Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 990
Cập nhật lúc: 01/04/2026 05:11
Lý Thanh Dao thảng thốt: "Tiểu sư muội, bốc trúng muội kìa."
Trời đất... Giữa bao nhiêu cao thủ bảng Cao cấp, một thí sinh chưa đến Hóa Thần, thậm chí chưa tới Luyện Hư, lại bị bốc trúng ngay ván đầu tiên? Chuyện này sao có thể trùng hợp đến thế!
Lăng Diểu nhướng mày, liếc nhìn Giang Trác. Hắn ta cũng đang nhìn chằm chằm nàng.
Ánh mắt Giang Trác lộ rõ sự ngạo mạn: Con kiến nhắt, để xem ta nghiền nát mi dễ dàng thế nào.
"Tiểu Diểu."
Giọng Hàn Vận vang lên từ phía sau, nghe rõ sự kìm nén cơn giận dữ.
"Nếu con không muốn đấu, cứ từ chối."
Lăng Diểu ngoái đầu lại, tặng cho Hàn Vận một nụ cười hồn nhiên: "Con muốn đấu mà sư tôn, chuyện này hợp ý con lắm."
Cuộc đối thoại bên này vừa dứt, giọng Giản trưởng lão lại vang vọng khắp võ đài.
"Có điều, luật lệ khởi động của bảng Cao cấp kỳ Tiên Đảo Đại Hội này có một thay đổi nhỏ."
"Trận này sẽ không thi đấu luân lưu. Đệ t.ử được chọn sẽ trực tiếp chỉ định đối thủ thi đấu năm vòng. Mỗi vòng đều tính điểm độc lập."
"Nếu người giữ lôi đài thắng, đại lục đó sẽ được nhân đôi điểm số."
"Nhưng nếu người giữ lôi đài thua..."
Ông ta nhìn Lăng Diểu, ánh mắt vô hồn.
"Thì đại lục đó sẽ bị trừ gấp đôi điểm số."
Nói xong, Giản trưởng lão toát mồ hôi lạnh, lén nhìn lên Thanh Vân và Huyền Trần trên đài cao. Thấy hai vị Các chủ không có phản ứng gì, ông ta mới thở phào nhẹ nhõm.
Tuy biết các vị Các chủ đến đây chỉ để tuyển chọn nhân tài, sẽ không bận tâm đến những chuyện vặt vãnh này, càng không vì một đứa nhóc Nguyên Anh mà nhúng tay vào, nhưng việc dở trò trước mặt họ vẫn khiến ông ta lo ngay ngáy.
Cơ mà, có lẽ các Các chủ cũng chẳng mặn mà gì với mấy cái quy tắc rườm rà của Tiên Đảo Đại Hội đâu nhỉ.
Luật lệ mới vừa được công bố, cả hội trường xôn xao bàn tán.
Quy định này thật quá sức ép người!
Hơn nữa, người bị chọn lại là một đứa trẻ mới ở ngưỡng Nguyên Anh. Rõ ràng là muốn Nguyệt Hoa Tông bị trừ gấp mười lần điểm số đây mà!
Nhiều người thắc mắc, nhưng vì đối phương là Tiên Đảo Phủ nên tạm thời không ai dám lên tiếng chất vấn.
Trên đài cao.
Thanh Vân nheo mắt, lạnh lùng quan sát Giản trưởng lão. Từng cử chỉ nhỏ nhất của ông ta đều không qua mắt được hắn.
"Hừ? Không ngờ Tiên Đảo Phủ lại có loại sâu bọ trà trộn vào."
Huyền Trần nghiêng đầu nhìn Lăng Diểu: "Lăng Diểu trông có vẻ không ngạc nhiên lắm thì phải."
Ánh mắt Thanh Vân cũng hướng về phía Lăng Diểu, nụ cười trên môi hắn bỗng trở nên sắc lạnh: "Ngươi xem, có khi kết quả này lại đúng ý con nhóc đó cũng nên."
"Thôi được, cứ để con sâu bọ đó đắc ý thêm chút nữa."
Ở khu vực Nguyệt Hoa Tông, Hàn Vận đang ngồi vắt chéo chân liền đập mạnh tay xuống gối định đứng lên phản đối.
Nhưng ngay giây tiếp theo.
"Sư tôn!"
Hành động của bà bị chặn đứng bởi một giọng nói trong trẻo. Lăng Diểu tươi cười trấn an:
"Sư tôn, người cứ ngồi yên đi ạ."
"Bao cân team luôn!"
"Bao chắc luôn!"
Nói xong, mũi chân cô bé khẽ nhún, thân hình nhỏ nhắn nhẹ nhàng đáp xuống giữa võ đài.
Giản trưởng lão thấy đứa trẻ thực sự dám bước lên, vẻ mặt lại còn thản nhiên như không, thoáng sững người. Nhưng ngay sau đó, ông ta lên tiếng với giọng điệu có phần cợt nhả.
"Lăng Diểu, vận may tốt thật đấy, có muốn nói lời nào không?"
Lăng Diểu nghe vậy, nghiêng đầu nhìn ông ta, rồi đảo mắt sang khu vực Nguyên Linh Phủ, nơi Giang Trác đang cười đắc thắng.
Cô bé hừ lạnh một tiếng, thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Hàn Vận.
"Sư tôn, người đứng lên một lát đi ạ."
Hàn Vận ngơ ngác, nhưng vẫn nghe lời đứng dậy.
Lăng Diểu suy nghĩ một chút, gọi thêm vài người: "Đại sư tỷ, Nhị sư tỷ, Tam sư huynh, mọi người cũng đứng lên đi."
Những người được gọi tên lộ vẻ khó hiểu, nhưng vẫn đứng lên theo.
Sau đó, Lăng Diểu hắng giọng, dõng dạc tuyên bố: "Lời ta muốn nói là..."
"Nhân tiện có mặt ở đây, xin thưa tất cả các vị..."
"ĐỀU LÀ RÁC RƯỞI!"
"Xong rồi, sư tôn, mọi người ngồi xuống đi ạ."
"..."
Một màn "khởi động" quá đỗi kỳ quặc, khiến cả hội trường bỗng chốc chìm vào im lặng đáng sợ. Lát sau, những tiếng xì xào bàn tán, tiếng thở hắt ra vì kinh ngạc vang lên khắp nơi.
Dù có sự hiện diện của hai vị chiến tướng Thanh Vân và Huyền Trần, nhưng người ta vẫn không thể kìm nén được cảm giác "cạn lời" trước một đứa trẻ "thần kinh".
"Con nhóc đó có biết mình đang nói gì không? Gương mặt xinh xắn đáng yêu thế kia mà lại bị thần kinh à?"
"Cứ tưởng Tông chủ Nguyệt Hoa Tông đã ngông cuồng lắm rồi, ai dè đệ t.ử của bà ấy còn ngông cuồng hơn cả bà ấy!"
"Chắc là kiểu 'đâm lao phải theo lao' thôi. Cùng lắm thì khóc lóc van xin hoặc mạnh miệng đe dọa, đằng nào cũng thế, thà chọn cách cho sướng miệng còn hơn?"
