Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 933
Cập nhật lúc: 31/03/2026 04:07
"Phủ chủ Nguyên Linh, Nguyệt Hoa Tông ta tự hỏi chẳng thù oán gì với các ngươi, cớ sao giữa thanh thiên bạch nhật, ngươi lại xua quân vây ráp đồ đệ thân truyền của ta, ngươi định làm phản à?"
Lúc này, Giang Ánh đang nằm bẹp dưới đất đã tức đến độ cả người bốc khói đỏ lòm. Tóc tai rũ rượi, khắp người chi chít những vết thương, hắn mệt mỏi đến nỗi chẳng còn chút sức lực nào để gượng dậy nổi.
Và nhục nhã nhất là, trên người hắn hiện giờ... chỉ còn chỏng chơ mỗi cái quần lót mỏng dính!
Bị cả một đám đông bu lại nhìn ngắm cái bộ dạng tơi tả nhục nhã này, Giang Ánh hận không thể đào lỗ chui xuống đất cho xong.
Nghe lời chất vấn từ Hàn Vận, hắn càng muốn tức hộc m.á.u. Một ngụm m.á.u tươi trào ra từ miệng hắn.
Hắn nghiến răng ken két, trừng mắt nhìn Hàn Vận, gầm lên uất hận.
"Hàn Tông chủ! Bà có bị mù thì cũng phải vừa vừa phải phải thôi chứ!"
"Bà đang sủa cái gì vậy hả!?"
"Nhìn cái thân tàn ma dại này của ta xem, bà nghĩ ai mới là kẻ bị vây ráp, bị hành hạ hả?"
Trời đất còn công lý không! Rõ ràng vừa nãy hắn mới là nạn nhân bị hội đồng mà! Hơn nữa, đường đường là Phủ chủ Nguyên Linh Phủ oai phong lẫm liệt, để cái bộ dạng rách nát này phơi bày trước bàn dân thiên hạ, mặt mũi hắn còn để đâu cho hết! Đúng! Hôm nay hắn định liều mạng thật đấy! Nhưng cái hắn định liều là cái mạng, chứ không phải cái mặt!
"Oái, giờ còn bày đặt đóng kịch nữa cơ đấy?"
Nghe Giang Ánh gào thét, Hàn Vận không những không giận mà còn bật cười khẩy. Bà kéo tuột đứa trẻ giấu tịt ra sau lưng, chống nạnh, trợn mắt nhìn trừng trừng kẻ đang nằm bẹp dưới đất.
"Đường đường là nam nhi đại trượng phu mà diễn sâu thế? Con bé nhà ta thế nào ta lại không biết chắc?"
"Nhà ta, đến đi dạo xem hội đèn còn phải dắt tay, thì nó làm nên trò trống gì được!"
Đứng ngoài xem kịch, mí mắt Thanh Vân giật giật. Hắn lén nhìn đứa trẻ đang trợn mắt giả ngu núp sau lưng Hàn Vận, thầm cảm thán: Cái con ranh điên này, sao lại kiếm được một bà sư tôn điên không kém vậy trời! Bên kia, Hàn Vận vẫn đang đôi co quyết liệt với Giang Ánh.
Nấp sau lưng Hàn Vận, Lăng Diểu dòm cái thân tồng ngồng của Giang Ánh mà đồng t.ử cũng rung rinh liên hồi.
Nàng lùi lại vài bước, kéo Thẩm Họa Lan lại gần, thì thầm to nhỏ: "Ê này, có chuyện gì thế? Tỷ có nhìn rõ không? Áo quần của cái lão già kia bốc hơi đi đâu rồi?"
Sao lại ở trần nằm thẳng cẳng ở đó thế kia? Chẳng lẽ con Kim Giác Cự Thú có sở thích quái đản, vừa đ.á.n.h vừa lột đồ người ta à?
"À, áo quần á."
Thẩm Họa Lan thản nhiên lục lọi trong túi Càn Khôn, lôi ra bộ đồ của Giang Ánh rồi dúi tọt vào tay Lăng Diểu.
"?"
Lăng Diểu nhìn bộ quần áo thình lình nằm gọn trong tay, đồng t.ử mở to hết cỡ, ngước lên nhìn Thẩm Họa Lan bằng ánh mắt không thể tin nổi.
Ý gì đây? Rốt cuộc tìm hiểu nửa ngày, hóa ra là tỷ, cái con quái vật xúc tu này, nhân lúc hỗn loạn đã tranh thủ lột sạch sành sanh người ta hả? Nhưng nét mặt của Thẩm Họa Lan lại vô cùng ngây thơ vô tội, rõ ràng nàng không hề ý thức được mình vừa làm chuyện tày đình gì.
Lăng Diểu cạn lời. Nàng chỉ vào đống quần áo trong tay, hất cằm ra hiệu cho Thẩm Họa Lan mau mau giải thích.
Thẩm Họa Lan gãi gãi đầu: "À... ta thấy cái áo choàng này được dệt từ Nguyệt Ảnh Sa, đồ xịn đấy, nên tiện tay nhặt luôn."
Khóe mắt Lăng Diểu giật giật: "Tỷ nhặt áo quần trực tiếp trên người người ta hả?"
Thẩm Họa Lan phân vân một hồi, rụt rè hỏi: "Nhưng mà... ta thấy dây buộc áo bị tuột rồi, tung bay lả tả, chỉ cần khều nhẹ một cái là tuột ra luôn, thế này chắc cũng tính là đồ rớt ra từ quái vật chứ nhỉ?"
Chẳng phải chính Lăng Diểu đã ra lệnh "rớt cái gì nhặt cái đó" sao...
Hơn nữa...
Thẩm Họa Lan cân nhắc một chút rồi bổ sung thêm: "Vải Nguyệt Ảnh Sa này cực kỳ quý hiếm, một súc vải cũng phải ngót nghét mười hai vạn thượng phẩm linh thạch trở lên đấy."
Nàng ra sức thanh minh rằng món đồ nàng vừa "tiện tay nhặt" thực sự là bảo bối đắt giá.
Mí mắt Lăng Diểu giật nảy: Cái gì? Một súc vải mà giá còn chát hơn cả mạng ta á!? Thế thì dứt khoát phải chôm thôi!
"Giỏi! Nhặt hay lắm!"
Nói xong, Lăng Diểu lia mắt về phía Giang Ánh, tựa như muốn gửi một ánh mắt an ủi để đền bù cho bộ quần áo đã bị "tịch thu": Đời người ngắn ngủi lắm, ráng chịu đựng một chút là qua ngay ấy mà. Giang Ánh nhận ra động tĩnh bên này, ngẩng đầu lườm Lăng Diểu một cái cháy máy, ánh mắt ghim c.h.ặ.t vào bộ quần áo trên tay nàng.
"..."
Lăng Diểu lẳng lặng giấu bộ quần áo đi.
Thành quả lao động bằng mồ hôi nước mắt, có gì mà không dám nhận.
Đúng lúc này, một tên chấp sự của Nguyên Linh Phủ vội vã chạy tới, vội quàng một chiếc áo choàng lên người Giang Ánh rồi đỡ hắn đứng dậy.
