Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 617
Cập nhật lúc: 28/03/2026 13:11
Lâm Hạ lau vệt mồ hôi lạnh trên trán, là lỗi của hắn, hắn không nên lành sẹo liền quên đau, không nên ôm ấp ảo tưởng với tiểu quỷ này!
Chỉ cần không có ảo tưởng, lúc nó phát điên sẽ không bị vạ lây!
Lâm Hạ vừa nói, vừa bất giác nhích lui lại vài bước.
Trong đường hầm chật hẹp, hắn lại không thể đứng lên chạy, chỉ có thể lê lết lùi về sau, bộ dạng hệt như một mỹ nam ốm yếu.
Đứa trẻ dứt khoát cũng ngồi thụp tại chỗ, hai tay cầm quạt vô tư đặt lên hai bên đầu gối, trông vô cùng ngang ngược.
"Huynh mới có bệnh! Bây giờ chúng ta chắc chắn là đi thám thính tình báo chứ sao! Chẳng nhẽ chúng ta định lao thẳng đến mép giường Thành chủ, lôi ông ta dậy bắt ông ta dẫn chúng ta đi tìm các sư huynh chắc!"
Lâm Hạ nuốt nước bọt, cảm thấy bản thân đối diện với một kẻ điên, vừa nhỏ bé lại vừa bơ vơ.
"Cho dù chúng ta muốn đi thám thính tình báo, cũng không cần phải đi nhà xí chứ!"
Nghe thế nào cũng thấy quá mức biến thái rồi đó nha, nếu để người ta biết hắn đường đường là thiếu gia của Lâm gia đi ngồi xổm nghe lén cạnh nhà xí, vậy thì sau này hắn lấy mặt mũi nào để hành tẩu giang hồ nữa!
Đứa trẻ ra vẻ cao thâm khó lường nhìn nam nhân vẻ mặt tràn ngập hoang mang luống cuống - Lâm Hạ, đang ở trước mặt.
"Chẳng lẽ huynh chưa từng trải qua chuyện đó sao? Chính là khi cùng người ta tay trong tay, hẹn nhau đi nhà xí, sẽ không kiềm lòng được mà thổ lộ những bí mật nhỏ bé trong lòng với đối phương nha."
Trong phim truyền hình, địa điểm tiết lộ âm mưu hiểm độc, nhà xí có thể nói là chiếm vị trí độc tôn đó nha!
Không ai hiểu rõ tình báo hơn nàng!
Nhà quân sự nổi tiếng MacArthur đã từng nói: Hoạt động giao lưu tình báo cơ mật quan trọng, thường chỉ diễn ra ở hai nơi, một là phòng của Tổng tư lệnh, hai là, nhà xí!
Lúc con người trút sạch mọi tạp niệm trong cơ thể, là lúc dễ bộc lộ những lời nói thật lòng nhất!
Lâm Hạ nghe Lăng Miểu nói xong, sắc mặt càng thêm khó coi.
"Ta làm sao có thể có loại trải nghiệm này?"
Tại sao hắn phải cùng người khác nắm tay đi nhà xí, hắn đâu có mắc bệnh gì!
Đối với sự chống cự xoắn xít của Lâm Hạ, Lăng Miểu có chút mất kiên nhẫn.
"Nam nhi đại trượng phu! Nói nhảm nhiều như vậy làm gì! Quyết đoán một chút được không hả!"
Nàng lùi lại một chút, vươn tay chộp lấy một bên cổ áo của Lâm Hạ, kéo tuột hắn sang.
"Đã lên xe của ta, thì phải ngoan ngoãn nghe lời!"
Lăng Miểu cảnh giác nhìn về hướng đó, bàn tay còn trống đã luồn vào cầm quạt trong túi áo.
Hai người vì phía trước đột nhiên mất đi vật cản, mà họ lại đang giữ tư thế tiến lên, nên cả hai cùng ngã nhào xuống đất, bổ nhào tới trước mặt Lăng Miểu và Lâm Hạ, hành luôn một cái đại lễ.
Không gian chật hẹp như vậy, đứa trẻ túm lấy cổ áo Lâm Hạ định kéo hắn lên.
Đây không phải là vấn đề có quyết đoán hay không! Đây là vấn đề tôn nghiêm!
Đứa trẻ cũng nghiến răng nghiến lợi.
Lâm Hạ sờ sờ vào Túi Trữ Vật của mình, sau đó hoàn hồn lại nhận ra bản thân chẳng còn gì cả, đành hậm hực lườm Lăng Miểu một cái.
Bọn họ nhăn nhó ngẩng đầu lên, nhất thời bốn mắt nhìn nhau với Lăng Miểu và Lâm Hạ.
Giây tiếp theo, lớp đất ở một bên đường hầm bị chọc thủng.
Lâm Hạ theo phản xạ chộp c.h.ặ.t lấy cổ tay đứa trẻ bằng hai tay, nhưng chút sức lực cỏn con của hắn căn bản không thay đổi được gì, chỉ đành bất lực bị kéo lê.
Hai người đang giằng co, đột nhiên nghe thấy từ một hướng khác, truyền đến một vài âm thanh.
Lâm Hạ: "Lăng Miểu! Muội còn nhớ mình là đệ t.ử chính đạo không hả? Sao có thể tùy tiện ép buộc người khác như vậy!"
Dường như có thứ gì đó, đang bò về phía họ.
"Tên phù tu nhỏ nhoi nhà huynh, đừng thử thách sự kiên nhẫn của ta! Ta nói cho huynh biết, ta có dư sức và thủ đoạn! Ngoan ngoãn nghe lời một chút cho ta! Bằng không ta sẽ khiến huynh sống không bằng c.h.ế.t!"
Cả hai đồng thời kinh hãi, nhìn về phía âm thanh phát ra.
Cuối cùng ánh mắt hắn bất lực rơi xuống bàn tay nhỏ bé của Lăng Miểu vẫn đang túm c.h.ặ.t cổ áo mình, trăm bề không lý giải được rốt cuộc tại sao bản thân lại rơi vào hoàn cảnh này.
Lâm Hạ nghiến răng trèo trẹo.
"Ta không đi chuyến xe thối hoắc này!"
Âm thanh kia loạt soạt vang lên, lại ngày một rõ ràng hơn.
Âm thanh đó càng lúc càng gần, dường như chỉ cách họ một lớp đất.
Hai người này, lại chính là Giang Mộc Dao và Kỳ Phong của Phong Vân Các!
Hiển nhiên cũng đang di chuyển dưới lòng đất, nhưng tốc độ di chuyển không hề nhanh.
"Thả ta đi!"
"!?"
Bốn người nhìn nhau đầy quỷ dị hồi lâu.
Giang Mộc Dao trợn tròn mắt nhìn hai người trước mặt.
Ở phía đối diện nàng, do quá chấn động, Lăng Miểu và Lâm Hạ lúc này vẫn duy trì màn 'Nhóc con ép buộc thiếu gia' lúc nãy.
