phát ra một tiếng hừ khinh miệt.

Trên môi nàng vẫn giữ nụ cười như có như không ấy.

Sau đó, Lăng Miểu quay người, kéo theo Huyền Thiết Đại Kiếm chuẩn bị rời đi, người đang nằm kia đối với nàng mà nói chỉ là một chuyện nực cười, căn bản không đáng để nàng lưu lại.

Trình Cẩm Thư cố gắng gượng mở mắt, lọt vào tầm nhìn là đôi chân đang rời đi của nhóc con, cùng thanh Huyền Thiết Đại Kiếm bị kéo qua ngay trước mặt hắn.

Đồng t.ử bị thanh kiếm đen khổng lồ làm cho đau nhói, Trình Cẩm Thư khó nhọc quay mặt sang, chạm phải ánh mắt đang nhìn xuống hắn của Lăng Miểu.

Nghĩ đến việc bản thân và Bạch Cảnh hùng hổ đi tới, nói bao nhiêu lời hung ác, cuối cùng lại bị chỉnh đến thê t.h.ả.m thế này, Trình Cẩm Thư chỉ cảm thấy trong lòng bức bối vô cùng.

Từ khi trở thành đệ t.ử thân truyền, hắn luôn được mọi người tung hô, dù là đệ t.ử của tông môn nào gặp hắn cũng phải nhường nhịn ba phần, hắn có khi nào phải chịu đựng nỗi nhục nhã này!

Ranh con này, rõ ràng trước đây chỉ có tư cách chạy theo sau lưng hắn, bị hắn coi thường, mà nay, dưới sự chứng kiến của bao nhiêu con mắt, lại dám sỉ nhục hắn như thế!

Đoán chắc đối phương sẽ không g.i.ế.c mình, Trình Cẩm Thư chật vật xoay người, nhếch mép, mỉa mai cất tiếng, thề phải đ.â.m trúng vào chỗ đau của nàng ta, để vớt vát lại chút thể diện.

"Lăng Miểu, ta biết, muội luôn có tâm tư với ta, nhưng muội từ bỏ đi, hôm nay ta nói rõ cho muội biết, ta tuyệt đối không thể nào để mắt tới muội, muội có nhắm vào Tiểu Vũ sư muội ra sao, hay làm ra những hành động chơi trội thế nào đi chăng nữa, cũng không thể thu hút được ta đâu, trong mắt ta mãi mãi sẽ không có muội."

Nghe thấy lời phát ngôn theo kiểu bá đạo tổng tài của Trình Cẩm Thư, bước chân Lăng Miểu sững lại, nàng trực tiếp ngây người.

Nàng đ.á.n.h hắn một trận, hắn lại nghĩ nàng thích hắn?

Đây là thuộc tính b.ạ.o d.â.m thích ngược bùng nổ sao?

Hơn nữa, cái kiểu câu này nghe sao mà quen tai thế!

Nữ nhân! Cho dù cô làm thế nào, tôi cũng sẽ không nhìn cô lấy một cái?

Trước đây chỉ thấy trên phim truyền hình, nay tự dưng có người nói thẳng vào mặt, lại còn nói với mình, cảm giác đó đúng là quá khó chịu.

Quả nhiên, những kẻ từng được quỳ l.i.ế.m đều có chỗ để dựa dẫm mà chẳng nể nang gì.

Muốn để họ nhìn rõ hiện thực, quả thực là một chuyện rất khó khăn.

Lăng Miểu cúi đầu, dùng ánh mắt nhìn tên điên để nhìn Trình Cẩm Thư, lẩm bẩm.

"Tuy nhiên thì, tên điên này cũng chẳng phải thiên tài đệ t.ử ghê gớm gì, cũng chẳng phải phú nhị đại, càng không phải là mỹ nam phong hoa tuyệt đại gì, bá đạo tổng tài là cái nghề có rào cản thấp đến vậy sao? Mấy kẻ mặt mũi lệch lạc cũng có thể làm được à?"

"Ngươi!"

Trình Cẩm Thư sững người, mặc dù không hiểu ranh con này đang nói gì, nhưng từ giọng điệu và nét mặt của nàng ta, hắn có thể đoán ra, nàng tuyệt đối không nói lời gì hay ho.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.