Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 999
Cập nhật lúc: 01/04/2026 05:12
Sắc mặt Thẩm Kỳ xám xịt như tro tàn: "Bọn ta không xứng? Chẳng lẽ con ranh con kia lại xứng? Lẽ nào nó đã lập khế ước với các vị? Kể cả các vị có chướng mắt bọn ta, Dị Hình Thú và Thần Thú đại lục cũng có mối duyên nợ sâu xa, các vị không nên vì một bé gái mà chống lại tu sĩ Thần Thú đại lục chúng ta!"
Bầu không khí chìm vào một sự tĩnh lặng đến rợn người, rồi giọng nói lạnh lẽo của Cửu Đầu Cự Mãng vang lên:
"Đúng thế, con bé đã lập khế ước rồi."
"!??"
Đầu óc Thẩm Kỳ như bị một cú sét đ.á.n.h ngang tai, lão lẩm bẩm trong vô thức: "Không... không thể nào... Chuyện này sao có thể!"
Dù Dị Hình Thú đã quay lưng với tiếng gọi của bọn họ, nhưng lão chưa từng dám nghĩ tới viễn cảnh chúng sẽ khuất phục trước kẻ khác. Bởi lẽ, từ cổ chí kim, chưa từng có một ai lập được khế ước với Dị Hình Thú.
Chuyện tày trời rồi! Ý nghĩ duy nhất còn sót lại trong đầu Thẩm Kỳ. Dị Hình Thú đã ký kết khế ước với con người, mà kẻ đó lại thuộc về một đại lục khác, thậm chí còn là đệ t.ử thân truyền của Nguyệt Hoa Tông. Thật sự không còn đường lui nữa rồi!
Trên đài tỉ võ, ba vị trưởng lão sau khi đưa mắt dò xét Phủ chủ của mình liền dứt khoát giơ cờ trắng xin hàng rồi lùi bước. Trận này sao có thể đ.á.n.h được nữa.
Thẩm Kỳ mặt đen như đ.í.t nồi, quay sang trừng mắt nhìn Hàn Vận. Đối phương vẫn đang điềm nhiên vắt chéo chân, khoanh tay trước n.g.ự.c, phong thái nhàn nhã vô cùng. Lão trừng mắt nhìn bà ta đầy thù hằn.
"Thì ra Hàn Tông chủ thu nạp con ranh đó làm đệ t.ử là vì biết nó đã lập khế ước với Dị Hình Thú?"
"Bà thừa biết Dị Hình Thú là thánh vật của Thần Thú đại lục chúng ta!"
"Hành động cướp đoạt này của bà thật quá đê tiện!"
Ngoài lý do này ra, lão không thể tìm ra lý do nào khác để giải thích việc Hàn Vận lại ưu ái một đứa trẻ Nguyên Anh kỳ làm đệ t.ử thân truyền.
Hàn Vận cười vang sảng khoái: "Haha ha ha, cướp đoạt gì chứ, ta gọi đây là con mắt tinh đời. Ta nghe đồn con nhóc đó từng là người của Thần Thú đại lục các ông. Nó bám theo cái cô bé bị các ông tống cổ khỏi Thần Thú Phủ ròng rã hơn một năm trời, thậm chí còn tham gia cả thử thách Hỗn Độn Chi Cảnh của các ông. Đưa mỡ đến tận miệng mà các ông còn đui mù không nhận ra, giờ lại đổ vấy cho ta là sao?"
"Mù dở thế thì nghỉ làm Phủ chủ đi! Chuyển sang làm ăn mày khéo lại hợp phong thủy hơn đấy."
"Ngươi!"
Đầu óc Thẩm Kỳ rối bời. Những lời lẽ cay độc của Hàn Vận lọt vào tai, nhưng lão chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm. Lão quay ngoắt sang nhìn Lăng Diểu: "Nếu ngươi đã lập khế ước với Dị Hình Thú, lẽ ra ngươi phải báo cho ta biết. Chỉ cần ngươi hé nửa lời, ta đã trải t.h.ả.m đỏ rước ngươi vào Thần Thú Phủ rồi, cớ sao lại để đến nông nỗi bị ta tống cổ đi!"
Lăng Diểu hất cằm kiêu ngạo: "Ơ hay? Cớ gì ta phải phí lời với một lão già mù lòa cơ chứ."
"Bổn cô nương đây có tài thì đi đâu chả sống khỏe."
Lửa giận bốc lên ngùn ngụt trong lòng Thẩm Kỳ, nhưng tình thế ép buộc lão phải nhún nhường.
"Lăng Diểu, ngươi thừa hiểu Dị Hình Thú thuộc về Thần Thú đại lục chúng ta. Nếu ngươi đã mang trong mình khế ước với chúng, ta sẵn sàng rộng cửa đón ngươi vào Thần Thú Phủ, phong ngươi làm đệ t.ử thân truyền! Bất cứ yêu cầu nào của ngươi, ta cũng đáp ứng!"
Nói đoạn, lão liếc mắt sang Thẩm Họa Lan: "Hơn nữa, chẳng phải ngươi rất thân thiết với con gái ta sao? Ta sẽ thu nhận cả hai đứa làm đệ t.ử thân truyền! Nên nhớ, địa vị đệ t.ử thân truyền của Thần Thú Phủ cao quý hơn đệ t.ử tông môn gấp trăm ngàn lần, ngươi liệu mà cân nhắc!"
"Thần Thú Phủ ta đang rất cần sự tương trợ của Dị Hình Thú, thành ý của ta là tuyệt đối!"
Lăng Diểu bật cười khinh miệt.
"Lão già kia, não lão úng nước rồi hả? Chúng ta đã xé rách mặt nhau đến mức này rồi, lão còn mặt dày dụ dỗ ta về Thần Thú Phủ?"
"Còn về phần Dị Hình Thú, Bí cảnh của chúng vốn dĩ có thể di dời. Đương nhiên là ta đi đâu, chúng theo đó rồi!"
Dứt lời, nàng ngước lên nhìn những con dị thú khổng lồ, nở một nụ cười rạng rỡ: "Phải không nào! Chắc chắn ta sẽ tìm cho các ngươi một chốn dung thân tuyệt vời hơn!"
Con Tỉnh sư nghe vậy thì gật gù tán thành: "Chuẩn luôn! Nghe theo ngươi hết!"
Bọn chúng đã nung nấu ý định dời Bí cảnh Dị Hình Thú đi từ lâu rồi. Ngắm nghía địa bàn này cũng thấy ưng bụng, linh khí ở đây dồi dào, ăn đứt Thần Thú đại lục xa lắc.
Thẩm Kỳ nghiến răng kèn kẹt, giận dữ đến tột độ: "Lăng Diểu! Ngươi đúng là đồ ăn cướp!"
Lăng Diểu nhìn Thẩm Kỳ bằng ánh mắt kỳ quặc, rồi bỗng cười phá lên.
"Đúng vậy, ta là kẻ cướp đấy! Lão mới biết hôm nay sao?"
Tại khu vực khán đài của Nguyệt Hoa Tông, Lý Thanh Dao không giấu nổi sự kinh ngạc, quay sang Đoạn Vân Chu: "Tiểu sư muội của đệ đang ra mặt vì đệ đấy à?"
