Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 909

Cập nhật lúc: 31/03/2026 03:06

Thẩm Họa Lan dáo dác nhìn quanh, đôi mắt bỗng sáng bừng lên: "Cũng không hẳn. Dù không có linh điệp nhưng phong cảnh ở đây tĩnh lặng tuyệt mỹ thế này, chẳng phải rất tuyệt sao?"

Nói rồi, nàng lôi từ trong túi Càn Khôn ra một cái xẻng nhỏ xíu, cất công tìm một bãi đất có ánh sáng tốt rồi bắt đầu hì hục đào hố.

Đằng nào thì cũng đến nhầm chỗ, Lăng Diểu cũng chẳng vội vàng tất tả làm gì. Nàng dừng lại, tò mò đứng xem Thẩm Họa Lan đào hố: "Ngươi định làm gì vậy?"

Thẩm Họa Lan quệt mồ hôi: "Cảnh đẹp, nắng tốt, lại gần nguồn nước. Ta tính trồng một cây đào ở đây."

Nói đoạn, nàng cẩn thận chọn một đoạn rễ cây đào khỏe mạnh nhất từ trong túi Càn Khôn, nhẹ nhàng đặt sang một bên. Lăng Diểu "ồ" lên một tiếng, rồi cứ thế chống cằm ngồi xổm một bên quan sát Thẩm Họa Lan trồng cây.

Động tác của Thẩm Họa Lan tỉ mỉ chuyên nghiệp vô cùng, liếc qua đã biết là dân lão làng chuyên chăm sóc thực vật. Lăng Diểu nhìn chăm chú không thốt một lời, khung cảnh bình yên đến lạ. Từ phía xa xa, Dĩ Trạch và Cẩn Chu đang âm thầm theo dõi cũng không khỏi cảm thấy thần kỳ: Kẻ chuyên đập phá xây dựng thế mà lại chơi chung được với người làm nghề nông lâm trồng trọt sao?

Thẩm Họa Lan thao tác rất dứt khoát. Sau khi vùi rễ cây xuống đất êm ấm, nàng chụp hai bàn tay lên trên vùng đất, nhẹ nhàng vận chuyển linh khí truyền vào bộ rễ.

"Ta cố định rễ của nó một chút là xong xuôi đại sự rồi!"

Lăng Diểu gật đầu: "Được, vậy làm nhanh lên."

Thế nhưng, chuyện ngoài ý muốn lại xảy ra.

Lẽ ra, dưới sự tưới tiêu của linh khí, đoạn rễ cây sẽ chầm chậm nảy mầm bám đất. Ai ngờ nó lại như phát rồ, sinh trưởng với tốc độ điên cuồng. Gốc cây nhô lên cao v.út, cành lá phát triển như những sợi dây leo mềm mại.

"Hả?" Cả ba người đồng loạt sững sờ.

Nhưng thời gian đâu cho họ đứng đực ra đấy ngơ ngác. Những sợi dây leo mọc lên một cách kỳ dị, theo đà quán tính dùng rễ chính làm trung tâm, bắt đầu quất cuồng loạn ra tứ phía với một lực đạo vô cùng hung hãn.

Đoạn Vân Chu giật mình, theo bản năng lập tức né sang một bên.

Lăng Diểu khựng lại một nhịp, cũng theo bản năng lùi ra xa.

Thẩm Họa Lan thì ngẩn tò te, ăn trọn một roi quất bay ra xa tít mù tắp.

"Á!"

Tiếng hét t.h.ả.m thiết của Thẩm Họa Lan vang lên. Cơ thể nàng vạch một đường parabol hoàn hảo trên không trung rồi nện xuống đất một cái bịch. Nàng lồm cồm bò dậy, vẻ mặt đờ đẫn nhìn những thân cây to bằng bắp đùi đang múa may quay cuồng điên loạn.

"Không thể nào, sao lại thế này, trước kia có bao giờ gặp cảnh này đâu cơ chứ!"

Mục đích ban đầu nàng rót linh khí vào là để hỗ trợ gốc đào nhanh ch.óng cắm rễ ổn định, đâu có ý định kích thích cho nó biến thành cái thứ quái t.h.a.i này! Hơn nữa, nàng đào đâu ra bản lĩnh thần thánh khiến một đoạn rễ nhỏ mọc phổng lên thành bấy nhiêu hình hài chỉ trong nháy mắt như vậy chứ!

Thẩm Họa Lan mở to đôi mắt, trợn tròn trừng trừng nhìn cái thứ giống như vô số con cự xà đang cuộn trào vung vẩy khắp nơi trước mặt. Trong đầu nàng tự nhủ, rốt cuộc nàng đã trồng ra cái giống gì thế này?

Thứ này hệt như bị quỷ nhập vậy!

Lăng Diểu đáp người xuống bên cạnh Thẩm Họa Lan, tiện tay kéo tay áo nàng lên một đoạn, ánh mắt đổ dồn vào cổ tay nàng. Ngay lúc này, ấn ký trên cổ tay Thẩm Họa Lan đang phát ra ánh sáng lập lòe mờ ảo.

Đoạn Vân Chu trầm ngâm một lát rồi lên tiếng: "Ngươi đã nuốt nội đan của con Kỳ Lân đó, có lẽ nhờ vậy mà đoạt được sức mạnh của nó. Nhìn biểu hiện này, hẳn là quá trình dung hợp diễn ra khá tốt."

"Thời gian trước, ta có hỏi qua vị trưởng lão tinh thông ngự thú của Nguyệt Hoa Tông. Trường hợp của ngươi, đại loại là do có độ khế hợp cực cao với con Kỳ Lân đó, bằng không nuốt nội đan vào bụng thì sớm muộn cũng bạo thể mà c.h.ế.t rồi. Cứ xem như đây là kỳ ngộ của ngươi đi."

"Có nội đan rồi, ngươi có thể dần tập cách khống chế sức mạnh của nó, biến sức mạnh ấy thành của mình."

"Có điều, sợi dây leo mọc ra loạn xị ngầu thế kia, chắc chắn là có liên quan đến con Kỳ Lân ấy rồi."

Lăng Diểu mắt sáng rực lên: "Thế thì tiện quá! Nơi này đồng không m.ô.n.g quạnh, hay là chúng ta gọi con Kỳ Lân đó ra xem thử đi?"

Thẩm Họa Lan lí nhí: "À ừm… Lỡ gọi ra mà nó nổi điên đòi sống mái với ta thì tính sao?"

Đoạn Vân Chu từ tốn đáp: "Chuyện này ta cũng từng hỏi trưởng lão rồi."

"Kỳ Lân vốn là loài linh thú cực kỳ khó thuần phục. Thế nhưng, một khi đã lấy được sự công nhận của chúng, chúng sẽ tuyệt đối trung thành, sẵn sàng vào sinh ra t.ử. Đối với người đã ký kết khế ước, chúng rất hiền hòa."

Thẩm Họa Lan vỗ đùi đ.á.n.h đét: "Thì ra là thế! Vậy Đoạn sư đệ có biết cách nào để thuần phục Kỳ Lân không?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 879: Chương 909 | MonkeyD