Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 885
Cập nhật lúc: 31/03/2026 03:03
Ngôn Khanh vừa dứt lời, Kỷ Hoài Triệt đang ngồi trên xe lăn khẽ nhếch môi vẽ nên một nụ cười, lộ rõ vẻ đắc ý không chút che giấu.
Thẩm Họa Lan ngây người nhìn Ngôn Khanh, nội tâm trăm mối tơ vò. Nàng muốn lên tiếng biện minh, nhưng ngàn vạn lời nói nghẹn lại nơi đầu lưỡi, cuối cùng chỉ bật ra tiếng lầm bầm vô vọng.
"Hóa ra là vậy..."
Nàng vốn biết ông không hề chào đón nàng, nhưng chưa từng ngờ rằng đối phương lại có thể lạnh lùng đến nhường này. Ông có thể dửng dưng đứng nhìn kẻ khác nh.ụ.c m.ạ nàng, trơ mắt xem thứ trân quý nhất của nàng bị thiêu rụi mà không chút động lòng. Chẳng lẽ ngay cả một chút tình nghĩa thầy trò cũng không có sao? Chưa bao giờ nàng cảm thấy bản thân mình giống một trò hề nực cười như lúc này.
Nàng tự giễu cợt một tiếng, không nhìn Ngôn Khanh nữa mà quay người về phía cao đài. Nàng lấy trái cây của Hỗn Độn Thần Thụ ra, dứt khoát ném mạnh về phía Thẩm Thiên Vũ.
"Các người chẳng phải muốn thứ này sao? Ta đưa cho các người là được chứ gì! Phủ chủ phu nhân, cầu xin bà hãy mau sai người dập tắt ngọn lửa này đi!"
Nhìn thấy Thẩm Họa Lan giao đồ ra, trong mắt Hạ Ngữ Dung lóe lên tia mừng rỡ, nhưng nghe xong lời cầu xin của nàng, vẻ vênh váo tự đắc lại lập tức hiện lên.
"Hừ, bây giờ mới biết sợ sao? Lúc trước sao không ngoan ngoãn nghe lời đi?"
"Chỉ là một cái cây thôi mà, cháy thì cháy đi. Có thể mượn nó để dạy cho ngươi biết cách sau này ngoan ngoãn cụp đuôi làm người, đó chính là phúc phần của cái cây này rồi!"
Thẩm Thiên Vũ cũng xì một tiếng khinh miệt: "Hừ, đáng đời!"
Trong mắt Thẩm Họa Lan cuối cùng cũng hiện lên vẻ tuyệt vọng không thể che giấu, nàng bi thiết nhìn về phía Thẩm Kỳ.
"Cha, đây là cây đào do chính tay nương thân đã trồng mà."
Thẩm Kỳ khoanh tay đứng nhìn, giọng điệu đầy vẻ dửng dưng vô tình.
"Ngươi muốn đích thân ta ra tay dập lửa sao? Ngươi đang đùa với ta đấy à?"
"..."
Thẩm Họa Lan cảm thấy tai mình như ù đi. Nàng bấu c.h.ặ.t lấy thân cây đang dần nóng bừng lên, c.h.ế.t lặng câm nín hồi lâu, cuối cùng không thể nhịn được nữa, gào lên với Thẩm Kỳ:
"Cha! Người đường đường là một Phủ chủ, lại dung túng cho kẻ khác dồn ép con người ta đến bước đường cùng này, thật sự khiến người ta chê cười! Con khinh thường người!"
Thẩm Kỳ sững sờ, đôi mắt vì giận dữ tột độ mà trợn trừng lên.
"Đồ nghịch t.ử! Ngươi to gan lớn mật!"
Thẩm Họa Lan: "To gan? Ta đây là đang giải tỏa!"
"Đúng! Ta là phế vật, ta là kẻ lụy tình! Nhưng ta tự vấn lòng mình, ta chưa từng làm tổn thương bất cứ ai! Ta không hổ thẹn với bất kỳ ai trong các người! Tại sao các người lại cứ phải dồn ép ta đáng cay như vậy!"
Thẩm Kỳ giận quá hóa cười. Ông vạn lần không ngờ được rằng Thẩm Họa Lan lại dám ngang nhiên cãi lời ông trước mặt bao nhiêu người như thế. Theo bản năng ông định ra tay dạy dỗ, nhưng vì e ngại thân phận của mình, ông đành thay đổi ý định.
"Ngươi đúng là đồ ngoan cố không biết hối cải. Ta nghe nói ngươi chính là vì không tuân theo quản giáo nên mới bị Vân Liên Tông chủ xóa đi tông môn ấn ký. Nếu hôm nay ngươi đã to gan chống đối ta như vậy, thì Thần Thú Phủ nhà ta cũng không dung chứa nổi vị đại phật như ngươi nữa."
Nói rồi, ông phất tay một cái, ấn ký cuối cùng trên cánh tay Thẩm Họa Lan lập tức biến mất.
"Ngay lập tức cút ra ngoài cho ta! Đợi đến khi nào ngươi suy nghĩ thông suốt quay lại cầu xin, ta sẽ cân nhắc trả lại ấn ký cho ngươi!"
"Không cần, ta không thèm!"
Thẩm Họa Lan bị xóa đi ấn ký, nhưng chỉ khẽ đáp lại một câu dửng dưng. Gương mặt không chút biểu cảm, cũng không mảy may níu kéo.
Nàng lại lao về phía cây đào đang rực cháy, mặc kệ sức nóng thiêu đốt, không chút do dự dùng hai tay ôm c.h.ặ.t lấy thân cây.
Giây tiếp theo, một lượng lớn linh khí được rót vào cây đào. Dưới sự bao trùm của ngọn lửa, cây đào vốn đã bị thiêu rụi hơn một nửa bỗng chốc đ.â.m chồi nảy lộc, nhưng ngay lập tức lại bị linh hỏa thiêu cháy, rồi lại tiếp tục kết ra lá mới.
Sức sống mãnh liệt không ngừng được rót dọc theo thân cây. Những chiếc lá mới điên cuồng sinh trưởng, ngoan cường chống chọi với sự tấn công của ngọn lửa, hệt như thiêu thân lao đầu vào cõi c.h.ế.t.
Tất cả mọi người trong điện đều đứng xem hành động của Thẩm Họa Lan. Giống như đang xem một tên hề đơn độc làm những chuyện vô bổ.
Thẩm Kỳ thấy vậy thì sững người một lúc. Ông biết ngọn lửa mà Hạ Ngữ Dung sử dụng là linh hỏa của linh thú cấp Luyện Hư, không ngờ linh khí của thứ phế vật kia lại có thể chống cự được lâu như vậy.
Nhưng ông cũng nhìn ra được, việc điên cuồng xuất ra linh khí như vậy, rõ ràng là đang không ngừng đốt cháy sinh mệnh lực của chính bản thân Thẩm Họa Lan. Ông không kìm được cười thầm trong bụng, cảm thấy quyết định đuổi cổ Thẩm Họa Lan lúc nãy thật sự là quá đúng đắn. Con bé này bướng bỉnh, khó dạy bảo như vậy, giữ lại chỉ tổ chuốc họa. Quả nhiên là phải cho nó một bài học nhớ đời để nó biết ngoan ngoãn nghe lời.
