Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 604

Cập nhật lúc: 28/03/2026 13:09

Chiếc áo bành tô màu xanh quân đội vừa khoác lên người, nhóc con đã không giấu được sự đắc ý mà gật gù, kích cỡ cực kỳ vừa vặn, thế này thì ai còn phân biệt được nàng với cán bộ lão thành nữa chứ.

Thôi bỏ đi.

Lăng Miểu: "..."

Gà chớp thời cơ lên tiếng: "Sao hả, ta làm tốt chứ?"

"Tốt! Rất vừa vặn!"

Hắn nhớ rõ, đan d.ư.ợ.c, nhất là loại đan d.ư.ợ.c cực phẩm thượng thừa thế này, là thứ vô cùng quý giá, ngàn vàng khó cầu a!

"Cơ mà, mang ra cho gà ăn có phải là hơi quá đáng rồi không a!"

Gà: "Được được được!"

Nàng ban nãy lúc đi thám đường có dạo quanh vài hộ gia đình, gần như không tìm thấy được bộ quần áo nào đủ dày, bởi suy cho cùng ngay cả tu sĩ tầm thường cũng có thể dùng linh khí vận chuyển trong cơ thể để chống chọi cái rét.

"Im miệng, ăn cho xong rồi mau vào ngồi thiền đi, cái đồ Phù tu ốm yếu nhà huynh, ăn cũng không được, đan cũng không xong, nói thì nhiều! Còn lải nhải nữa ta lập tức mang huynh đi bán bây giờ!"

Nàng cảm thấy có chút buồn cười, con gà này tám phần là ăn được đan d.ư.ợ.c của nàng, nên không nỡ rời đi, muốn ở lại để ăn chực uống chực đây mà.

Tuyệt vời thật đấy, lần đầu tiên trong đời, bị đem ra so sánh với một con gà, điểm mấu chốt là hắn còn không sánh nổi nó.

Con gà nọ thở dài thườn thượt, ngồi sụp xuống, giọng nói rầu rĩ.

Lâm Hạ chứng kiến cảnh này, lại một lần nữa chìm vào tĩnh lặng.

Gà: "Tuyệt quá! Tên là gì vậy?"

"Kéc kéc!"

Lăng Miểu tức tối lườm Lâm Hạ một cái.

Gà câm nín mất một giây, nhưng nghĩ đến việc mình vẫn đang trong thời gian thử việc, đành c.ắ.n răng nhắm mắt chấp nhận vậy.

Tiểu viện lại trở nên yên tĩnh, con gà thoăn thoắt hoàn thành chiếc áo bành tô trên tay, lần này nó đan vô cùng cẩn thận, ngay cả đường kim mũi chỉ, cũng tinh xảo hơn quần thu ban nãy rất nhiều.

Lăng Miểu nhịn không được cất tiếng khen ngợi một câu.

"Thời gian thử việc là ba mươi ngày, nếu ngươi biểu hiện tốt, sẽ cho ngươi ở lại."

Lăng Miểu: "Hay là gọi tên Lai Phúc (mang lại phúc lộc) đi, nghe có phải rất may mắn không?"

Gà lớn tiếng xu nịnh, "Tên hay quá! Không hổ là đại ca! Cái tên này thực sự chạm trúng tim đen của ta rồi! Ta quá ư là thích cái tên này luôn!"

"Kéc kéc, kéc kéc kéc kéc!"

Vượng Tài cười nhạo chẳng nể nang gì, lúc ấy nó ít ra còn được phản đối một chút, còn con gà đang thử việc này, chỉ có thể ngoan ngoãn nịnh bợ khen nức khen nở mà thôi.

"Được rồi."

Lăng Miểu thu lại vẻ mặt đùa giỡn, vì hiện tại đã xác nhận tình trạng của Lâm Hạ đã ổn định, xung quanh cũng không có gì nguy hiểm, nàng định tiếp tục thâm nhập sâu hơn để thám thính.

Nàng nhìn sang con gà Lai Phúc.

"Vậy nên Lai Phúc à, ngươi có biết tình hình hiện tại ở Thành Sinh La là như thế nào không?"

Gà Lai Phúc: "Ta vốn dĩ đang lượn lờ bên Yêu giới, rồi đột nhiên cánh cửa nối liền qua bên này mở ra, nghe phong phanh có đại yêu và Yêu tộc Hóa Thần kỳ đi qua, ai nấy đều xì xào sắp có chuyện lớn xảy ra, nên ta mới đi theo hóng hớt."

Nó phần lớn thời gian đều ở lì bên Yêu giới, dù sao bộ dạng này, cũng chỉ có ở Yêu giới mới ít bị sinh nghi.

Quả nhiên bọn họ vẫn còn quá non nớt, chưa nếm trải sự hiểm ác của thế gian, cái Thành Sinh La này bọn họ đã tới hai chuyến, chưa từng bị con người truy sát, ngược lại bị chính đồng loại của mình cướp sạch sành sanh, phen này khéo khi phải bỏ mạng tại đây luôn rồi.

Vốn dĩ chuyến này, bọn chúng chỉ định tạt qua thử vận may, xem có may mắn gặp được một con người nào đó, chịu ban phát đan d.ư.ợ.c ban phát đồ tốt như Lăng Ngạo Thiên hay không.

Lăng Miểu gãi gãi đầu.

Đúng rồi! Chính là điệu cười này, Lăng lão đại thích nhất là cười kiểu này!

"Hí hí hí hí!"

"Bớt giãy giụa vô ích đi, chuyện hai đứa bay hôm qua huênh hoang khoe khoang đan d.ư.ợ.c thượng phẩm sớm đã đồn ầm lên rồi, bớt nói nhảm ở đây đi, moi đồ ra đây, tha cho một mạng!"

Bởi vì yêu khí toát ra từ cái sừng vàng nhỏ kia thực sự quá đỗi dày đặc!

Lai Phúc: "Ngươi lấy cái sừng này ở đâu ra vậy? Yêu khí nồng nặc quá!"

Nhưng đối phương đông đảo, không ít kẻ tu vi còn cao hơn bọn họ, phen này rõ ràng là đ.á.n.h không lại rồi.

Hùng Đại và Hùng Nhị đồng loạt ngớ người, chẳng lẽ, cái c.h.ế.t gần kề, bọn họ đã sinh ra ảo giác rồi sao?

"Khà khà khà khà!"

"Lai Phúc a. Nếu ngươi thực sự đã gia nhập vào băng đảng của chúng ta, ngươi sẽ phát hiện ra, mọi lúc mọi nơi, chọc ngoáy tất cả mọi người, chỉ là bài học vỡ lòng của nhóc con. Kéc kéc kéc kéc!"

Món đồ quý giá như vậy, nàng luôn mang theo sát bên người.

Kết quả lần này qua đây, chỉ được phép quanh quẩn ở khu vực nội thành thì chớ, Nhân tộc chẳng thấy bóng dáng mấy mống, số đan d.ư.ợ.c ít ỏi mang theo lại bị cướp sạch không còn một hột, lại còn bị nện cho hai trận nhừ t.ử.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.