Sau Khi Xuyên Vào Truyện Ngược, Tôi Ngủ Với Một Người Qua Đường - Chương 3

Cập nhật lúc: 28/07/2026 11:02

Giờ nó đã biết viết chữ rồi, dù nét chữ vẫn còn xiêu vẹo.

Ta cầm mảnh giấy đứng dậy, định đi tìm nó, vừa bước đến cửa, bên ngoài đã vang lên tiếng bước chân.

Ta hé cửa một khe nhỏ, thấy Lục Tranh đang đứng trong sân.

Trong lòng hắn bế A Ngạn.

A Ngạn mặc áo ngủ nhỏ xíu, giày dưới chân còn chưa xỏ t.ử tế, đang không ngừng vùng vẫy trong lòng phụ vương.

- Thả con xuống! - A Ngạn hạ thấp giọng hét. - Con muốn đi tìm mẫu thân!

- Đi ngủ. - Lục Tranh lạnh nhạt đáp.

- Con không ngủ!

- Đi ngủ.

- Phụ vương phiền c.h.ế.t đi được! Con ghét phụ vương!

A Ngạn tức đến mức dùng chân đá phụ vương mình. Đôi chân ngắn không ngừng đạp loạn.

Thế nhưng Lục Tranh vẫn không hề nhúc nhích, chỉ dùng một tay bế nó, bước về phía chính viện. Ở chỗ rẽ có một bà v.ú đang đứng, Lục Tranh đưa A Ngạn cho bà.

- Đưa thế t.ử về ngủ. 

A Ngạn được bà v.ú bế lấy vẫn còn vùng vẫy:

- Con muốn mẫu thân! Mẫu thân…"

Lục Tranh quay đầu nhìn nó một cái. A Ngạn lập tức im bặt nhưng cái miệng nhỏ chu ra đến mức có thể treo được bình dầu, đôi mắt vẫn len lén nhìn về phía thiên viện.

Bà v.ú bế nó đi.

Đi xa rồi vẫn còn nghe thấy tiếng A Ngạn la lên:

- Con ghét phụ vương! Con ghét phụ vương!

Lục Tranh đứng nguyên tại chỗ nhìn theo họ khuất bóng. Sau đó xoay người nhìn về phía chỗ ta.

Ta vội khép khe cửa lại, tim đập nhanh đến mức như muốn nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

Đợi một lúc, bên ngoài vẫn không có động tĩnh. Ta lại hé cửa ra một khe. Lục Tranh vẫn đứng trong sân.

Dưới gốc cây hải đường, ánh trăng kéo cái bóng của hắn thật dài, hai tay chắp sau lưng, không biết đang nghĩ điều gì.

Ta do dự một chút rồi đẩy cửa bước ra.

Nghe thấy tiếng động, hắn quay người lại.

Cách nửa khoảng sân, hai chúng ta cứ thế nhìn nhau.

Không có ánh nến, không có hạ nhân chỉ có một vầng trăng treo trên cao và cả cây hải đường nở đầy hoa.

Hắn là người lên tiếng trước:

- Không ngủ được à?

Ta khẽ "Ừm" một tiếng, không biết nên nói gì.

Hắn cũng không nói thêm, lại quay đầu nhìn cây hải đường.

Ta đứng nơi cửa, tiến cũng không được, lùi cũng chẳng xong.

Ta còn tưởng hai người sẽ cứ im lặng đứng như vậy cho đến sáng.

- Nếu Vương gia không còn việc gì, nô tỳ xin cáo lui.

Ta vừa định xoay người thì hắn gọi lại.

- Ngày nàng rời đi bốn năm trước… mưa rất lớn.

Hắn quay lưng về phía ta, ta không nhìn thấy biểu cảm trên mặt hắn chỉ thấy bóng lưng và bàn tay buông thõng bên người.

- Ta bế A Ngạn đuổi theo nàng suốt bốn con phố, vẫn không đuổi kịp. Người trên phố đều nhìn ta. Một thư sinh nghèo bế đứa con vừa tròn tháng, dầm mưa đuổi theo người khác. Đuổi không kịp cũng không chịu quay về. Cứ đứng giữa màn mưa như thế, đứng suốt một canh giờ.

Ta hé miệng, muốn nói điều gì đó nhưng cổ họng như bị thứ gì chặn lại.

- Đều tại ta, A Ngạn phát sốt. - Hắn nói. - Sốt liền bốn ngày. Ta bế nó đến y quán. Đại phu hỏi ta mẫu thân đứa bé đâu. Ta nói là nàng bận.

Lục Tranh xoay người, nhìn thẳng vào ta. Dưới ánh trăng, gương mặt hắn dịu hơn ban ngày đôi chút nhưng đôi mắt vẫn sâu thẳm như vậy như cất giấu biết bao điều.

- Hứa Hạc Miên, nàng có biết… bốn năm qua ta đã sống như thế nào không?

Ta cúi đầu, không dám nhìn vào mắt hắn.

Tiếng bước chân vang lên. Hắn đang từng bước, tiến về phía ta.

- Ngẩng đầu lên.  - Lục Tranh nhìn ta thật lâu. Cuối cùng chỉ thốt ra hai chữ: - Gầy rồi.

- Chàng… - Ta vừa mở miệng thì trên đỉnh đầu bỗng vang lên một tiếng quạ kêu.

- Ký chủ! Giá trị hận ý của phản diện đạt chín mươi tám phần trăm!

Ta sững người.

Lục Tranh nhíu mày:

- Sao vậy?

- Kh... không có gì. - Ta miễn cưỡng nặn ra một nụ cười. - Có một con quạ thôi.

Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, rồi lại nhìn ta.

- Lục Tranh. - Ta lấy hết can đảm mở lời. - Chàng... chàng hận ta không?

Trong đầu, hệ thống vẫn gào thét:

- Chín mươi tám phần trăm! Hứa Hạc Miên, cô có biết điều đó có nghĩa là gì không? Hắn hận cô đến mức muốn g.i.ế.c cô!

Ta siết c.h.ặ.t các ngón tay, lặng lẽ chờ câu trả lời của hắn.

- Hận. 

Chút may mắn còn sót lại trong lòng ta tan nát hoàn toàn.

- Nhưng hận thì có ích gì. - Hắn xoay người, chậm rãi bước đi. - Có hận nàng thì nàng cũng đâu quay về. Có hận nàng thì A Ngạn cũng đâu thể không có mẫu thân.

Hắn đi đến dưới cổng trăng rồi dừng bước:

- Nghỉ sớm đi. Ngày mai A Ngạn sẽ đến tìm nàng.

Trong đầu, hệ thống vẫn không ngừng lải nhải:

- Chín mươi tám phần trăm đó, Hứa Hạc Miên! Cô xong đời rồi. Hắn giữ cô lại chắc chắn là để trả thù. Biết đâu còn muốn hành hạ cô sống không bằng c.h.ế.t...

- Im miệng.

Ta ngẩng đầu nhìn cây hải đường. Ánh trăng xuyên qua cành hoa, rải xuống mặt đất những vệt sáng lấp lánh như bạc vụn.

Hắn hận ta. Vậy… vì sao vẫn giữ ta lại?

Vì sao suốt bốn năm qua vẫn luôn tìm ta?

Ta đứng dưới gốc hải đường, nghĩ rất lâu, vẫn không nghĩ ra.

Một cơn gió thổi qua, cánh hoa rơi phủ kín vai áo.

4

Sáng sớm hôm sau, ta đến chính viện đón A Ngạn.

Nó đã dậy từ lâu, ăn mặc chỉnh tề ngồi trước bàn. Bữa sáng bày ngay trước mặt, nhưng một miếng cũng chưa động.

Vừa thấy ta bước vào, đôi mắt nó lập tức sáng rực. Nó trượt khỏi ghế, chạy về phía ta.

- Mẫu thân! - Nó lao đến ôm c.h.ặ.t lấy chân ta, ngẩng đầu nhìn ta.

Ta khựng lại, còn chưa kịp phản ứng thì bên cạnh vang lên một tiếng ho khẽ.

Là Chu ma ma, hôm qua đã gặp trong chính sảnh. Ánh mắt bà ta nhìn ta đầy vẻ chán ghét.

- Thế t.ử. - Bà ta cười tươi bước tới. - Lão nô đã nói với người rồi, vị này là bà v.ú mới vào phủ, không phải...

Bà ta còn chưa nói hết. A Ngạn đã quay đầu lại, nghiêm mặt cắt ngang:

- Người là mẫu thân của ta.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Xuyên Vào Truyện Ngược, Tôi Ngủ Với Một Người Qua Đường - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD