Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 957
Cập nhật lúc: 31/03/2026 05:12
Lúc này, Đoạn Vân Chu cũng vừa chạy tới. Sắc mặt hắn nghiêm nghị, hiển nhiên cũng đã chứng kiến đám dây leo khổng lồ nổi điên và đuổi theo bóng người bay lượn trên không trung đến tận đây.
"Các sư tỷ, các sư muội."
Đoạn Vân Chu vừa đáp xuống đã hớt hải thông báo: "Một bầy yêu thú đang ồ ạt kéo về phía này."
Đáy mắt Lý Thanh Dao sầm lại: "Bí cảnh tông môn đã lâu không có đệ t.ử vào rèn luyện, xem chừng đám yêu thú này cuồng chân cuồng cẳng lắm rồi."
Thẩm Họa Lan rụt rè hỏi: "Thế... chúng ta có nên chuồn không?"
Lý Thanh Dao trầm ngâm chốc lát: "Không chuồn, mục đích vào đây là để rèn luyện, chừng nào cự không nổi nữa thì hãy tính bài tẩu mã."
"Nói chí lý!"
Lăng Diểu vung tay, thanh Huyền Thiết đại kiếm lập tức xuất hiện, dáng vẻ hừng hực khí thế sẵn sàng chiến đấu.
Lý Thanh Dao và Thần Hi lại được phen ngỡ ngàng, lấm lét nhìn sang cô tiểu sư muội nhà mình: Một đứa bé gái cỏn con mà vác theo thanh kiếm to oạch nhường này á? Quả nhiên cô sư muội này không phải dạng vừa.
Thẩm Họa Lan nuốt nước bọt ực một cái, đôi mắt rung lên bần bật, chẳng mảy may có tí tự tin nào trước bầy yêu thú đang rầm rập kéo đến.
Lăng Diểu giơ ngón tay cái khích lệ: "Đừng có quýnh lên! Tỷ nay đã là người có thể tự mình cân một phương rồi đấy!"
Cô nhóc thậm chí còn biết cách khơi gợi tiềm năng: "Tỷ muốn vác cây đào đi trồng khắp thiên hạ, thì thực lực phải cứng cựa mới được chứ!"
Thẩm Họa Lan hít một hơi thật sâu: "Đúng thế!"
Lăng Diểu: "Vì sự nghiệp trồng cây! Xông lên!"
Thẩm Họa Lan: "A a a a!"
Bầy yêu thú ập đến, cô nhóc đã tiên phong lao ra nghênh chiến. Linh khí quanh người nàng bùng nổ dữ dội. Chẳng cần dùng đến kiếm pháp cầu kỳ, thanh cự kiếm đen tuyền cứ thế gầm rú lao vào bầy yêu thú càn quét dã man. Đến cả luồng linh khí phát ra cũng đủ hất văng đám yêu thú lên chín tầng mây. Đối mặt với nàng, lũ yêu thú khổng lồ kia mỏng manh như tờ giấy, nàng càn quét tới đâu, yêu thú bay tán loạn tới đó, sức công phá mang tính hủy diệt.
Lý Thanh Dao buông tiếng thở dài: "Ta đồ rằng, cái ngọc hoàn của tiểu sư muội chắc chắn không phải hàng nhặt được đâu."
Thần Hi cười rạng rỡ: "Ái chà chà, ta bắt đầu tò mò xem tiểu sư muội sẽ trổ tài thế nào ở Tiên Đảo Đại Hội rồi đây."
Bên kia chiến tuyến, Thẩm Họa Lan vận dụng toàn bộ linh khí trong cơ thể giáng mạnh xuống đất. Một bức tường dây leo kiên cố mọc lên sừng sững, chặn đứng một đợt tấn công của yêu thú.
Thẩm Họa Lan: "Ta thành công rồi!"
Ngay giây tiếp theo, một con yêu thú vung xúc tu đập nàng văng khỏi bức tường dây leo.
Cân một phương! Đúng một phương thôi!
Khóe mắt Lăng Diểu giật giật: Đã bão cân một phương, là cân đúng một phương thật! Cân thêm một phương nữa cũng không nổi!
"Tỷ đừng có bo bo phòng thủ mãi thế! Chủ động tấn công đi chứ!"
Thẩm Họa Lan nuốt nước bọt cái ực. Bức tường dây leo kiên cố lập tức tản ra, quất liên hồi vào lũ yêu thú xung quanh.
Đoạn Vân Chu vốn đang quần thảo ở một hướng khác, thấy vậy liền lùi về bên cạnh Thẩm Họa Lan: "Thẩm sư tỷ, đệ có ý này."
Thẩm Họa Lan hướng mắt về phía hắn.
Đoạn Vân Chu tiếp lời: "Dùng đòn roi quất tuy tầm đ.á.n.h rộng, nhưng sức sát thương lại kém. Chi bằng tỷ thử dùng dây leo làm mũi nhọn đ.â.m xuyên xem sao."
Nói đoạn, Đoạn Vân Chu xoay cổ tay, biểu diễn một chiêu khởi thế.
Trong những ngày lưu lạc ở đại lục Nguyên Linh, ngoại trừ những lúc bị đám nhóc lôi đi tiêu khiển, hắn và Thẩm Họa Lan đều miệt mài c.ắ.n răng hấp thụ linh điệp, đả tọa tu luyện, đồng thời dốc lòng nghiên cứu kiếm pháp của Nguyệt Hoa Tông Thượng giới.
Chuyến viễn chinh đại lục Nguyên Linh này đã giúp Thẩm Họa Lan dung hợp nhuần nhuyễn hơn với sức mạnh của Kỳ Lân. Vốn dĩ nền tảng của nàng đã vô cùng vững chắc, nay lại toàn tâm toàn ý luyện tập, tốc độ tiến bộ vượt bậc, dẫu sao thì đó cũng là sự đơm hoa kết trái tất yếu.
Và đương nhiên, Đoạn Vân Chu cũng đã gặt hái được những bước tiến đáng nể trong việc lĩnh hội kiếm quyết.
Kiếm quyết của Nguyệt Hoa Tông Thượng giới và Hạ giới vốn dĩ đồng tông đồng nguyên, ắt hẳn có sự tương đồng nhất định.
Kiếm khí xé gió v.út đi, cuộn trào luồng hỏa hệ linh khí rực lửa, khí thế dời non lấp bể xuyên thủng một con yêu thú khổng lồ.
Đoạn Vân Chu: "Nhìn kìa!"
Thẩm Họa Lan trợn mắt kinh ngạc.
Bởi lẽ luồng hỏa hệ linh khí của Đoạn Vân Chu sượt qua đám dây leo của nàng, "tiện tay" châm lửa đốt trụi luôn đám dây leo ấy.
Dây leo bị đốt không chừa một cọng, ngọn lửa bùng lên cao ngất ngưởng, thiêu rụi cả một vùng dây leo rộng lớn.
Thẩm Họa Lan đực mặt nhìn cảnh tượng trước mắt, lẩm bẩm: "Mẹ ơi! Dây leo nhà ta sao lại bắt lửa bén thế này."
