Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 864
Cập nhật lúc: 31/03/2026 03:01
"Sự lương thiện yếu hèn không phải là chính nghĩa, chính nghĩa cần có sức mạnh để bảo vệ."
"Con người nên có tâm xà Bồ Tát."
"Nhưng càng phải có thủ đoạn Kim Cương."
Thẩm Họa Lan ngẩn người, sực tỉnh nhận ra những lời này Lăng Miễu là đang nói với chính mình. Nàng c.ắ.n c.h.ặ.t bờ môi, dường như đã đưa ra một quyết định hệ trọng.
Thấy Thẩm Họa Lan không ho he nửa lời, nơi đáy mắt Kỷ Hoài Triệt xẹt qua một tia cay độc và không cam tâm.
Thế nhưng ngay tích tắc tiếp theo, những cảm xúc hỗn tạp ấy, thảy đều bị sắc đen bá đạo đè nén sâu trong đáy mắt hắn đ.á.n.h tan tác không còn sót lại chút gì.
Kỷ Hoài Triệt trợn trừng hai mắt, những tia m.á.u đỏ quạch không ngừng lan rộng trong đôi con ngươi.
Từ ánh mắt Lăng Miễu chằm chằm nhìn hắn, và lực đạo khi nàng nâng kiếm lên, hắn thừa biết, đối phương đã hạ sát tâm muốn ra đòn kết liễu rồi, hắn không còn đường lui, hôm nay, chính là ngày tàn của hắn!
"Tiểu sư muội..."
Đoạn Vân Chu c.ắ.n c.h.ặ.t răng, tiều tụy hướng ánh mắt về phía Lăng Miễu, nhưng huynh ấy vừa thốt được vài chữ, một luồng khí huyết đã xộc thẳng lên cuống họng, khiến huynh ấy đành phải ọc thêm một b.úng m.á.u tươi.
"Lăng Miễu! Khoan ra tay!"
Một giọng nói khác cất lên, ngăn Lăng Miễu lại, đồng thời cũng khiến nàng dừng động tác trong tay.
Thanh Huyền Thiết đại kiếm đang chực chờ giáng xuống dừng khựng lại giữa không trung, Lăng Miễu lạnh lùng ngoái đầu, nhìn Thẩm Họa Lan vừa lên tiếng ngăn cản nàng.
"Sao? Tỷ định bảo vệ hắn ta à?"
"Không."
Thẩm Họa Lan lắc đầu, ánh mắt vô cùng kiên định.
"Để ta ra tay."
"Chuyện này vốn do ta mà ra."
"Kẻ phải nhúng tay vào m.á.u tươi để kết thúc ân oán này, phải là ta!"
Nàng ngước mắt nhìn Lăng Miễu: "Xin hãy để ta đích thân ra tay."
"... Được thôi."
Lăng Miễu khựng lại giây lát, rồi nhẹ nhàng đáp lại.
Giây tiếp theo, nàng thu hồi Huyền Thiết đại kiếm, thô bạo túm lấy tóc Kỷ Hoài Triệt, lôi xềnh xệch hắn đến trước mặt Thẩm Họa Lan, bỏ lại phía sau một vệt m.á.u dài ngoằn ngoèo.
Lăng Miễu bước tới trước mặt Thẩm Họa Lan và Đoạn Vân Chu, vung tay ném Kỷ Hoài Triệt đang thoi thóp nằm đó xuống chân Thẩm Họa Lan.
Nàng trầm tư một lúc, thò tay vào Giới t.ử đại, lấy ra một thanh chủy thủ, ném xuống chân Thẩm Họa Lan.
"Ra tay đi."
Mặc dù nàng không mang ác cảm gì với Thẩm Họa Lan, nhưng vì đại sư huynh nhà mình bị thương vì nàng ta, nàng lúc này thực sự chẳng thể nào ban phát nổi một thái độ hòa nhã.
Thẩm Họa Lan c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, không chút do dự, nàng nhẹ nhàng đặt Đoạn Vân Chu nằm sang một bên, vươn tay cầm lấy thanh chủy thủ trên mặt đất.
Thế nhưng giây tiếp theo, một bàn tay lớn vươn ra, nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay nàng.
Thẩm Họa Lan và Lăng Miễu đều sững sờ, cả hai đồng loạt dồn ánh mắt về phía Đoạn Vân Chu đang giữ c.h.ặ.t lấy tay Thẩm Họa Lan.
Đoạn Vân Chu hổn hển hít sâu mấy hơi, mỗi một nhịp thở, l.ồ.ng n.g.ự.c huynh ấy lại đau nhói như bị ai dùng d.a.o xoắn, nhưng huynh ấy vẫn gắng gượng cất lên giọng nói khàn đặc.
"Đừng..."
Lăng Miễu đứng chống nạnh một bên, mặt mày tối sầm quát: "Huynh im miệng đi, đừng có nói nhảm nữa, đợi ta băm vằm hai tên này xong, sẽ đưa huynh về trị liệu!"
Đoạn Vân Chu lắc đầu, ho khẽ một tiếng, mép lại trào ra một vệt m.á.u tươi, nhưng huynh ấy vẫn kiên quyết lên tiếng.
"Tiểu sư muội, không thể làm thế."
"Đừng vì ta, mà để đôi tay muội vấy bẩn sát nghiệp."
"Phải xử lý hắn ra sao, sư tôn của hắn ắt sẽ có định đoạt."
"..."
Mí mắt Lăng Miễu giật giật.
Nàng c.ắ.n răng hậm hực trân trân nhìn Đoạn Vân Chu một lúc lâu, nhưng hiện tại đại sư huynh nhà mình mang bộ dáng bệnh tật thoi thóp 'muội mà chọc ta tức c.h.ế.t thì ta lập tức quy tiên', nàng cũng chẳng tiện nói thêm gì.
"Được! Được được được!"
Lăng Miễu hít một hơi thật sâu.
"Được!"
"Vậy coi như hắn ta, nhặt lại được một cái mạng ch.ó!"
Nghe Lăng Miễu nhượng bộ, Đoạn Vân Chu thở phào nhẹ nhõm, đưa tay kích hoạt một ấn ký trên cổ tay.
Lăng Miễu thấy vậy thì sửng sốt, vội thu hồi luồng linh khí đang chực chờ phóng ra. Nàng vốn định mang người về Thôn Sơn Các, nhưng nếu Đoạn Vân Chu đã gọi người, thì cứ tùy huynh ấy vậy.
Một truyền tống trận hiện ra, một người mặc hắc kim y bào (y phục màu đen thêu họa tiết vàng) bước ra từ đó.
Vừa nhìn thấy Đoạn Vân Chu, người nọ sửng sốt, kinh ngạc hô lên: "Trời đất ơi, Vân Chu, sao lại ra nông nỗi này!"
Vừa dứt lời, một luồng linh khí đã bao bọc lấy Đoạn Vân Chu.
Đoạn Vân Chu cảm thấy dễ chịu hơn một chút, thấy đối phương tiến về phía mình, huynh ấy liền chỉ tay về phía Lăng Miễu đang đứng cách đó không xa.
"Khang trưởng lão, đây chính là tiểu sư muội nhà ta."
Sau đó huynh ấy lại quay sang Lăng Miễu: "Tiểu sư muội, muội đừng sợ, vị này là Nhị trưởng lão của Nguyệt Hoa Tông thượng giới."
