Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 1026
Cập nhật lúc: 01/04/2026 05:18
"..."
Một cảnh tượng mang tính chấn động thị giác cực mạnh.
Mắt Thanh Vân mở to hết cỡ, đầu óc như nổ tung, tạm thời đình công mất khả năng suy nghĩ.
Những người đứng xung quanh rõ ràng cũng không ngờ tới màn kịch này. Nhiều người mấp máy môi, nhưng vì quá đỗi kinh hoàng nên chẳng thể thốt nên lời.
Cả không gian chìm vào tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc trong chốc lát.
Cuối cùng, ngọn núi lửa mang tên Thanh Vân chính thức phun trào! Khuôn mặt hắn vặn vẹo vì giận dữ, sải những bước dài lao v.út tới, tung một cước sấm sét đá bay tên tiểu lưu manh đi xa lắc xa lơ!
"Cái con ranh giở thói lưu manh này!"
Khoảnh khắc bị đá văng đi, khuôn mặt Lăng Diểu tràn ngập vẻ ngây thơ vô số tội. Trong những giây phút cuối cùng trước khi mất đà bay đi, nàng chớp chớp mắt: Ủa? Ta chỉ đơn thuần là tò mò thôi mà! Bốp! Cô nhóc xoay mòng mòng bay v.út đi.
Trước khi bị hất văng, nàng thậm chí còn nhanh trí tiện tay vuốt ve cánh tay Thương Ngô, "xơ múi" được chút đỉnh rồi mới "he he he he" bay đi mất tăm.
Lăng Diểu thầm nhủ: C.h.ế.t dở! Giờ thì ai mà phân biệt nổi ta với loài cầm thú khác nhau chỗ nào nữa! Người do Tiên vương phái đến tìm Lăng Diểu vừa hạ cánh đã thấy mục tiêu của mình xoay vòng vòng bay vèo qua trước mặt.
Đám người Thôn Sơn Các ngớ người: Ủa? Tiểu Các chủ nhà mình bị Thanh Vân chiến tướng đá bay rồi à? Nhưng mà nàng giở thói lưu manh trước, bao nhiêu con mắt đều chứng kiến rành rành, bọn họ thậm chí còn chẳng có tư cách đứng ra cãi lý cho nàng.
Trán Dĩ Trạch túa mồ hôi lạnh, hắn bất lực quay mặt đi: Nói gì thì nói, cái trò lật tung vạt áo người ta lên rồi chui đầu vào dòm ngó, ít nhiều cũng quá đáng thật. Cẩn Chu cứng đờ liếc nhìn Dĩ Trạch: Ngài miêu tả thiếu chính xác rồi, rõ ràng là chui tọt vào trong để nhìn mà. Đám người Thanh Vân Các đứng bên cạnh dời mắt khỏi cô bé vừa xoay tít bay đi, liếc sang nhóm Thôn Sơn Các. Vài người thậm chí còn túm c.h.ặ.t vạt áo, nhìn họ bằng ánh mắt đầy cảnh giác.
Dẫu sao thì "thượng bất chính hạ tắc loạn", người của Thanh Vân Các sợ đám này cũng giống Các chủ nhà họ, bất thình lình biến dị rồi giở trò lưu manh.
Dĩ Trạch im lặng một lúc lâu, rồi lạnh lùng trừng mắt nhìn đám người Thanh Vân Các: "Hành vi của Các chủ, xin đừng quy chụp cho toàn bộ Thôn Sơn Các, đội ơn."
Phía bên kia, Thanh Vân sau khi bừng bừng sát khí đá bay Lăng Diểu, lại bừng bừng sát khí quay sang nhìn Thương Ngô.
"Này! Người ta làm tới mức đó rồi! Sao đệ không có chút phản ứng nào vậy! Lại định để nó nắm thóp ngay từ đầu à! Tỉnh táo lại đi chứ!"
Rồi Thanh Vân nhận ra, trạng thái hiện tại của Thương Ngô không chỉ là hai mắt quay cuồng, mà trên đôi gò má của hắn thậm chí còn ửng lên một vệt hồng khả nghi.
Thanh Vân kích động tóm c.h.ặ.t hai vai Thương Ngô, ra sức lắc mạnh, tức tối gào lên: "Này! Đệ tỉnh lại đi! Con ranh con đó đang giở trò sàm sỡ đệ đấy! Đệ thẹn thùng cái nỗi gì cơ chứ!"
Thiếu niên bị hắn lắc qua lắc lại rũ rượi. Thanh Vân tặc lưỡi một tiếng, quay đầu trừng mắt nhìn đám người của Thanh Vân Các và Thôn Sơn Các đang xúm xít đứng xem, rồi túm lấy thiếu niên biến mất tại chỗ.
Bên kia chiến tuyến, Lăng Diểu sau khi đối phó xong với những câu chất vấn bất lực của Tiên vương, liền phi thẳng về Thôn Sơn Các.
Dĩ Trạch, Cẩn Chu cùng đám trưởng lão có mặt lúc nãy vô cùng ăn ý tề tựu đông đủ tại chính điện.
Vừa thấy Lăng Diểu ló mặt, cả đại điện Thôn Sơn Các lập tức ồn ào như cái chợ vỡ.
Chỉ thấy cô nhóc nhảy phắt lên chiếc ghế chủ tọa, một chân giẫm lên nệm êm, chân kia gác hẳn lên tay vịn, tay chống nạnh, ngửa mặt lên trời cười vang sảng khoái.
"Ha ha ha ha! Hôm nay tuy bị tên Thanh Vân đó nẫng tay trên, nhưng hắn cũng chẳng được lợi lộc gì sất! Tính già tính non, suy cho cùng ta vẫn là kẻ đại thắng! Khà khà khà khà!"
Thấy Lão đại đắc ý, đám đông bên dưới cũng cực kỳ tâm lý, hùa theo cười ầm ĩ.
"Lão đại đỉnh của ch.óp!"
"Lão đại uy vũ!"
"Lão đại giờ đã đủ trình đọ sức ngang ngửa với Thanh Vân chiến tướng rồi! Đỉnh quá xá!"
Phút chốc, cả đại điện Thôn Sơn Các ngập tràn trong bầu không khí hân hoan, vui vẻ như trẩy hội!
Còn ở một diễn biến khác, Thanh Vân đang chống nạnh đứng trước mặt Thương Ngô, vẻ mặt nghiêm trọng tột độ.
Thanh Vân dốc lòng khuyên nhủ: "A Ngô à! Đệ bình tâm lại nghe ta nói này!"
Thiếu niên gật đầu, ánh mắt xen lẫn sự tỉnh táo và chút mơ hồ.
Thanh Vân bắt đầu màn tẩy não thần thánh:
"Ta nói cho đệ biết, cái con ranh con đó tuyệt đối không phải dạng vừa đâu!"
"Ta đã cảnh báo đệ từ lâu rồi, nó đích thị là một kẻ ngang ngược, háo sắc, chuyên đi ức h.i.ế.p người khác!"
"Đệ xem mấy kẻ lượn lờ quanh nó mà xem, từ Dĩ Trạch đến Cẩn Chu, toàn bộ đều được nó tuyển lựa gắt gao dựa trên tiêu chuẩn nhan sắc của riêng nó đấy!"
