Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 888

Cập nhật lúc: 31/03/2026 03:03

Nhưng hiện tại Lăng Diểu đang ở đây, nàng tự nhiên không có tư cách đưa ra quyết định nữa. Thực ra không phải nàng không muốn cướp lại, nhưng trong thâm tâm nàng rất sợ Lăng Diểu thực sự xảy ra xung đột với Thẩm Kỳ. Rốt cuộc thì dù Lăng Diểu có mạnh đến đâu, họ hiện tại cũng đang đứng trên địa bàn của kẻ thống trị tối cao Thần Thú Đại Lục cơ mà!

Thẩm Họa Lan vô cùng lo lắng và hoang mang. Nếu thật sự xảy ra xô xát, bên này chỉ có Lăng Diểu và hai người đi theo là có khả năng chiến đấu. Trong khi đó Thẩm Kỳ tuy độc đoán nhưng thực lực lại sâu không lường được, đó là chưa kể đến cả một phủ đầy rẫy các cao thủ. Nhỡ Lăng Diểu vì nàng mà bị thương thì phải làm sao đây?

Lăng Diểu chằm chằm nhìn Thẩm Họa Lan nửa ngày, cuối cùng đành bất lực thở dài: "Thôi bỏ đi, tùy ngươi."

Thẩm Họa Lan sững người vài giây rồi thở phào nhẹ nhõm: "Cảm ơn muội."

Lăng Diểu quay mặt sang hướng khác.

Cẩn Chu truyền âm vào tai nàng: "Tính sao đây lão đại? Hôm nay chúng ta không phải tới đây để gây sự à?"

Lăng Diểu cạn lời, truyền âm lại: "Bản thân nhân vật chính đã không muốn đ.á.n.h, ta biết làm thế nào?"

Cẩn Chu: "Thế định cứ thế mà đi luôn à?"

Lăng Diểu nhướng mày nhìn hắn: "Chứ còn sao nữa? Chẳng lẽ lôi cái đồ 'ngốc nghếch ngây thơ' này ra đ.á.n.h cho một trận rồi mới đi?"

Nàng khựng lại một chút, nhếch mép nói thêm:

"Không vội. Dăm ba cái chuyện cỏn con này tính làm gì. Sau này ta thiếu gì cơ hội. Phải cho bọn họ biết tay."

Ở phía bên kia, Thẩm Họa Lan hít sâu một hơi, quỳ xuống lạy Thẩm Kỳ một cái rồi bình thản nói:

"Nếu phụ thân đã trục xuất con khỏi Thần Thú Phủ, vậy con sẽ rời đi ngay lập tức. Quả trái cây kia coi như con biếu phụ thân, xem như tạ ơn nuôi dưỡng bao năm qua."

Thẩm Họa Lan lấy tất cả đồ đạc trong túi Càn Khôn của mình ra, chất thành đống giữa chủ điện, chỉ giữ lại thân cây đào đã bị thiêu cháy đen.

Sau đó, nàng đứng lên, quay sang hướng khác, lại quỳ xuống bái biệt Ngôn Khanh.

Ngôn Khanh thấy hành động của nàng, ánh mắt khẽ lóe lên nhưng không nói lời nào.

Giọng điệu Thẩm Họa Lan khi nói chuyện đã không còn nét vui tươi, ríu rít như thuở trước. Nàng vẫn giữ thái độ bình thản, dùng đúng tông giọng vừa bái biệt Thẩm Kỳ để nói với ông:

"Đa tạ sư tôn đã dạy dỗ bao năm qua."

Nàng ngẩng đầu nhìn Ngôn Khanh, khóe môi vẽ nên một nụ cười tĩnh lặng. Nàng hít sâu một hơi, đổi cả cách xưng hô:

"Đúng lúc Ngôn Tông chủ cũng đã xóa tông môn ấn ký của ta rồi. Từ nay về sau, đường ai nấy đi, không còn liên quan."

Nghe những lời của Thẩm Họa Lan, từ đầu đến cuối Ngôn Khanh vẫn luôn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng giữa đôi lông mày cuối cùng cũng gợn lên một nếp nhăn nhạt. Nhưng đó cũng chỉ là chuyện của một cái chớp mắt.

Thẩm Họa Lan không nhìn Ngôn Khanh thêm nữa. Nàng đứng dậy, quay sang nhìn Lăng Diểu và Tiểu Thanh:

"Chúng ta đi thôi."

Lăng Diểu "Ừ" một tiếng đáp lời. Trước khi quay lưng, nàng còn khinh khỉnh liếc Kỷ Hoài Triệt một cái, tiện tay ném một viên Lưu Ảnh Thạch xuống chân Ngôn Khanh.

"Cầm lấy đi, đồ mù mắt mù tim."

Nói xong, cả nhóm rời khỏi chủ điện, đi về phía Thiên điện - nơi Thẩm Họa Lan từng ở.

Lăng Diểu cuối cùng cũng không nhịn nổi cục tức, hầm hầm dẫn đầu đi phăm phăm về phía trước. Thẩm Họa Lan và Tiểu Thanh lẽo đẽo theo sau.

Vừa đi, Thẩm Họa Lan vừa tự trị liệu vết thương trên tay. Nàng dè dặt nhìn bóng lưng Lăng Diểu, ấp úng:

"Chuyện đó... xin lỗi muội..."

Lăng Diểu quay đầu lại trừng mắt: "Người ngươi nên xin lỗi không phải là ta, mà là chính bản thân ngươi ấy!"

"Ngươi bị người ta hành hạ riết rồi đ.â.m ra nghiện đúng không?"

"Bị hội chứng Stockholm à?"

"Rốt cuộc là ngươi đang mưu đồ cái gì..."

Nhưng nhìn bộ dạng thê t.h.ả.m của Thẩm Họa Lan, Lăng Diểu đành nuốt những lời cay nghiệt hơn vào trong.

Thẩm Họa Lan không hiểu Lăng Diểu đang nói gì, nhưng cũng biết nàng đang xả giận. Khi cơn đau trên tay đã dịu đi một chút, nàng đưa tay quệt vệt bẩn trên mặt, nhe răng cười với Lăng Diểu:

"Chắc là chuốc lấy đau thương đi."

Lăng Diểu: "..."

Nàng cạn lời, vô cùng bất lực, tâm trạng rối bời: "Thế rồi sao? Nhận đủ chưa? Thấy có đáng không?"

Thẩm Họa Lan hít một hơi thật sâu. Dù cả người tơi tả, nhưng ánh mắt nàng lại ánh lên sự thanh thản, nhẹ nhõm.

"Ta nghĩ, có rất nhiều chuyện, chỉ cần ta thấy đáng thì nó sẽ là đáng, còn thấy không đáng thì nó sẽ không đáng."

Nói xong, nàng im lặng một lát rồi nhìn Lăng Diểu mỉm cười: "Trước kia thì thấy đáng, nhưng giờ thì thấy không đáng nữa rồi."

Lăng Diểu nhướng mày "Ồ" một tiếng: "Vậy sau này tính sao?"

Bây giờ, ấn ký của cả Thần Thú Phủ lẫn Vân Liên Tông đều không còn, Thẩm Họa Lan muốn sống sót ở thế giới này e rằng sẽ muôn vàn khó khăn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 858: Chương 888 | MonkeyD