Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 857

Cập nhật lúc: 31/03/2026 01:05

Lăng Miễu hít sâu một hơi, thình lình ra tay, túm c.h.ặ.t lấy tóc Thương Ngô, dùng sức kéo mạnh sang một bên!

Đầu của Thương Ngô suýt chút nữa bị nàng nhổ bật ra, nhưng biểu cảm của hắn vẫn không hề thay đổi.

Lăng Miễu ngửa đầu lên, gầm lên một tiếng lớn để nhắc nhở chính mình.

"Khoan đã! Bình tĩnh lại!"

Giây tiếp theo, mọi thứ xung quanh, bao gồm cả khuôn mặt của Thương Ngô đều trở nên mờ ảo, hệt như sương mù dần tan biến.

Ý thức của nàng cũng tựa như mây khói, tan đi trong thoáng chốc.

Sau đó, Lăng Miễu khẽ kêu lên một tiếng, bừng tỉnh, choàng mở hai mắt.

Lúc này, thân thể nàng đang rơi tự do xuống dưới mà không cách nào khống chế được.

Lăng Miễu vội vàng sờ soạng khắp người một lượt, rất tốt! Không có lỗ thủng nào!

Nàng vừa rơi xuống vừa thở phào nhẹ nhõm, nhất thời lại có cảm giác như được tái sinh. Nàng gật gù, hài lòng cảm thán:

"Đang cơn hấp hối giật mình dậy, Diêm Vương khen ta sức khỏe dai!"

Nàng biết ngay mình đâu có dễ c.h.ế.t thế, nàng tung hoành tam giới, dựa vào chính là kỹ thuật ngạnh kháng! Và bát tự cứng!

Lăng Miễu rất vui vẻ, định nói thêm vài câu, nhưng Huyền Thiết đại kiếm không hồi đáp nàng, Kim Diễm và Thải Diễm cũng bặt vô âm tín.

Nàng đành phải nỗ lực ổn định thân hình. Mây mù tản ra, mặt đất hiện ra phía dưới. Nàng lộn một vòng, bình ổn đáp xuống đất.

Bốp!

Vừa tiếp đất, nàng liền đụng sầm vào một bóng dáng đang lao tới. Đối phương là một đứa trẻ.

Vị tiểu Tiên Quân đó đ.â.m sầm đầu vào chân nàng một cú rõ đau, thành công khiến bản thân bị bật ngửa ra sau, ngã phịch xuống đất.

"Ây da!"

Lăng Miễu theo phản xạ nhìn xuống đứa trẻ vừa đụng trúng mình.

Đó là một đứa trẻ trông vô cùng thanh tú, nét mặt như được chạm trổ từ ngọc.

"Tiểu phế vật từ đâu chui ra vậy."

Nói xong câu này, chính Lăng Miễu cũng phải ngớ người. Lời này là thốt ra từ miệng nàng sao?

Vậy là giờ nàng đang nhập vào thân thể của Thần Tinh rồi?

Nàng thử nhấc tay lên, hoàn toàn không bị cản trở, thành công giơ được tay lên. Xem ra nàng không bị biến thành khôi lỗi hay thứ gì đại loại thế, mà chỉ đơn thuần là nhập vào thân xác tiền kiếp của mình để trải nghiệm câu chuyện này.

Lúc này, có người chạy tới. Thần Tinh khẽ nâng mắt nhìn, Lăng Miễu cũng mặc cho cơ thể hành động.

Lăng Miễu thầm oán hận trong lòng, lẽ nào... đây là ký ức của Thần Tinh?

"Ây ây? Phương tiểu Tiên Quân! Ta đã nói rồi, ngài chạy chậm lại chút đi!"

Từ đằng xa, một tiên t.ử vội vã chạy tới. Nhìn thấy Thần Tinh, nàng ta khựng lại, nơi đáy mắt lóe lên sự kinh sợ không thể che giấu. Sau đó, nàng ta vội cúi đầu, đỡ vị tiểu Tiên Quân đang ngồi bệt dưới đất nhìn đăm đăm vào Thần Tinh Chiến Tướng dậy.

Tiểu Tiên Quân kia lấy lại tinh thần, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, cao giọng cãi lại Lăng Miễu:

"Ta mới không phải tiểu phế vật!"

Thần Tinh nhướng mày: "Sắp hai trăm tuổi đầu rồi, mà vẫn chỉ bằng ngần này, còn cãi không phải tiểu phế vật."

Tiểu Tiên Quân càng thêm nổi cáu:

"Nương thân ta nói rồi! Lớn càng chậm thì càng lợi hại! Ta lớn chậm thế này, chứng tỏ ta rất lợi hại! Thần Tinh đại nhân, lúc người ở độ tuổi của ta, nói không chừng còn thấp hơn cả ta cơ!"

Giọng Thần Tinh ngập tràn sự khinh miệt:

"Hừ, mỏ cũng tía lia gớm nhỉ."

Sau đó, không gian rơi vào tĩnh lặng.

Lăng Miễu không nhịn được, tay phải nắm thành nắm đ.ấ.m đập nhẹ vào lòng bàn tay trái, bừng tỉnh đại ngộ.

Đúng rồi ha, Tiên tộc lớn rất chậm, bởi vì bọn họ không giống Nhân tộc, cần phải nhanh ch.óng mạnh lên để nâng cao tu vi.

Tiên tộc trời sinh đã mạnh, hơn nữa lại có dư dả thời gian để từ từ hấp thụ tinh hoa đất trời nuôi dưỡng bản thân.

Lúc trước nàng biết Hồng Hài Nhi đã ba trăm tuổi cũng hết hồn một phen. Thảo nào nàng lại lùn thế này, thì ra ở độ tuổi này đáng lẽ nàng còn phải lùn hơn nữa, chỉ là vì chuyển kiếp thành Nhân tộc nên mới lớn nhanh hơn một chút.

Lăng Miễu bừng tỉnh đại ngộ, biểu cảm mang nét kỳ quái.

Vị tiên t.ử kia nhìn Thần Tinh Chiến Tướng với hành động kỳ quặc, nỗi sợ hãi vừa bị đè nén lại trồi lên nơi đáy mắt. Nàng ta cúi người hành lễ:

"Thần Tinh Chiến Tướng, tiểu Tiên Quân tuổi còn nhỏ, mong ngài đừng so đo với ngài ấy."

Lúc này, thân thể Thần Tinh gật đầu: "Trông chừng nó cho kỹ, đừng để nó chạy lung tung."

Lướt qua hai người họ, thân thể Lăng Miễu tiếp tục cất bước về phía trước. Xem chừng, hẳn là đang chuẩn bị đến Quỳnh Hoa Điện.

Lúc này, đi ngược chiều lại có hai người bước tới. Một trong số đó là Thanh Vân, hắn đang đẩy một chiếc luân y (xe lăn), người ngồi trên đó là một nam t.ử tuấn mỹ vô ngần.

Khí chất của nam t.ử ấy ôn nhuận tựa như một viên noãn ngọc, làn da trắng muốt như sứ mịn. Dù phải ngồi luân y, nhưng trên mặt hắn chẳng hề lộ ra vẻ ốm đau bệnh tật. Nhìn thấy Thần Tinh đi tới, hắn chỉ khẽ mỉm cười thay cho lời chào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 827: Chương 857 | MonkeyD