Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 995
Cập nhật lúc: 01/04/2026 05:12
"Tuyệt kỹ: Cối Xay Gió Kiến Càng!"
"!?"
Bắc Kha há hốc mồm đứng nhìn mọi việc diễn ra, đến độ quên cả xuất chiêu.
Cứ như đang nằm mơ vậy, mà có nằm mơ cũng không dám tưởng tượng ra cảnh tượng điên rồ này!
Giữa trận cuồng phong, bùa chú bị xé nát bươm. Lăng Diểu hô "Hây" một tiếng, lật người, hai tay chạm đất, ngồi xổm xuống, cười rinh rích.
"Không một ai được phép múa may trò Thiên Nữ Tán Hoa trước mặt bổn cô nương! Bất cứ ai!"
"Tss."
Đứa trẻ chỉ dùng chân xoay tạo gió thổi bay bùa chú, một màn trình diễn quá sức điên rồ khiến ai nấy đều hít sâu một hơi kinh hãi. Võ đài lại một lần nữa chìm vào tĩnh lặng.
Trên đài cao.
Thanh Vân đưa tay đỡ trán, thở dài bất lực nhìn cảnh tượng bên dưới.
"Cái con nhóc điên này, lúc nào đ.á.n.h nhau cũng phải xài mấy cái trò mang tính sỉ nhục cao vậy sao?"
Dưới võ đài, Lăng Diểu ngồi xổm trên đất, hất cằm khiêu khích Bắc Kha.
"Đừng có dùng mấy trò mèo yếu xìu đó nữa. Nghe đồn Minh Châu đại lục nổi danh với thuật ngự khí, vác hàng ngon ra cho ta mở mang tầm mắt đi nào, nhóc con."
Khóe mắt Bắc Kha giật giật. Giây tiếp theo, hắn xoay cổ tay, bóng đen phía sau Thiên Cương Càn Khôn Kích lại bắt đầu biến ảo.
Vù! Không gian gợn lên một tầng sóng, một tòa bảo tháp khổng lồ bảy tầng thình lình xuất hiện. Mỗi tầng tháp tỏa ra một vầng hào quang rực rỡ khác nhau. Tòa tháp vĩ đại lơ lửng phía sau lưng Bắc Kha, phần đế của nó đã chiếm trọn phân nửa võ đài.
Phía đại lục Minh Châu lại rộ lên những tiếng xì xào kinh ngạc.
"Trời ạ, là Linh Lung Tháp! Bắc trưởng lão quả nhiên không chùn tay! Mỗi lần xuất chiêu đều là cực phẩm!"
"Nghe nói Linh Lung Tháp chế tác ròng rã suốt mười mấy năm trời, mỗi tầng đều ẩn chứa công năng riêng biệt, công thủ toàn diện!"
"Chỉ có bậc trưởng lão mới dư dả đồ xịn mà lấy ra xài xể thế này!"
"Phải công nhận, trên võ đài, gừng càng già càng cay..."
RẦM! Linh Lung Tháp bị một cú đ.ấ.m nện lõm thành một cái hố to đùng!
"... Cay mù mắt."
Linh Lung Tháp bị đục khoét một mảng lớn, từng mảnh vỡ rơi lả tả. Môi Bắc Kha run rẩy, hắn ngửa đầu, không dám tin vào cảnh tượng trước mắt.
Như để cho hắn nhìn rõ hơn cú đ.ấ.m của mình đã phá nát Linh Lung Tháp ra sao, Lăng Diểu lại tái hiện động tác đó một lần nữa.
Nàng vung nắm đ.ấ.m, lộn vòng giữa không trung, một đòn nữa lại giáng thẳng vào Linh Lung Tháp.
Bên ngoài Linh Lung Tháp tức thì dựng lên một bức tường khí bảo vệ. Nhưng ngay tích tắc sau, bức tường khí vỡ vụn, thậm chí chẳng thể làm giảm tốc độ cú đ.ấ.m của đứa trẻ dù chỉ một chút.
Rầm!
Cú đ.ấ.m của Lăng Diểu giáng thẳng xuống, Linh Lung Tháp lại hứng trọn một hố sâu hoắm nữa!
Trước sức mạnh tuyệt đối, mọi phép thuật, mọi pháp khí đều trở nên vô dụng!
Linh Lung Tháp chớp tắt liên hồi đủ thứ màu sắc, chỉ thiếu bề mở miệng la hét: Thua rồi, đỡ không nổi nữa! Cứu mạng, cứu mạng!
Thấy cảnh tượng đó, Bắc Kha đành c.ắ.n răng thu hồi Linh Lung Tháp. Ai cũng nhìn ra, sức tàn phá của con nhóc này thật sự quá mức kinh khủng. Bất luận là bùa chú, pháp khí, kết giới hay khiên bảo vệ, đặt trước mặt nó đều chẳng khác nào mớ bọt xà phòng yếu ớt, hoàn toàn bất lực trước nắm đ.ấ.m của nó.
Sắc mặt Bắc Kha trở nên trầm trọng, căng thẳng tột độ.
"Ta chẳng thể ngờ có ngày một trưởng lão như ta lại bị dồn vào thế bí bởi một nhóc tì Nguyên Anh ngay trong trận đấu khởi động... Được rồi, nếu cận chiến vô dụng, thì ta dùng đòn tấn công tầm xa!"
Bắc Kha khẽ liếc nhìn Phủ chủ Minh Châu, bắt gặp cái gật đầu đồng ý của ngài.
Tuy mang bảo bối này ra dùng ở đây có vẻ hơi "g.i.ế.c gà dùng d.a.o mổ trâu", nhưng tình thế lúc này đã vượt ngoài tầm kiểm soát. Phủ chủ Minh Châu cũng không muốn môn phái mình tỏ ra lép vế trước dàn tinh hoa bốn châu và hai vị Chiến Tướng.
Bắc Kha và Phủ chủ Minh Châu vừa trao đổi ánh mắt xong, khí thế quanh người hắn lập tức bùng nổ. Dòng linh khí lưu chuyển mãnh liệt, bóng đen sau lưng thanh Thiên Cương Càn Khôn Kích cũng xoay chuyển, biến hóa với tốc độ ch.óng mặt.
Hắn nắm c.h.ặ.t Thiên Cương Càn Khôn Kích, chĩa thẳng về phía Lăng Diểu, quát lớn: "Thiên Tơ Dẫn, khởi động!"
Vù! Giống như đang hô ứng với chiêu thức của hắn, toàn bộ không gian phía trên lôi đài trung tâm bỗng dội lên một tiếng vang trầm đục!
Lăng Diểu khựng lại: Các đốm lửa nhỏ, có ai biết cái thứ đó là gì không? Trông có vẻ nguy hiểm đấy.
Hắc Diễm: Zzzz...
Lăng Diểu: Ngủ thì ngáy nhỏ thôi!
Giọng Thải Diễm vang lên trong đầu nàng: Lăng Diểu! Cái Thiên Tơ Dẫn này là bảo bối tối thượng của Minh Châu Phủ đấy! Dù sức mạnh của cô đã hồi phục kha khá, nhưng vẫn phải cẩn thận!
Lăng Diểu nhìn quanh: Thế nó hoạt động kiểu gì? Đòn tấn công từ đâu bay tới?
