Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 972
Cập nhật lúc: 01/04/2026 04:01
"Báu vật vô giá nhất của ngươi là gốc đào đó sao?" Ngôn Khanh cười gằn, "Thế ta là cái thá gì trong mắt ngươi?"
Thẩm Họa Lan sắc mặt không đổi, bình thản đáp trả: "Chỉ là một kẻ mang danh sư tôn nhưng lại khoanh tay đứng nhìn đệ t.ử đ.á.n.h mất đi thứ quý giá nhất đời mình, một kẻ chẳng ra gì."
"Ngươi..."
Đáy mắt Ngôn Khanh lóe lên một tia bực bội rõ rệt, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t lại.
Cái chuyện cỏn con đó, nàng ta còn ghim trong lòng đến tận bây giờ sao? Nàng ta định tính sổ với hắn à?
"Sao? Chẳng lẽ ngươi còn mong đợi ta hạ mình xin lỗi vì cái chuyện cỏn con đó ư?"
"Chỉ vì một gốc đào tàn tạ mà ngươi phải tuyệt tình đến mức này sao?"
"Hay mấy cái trò làm nũng trước giờ của ngươi toàn là kịch bản dàn dựng cả?"
Trong mắt Thẩm Họa Lan thoáng qua một tia tự giễu.
"Ta chẳng cần ngài phải hạ mình xin lỗi vì cái cây đó. Ngược lại, người phải xin lỗi mới là ta."
"Ta từng mù quáng ảo tưởng về ngài, nhưng giờ ta tỉnh mộng rồi, và ta cũng đã trả giá đắt cho sự ngu ngốc của mình."
Nàng nhếch mép cười nhạt: "Ngài tự tay tước đi ấn ký tông môn của ta, ta cũng ngoan ngoãn vái lạy theo đúng luật lệ, ngài cũng nhận rồi, vậy là hai ta chẳng ai nợ ai."
"Mong rằng đây là lần cuối cùng ngài kiếm chuyện với ta vì mấy cái lý do vớ vẩn này."
Nói xong, nàng quay ngoắt đi.
Nhưng mới bước được vài bước, Thẩm Họa Lan bỗng sững lại, chạy ngược về, ngồi xổm xuống nhặt cái xẻng lên. Nàng đưa mắt nhìn những người khác của Nguyệt Hoa Tông, giọng nói lại rụt rè như cũ.
"Ta không biết đường..."
Đoạn Vân Chu bật cười, nhanh chân bước tới: "Để ta dẫn đường, để ta dẫn đường."
Cả nhóm lục tục rời đi, Thẩm Họa Lan không một lần ngoảnh lại.
Ngôn Khanh đứng trơ trọi một mình, khuôn mặt tối sầm lại đáng sợ.
Hắn đã cố tự huyễn hoặc bản thân, bỏ qua chuyện nàng lờ đi kỳ hạn cuối cùng, khăng khăng không chịu quay về. Vậy mà nàng vẫn còn mang lòng oán hận hắn? Ngay cả hai chữ "sư tôn" cũng không thèm gọi, lại còn dám xưng hô "ngươi" với hắn! Nàng ta tưởng mình có giá lắm sao? Rằng dù nàng ta có làm mình làm mẩy đến mức nào, hắn cũng sẽ bao dung tha thứ?
"Sư tôn?"
Đám đệ t.ử Vân Liên Tông sau khi báo danh xong, quay lại thấy Ngôn Khanh vẫn đứng đó, bèn thắc mắc gọi.
"Sư tôn sao chưa về phòng nghỉ ngơi? Ngài đang đợi bọn con à?"
Ngôn Khanh phóng ánh mắt sắc lạnh như d.a.o, tên đệ t.ử vội im bặt, lấm lét nhìn sang đồng môn, chẳng hiểu mình vừa nói sai điều gì.
Dưới sự ái ngại và dè dặt của đám đệ t.ử, Ngôn Khanh lầm lì quay lưng bước đi.
Bên kia, Lăng Diểu vừa đi vừa vui vẻ ra mặt.
"Haha ha ha giỏi!"
"Đi theo ta bao lâu nay, cuối cùng cũng không uổng công!"
"Dù chưa biết tự kiếm v.ũ k.h.í cho xịn xò, nhưng chí ít tinh thần cũng đã vực dậy rồi!"
Thẩm Họa Lan bị những lời khen ngợi của Lăng Diểu làm cho hóa đá, hóa thành một mảnh giấy mỏng tang, linh hồn bé nhỏ bay lơ lửng bên mép, buông tiếng thở dài thườn thượt.
"Mà."
Lăng Diểu vẫn tiếp tục cười đắc ý.
"Phải thế chứ! Ta còn tính nếu tỷ dám phá hỏng kế hoạch của ta, về nhà ta đập cho một trận nhừ t.ử!"
"Chúc mừng tỷ đã cứu vớt được mạng sống nhỏ bé của mình!"
"Màn dạo đầu này ta ưng cái bụng lắm! Haha ha ha!"
Thẩm Họa Lan, giờ đã chính thức biến thành một tờ giấy mỏng dính.
"Oạp."
Linh hồn nhỏ xíu bay lơ lửng theo sau nàng, trông thất thểu t.h.ả.m thương.
Lý Thanh Dao thấy vậy cũng phì cười: "Ây da, đừng có bi quan thế chứ Thẩm sư muội. Ta thấy cái điệu bộ lúc nãy của muội ngầu lắm đó nha, khí thế bừng bừng. Nhìn bề ngoài cứ tưởng muội hiền lành nhút nhát, ai dè tới lúc mấu chốt cũng cứng cựa ra phết."
Nàng cứ đinh ninh Thẩm Họa Lan sẽ ngồi thụp xuống khóc lóc ỉ ôi, ai ngờ đối phương lại cứng rắn đến vậy, phản đòn đâu ra đấy.
"A!"
Thẩm Họa Lan "bốp" một tiếng túm gọn linh hồn nhỏ bé lại, biến lại thành người 3D. Nàng bối rối chạm mắt Lý Thanh Dao, hai má ửng hồng.
"Không... không có đâu... hi hi."
Nàng cẩn thận cất cái xẻng vào túi Càn Khôn.
Đoạn Vân Chu ngoái đầu lại nhìn nàng: "Sắp lên đài thi đấu rồi, không có v.ũ k.h.í thì gay go đấy. Trong đoàn Nguyệt Hoa Tông có một vị trưởng lão Luyện Khí. Tỷ nhờ ông ấy rèn gấp cho một món trước khi giải đấu bắt đầu đi."
Thẩm Họa Lan sững người, ngẫm nghĩ một hồi, gãi đầu ngượng ngùng.
"Thành thật xin lỗi... Nhưng ta chẳng rành dùng món v.ũ k.h.í nào sất..."
Bù lại, dạo gần đây nàng xài chiêu dây leo mượt tay phết. Hơn nữa, nhờ cái mác y tu, nàng phát hiện ra mình có một ưu điểm "ăn tiền": Trâu bò hơn hẳn bọn tu sĩ bình thường.
Lúc rèn luyện trong bí cảnh của Nguyệt Hoa Tông, nàng thậm chí còn luyện được tuyệt kỹ: Ăn một vả của con yêu thú hạng Luyện Hư bay tận lên cung trăng, hạ cánh cái ịch phun ngụm m.á.u tươi, xong vẫn thản nhiên... trồng tiếp một cái cây!
