Sau Khi Xuyên Vào Truyện Ngược, Tôi Ngủ Với Một Người Qua Đường - Chương 5
Cập nhật lúc: 28/07/2026 11:02
Đôi đũa trong tay ta khựng lại:
- Ngày nào cũng đứng à?
A Ngạn gật đầu, lại nhét thêm một miếng bánh vào miệng:
- Vâng, con từng lén đi theo. Người chỉ đứng đó ngẩn người. Có khi đứng rất rất lâu. Con hỏi người đang làm gì, người bảo không làm gì cả. Con hỏi người đang nghĩ gì, người cũng không nói.
Ta không lên tiếng, chỉ cúi đầu uống cháo.
A Ngạn ghé sát lại, nhỏ giọng nói:
- Mẫu thân, con thấy phụ vương đang nhớ người.
Bàn tay cầm thìa của ta siết c.h.ặ.t hơn:
- Đừng nói bậy.
- Con không nói bậy. - A Ngạn chu môi. - Mỗi lần người đứng đó, mắt cứ nhìn chằm chằm vào cây hải đường. Nhìn rồi lại ngẩn người, y hệt lúc con nhớ mẫu thân.
Ta cúi đầu, không đáp lời.
A Ngạn lại cầm bánh hoa quế, ăn được vài miếng, bỗng nói:
- Mẫu thân, sau này người đừng đi nữa được không? Tuy phụ vương không nói nhưng chắc chắn người cũng nhớ mẫu thân.
- ...Được.
Buổi chiều, ta đến hoa viên đón A Ngạn. Nó đang ngồi xổm bên bờ ao ngắm cá. Lục Tranh đứng bên cạnh. Hai phụ t.ử đều quay lưng về phía ta.
A Ngạn chỉ xuống mặt nước, không biết đang nói gì, Lục Tranh hơi cúi người lắng nghe.
Ánh nắng phủ lên hai phụ t.ử, một lớn một nhỏ, hai chiếc bóng chồng lên nhau.
Ta đứng đó, không lên tiếng.
Có lẽ Lục Tranh nghe thấy động tĩnh, hắn quay đầu lại, bốn mắt nhìn nhau, hắn đứng thẳng người.
A Ngạn cũng quay đầu, vừa thấy ta đã chạy tới lao vào lòng:
- Mẫu thân, vừa rồi con nói với phụ vương. Con cá lớn nhất là người, con cá nhỏ là con. Còn con cá ngốc nghếch đứng bên cạnh là phụ vương.
Ta dở khóc dở cười, xoa xoa đầu nó.
Lục Tranh bước tới, dừng lại cách ta vài bước, im lặng một lúc, hắn mở lời:
- Ở có quen không?
Ta gật đầu.
Hắn khẽ "Ừm" một tiếng:
- Vậy thì tốt.
Nói xong, liền xoay người rời đi.
Ta đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng hắn. Ta chợt phát hiện, hắn gầy hơn ba năm trước rất nhiều.
Buổi tối, sau khi A Ngạn ngủ, ta nằm trên giường trong thiên viện, trằn trọc mãi không sao ngủ được. Trong đầu cứ quanh quẩn những lời A Ngạn nói ban ngày.
Cuối cùng, ta vẫn khoác thêm một chiếc áo ngoài, đẩy cửa bước ra.
Ánh trăng rất đẹp, soi cả sân viện sáng bừng. Ta đi qua hành lang đến hậu viện.
Cây hải đường lặng lẽ đứng đó, trên cành đã bắt đầu nhú những nụ hoa. Ta bước lại gần vài bước.
Dưới ánh trăng, mảnh đất dưới gốc cây đã bị giẫm đến cứng chắc, đất xung quanh đều tơi xốp, chỉ riêng chỗ ấy là nện c.h.ặ.t.
Ta ngồi xổm xuống, đưa tay khẽ chạm vào mảnh đất ấy.
Mỗi ngày, hắn đều đứng ở đây. Rốt cuộc… đang nghĩ điều gì?
6
Chiều hôm ấy, ta đang ở trong hoa viên cùng A Ngạn thả diều.
Ánh nắng ấm áp, A Ngạn cầm dây diều chạy qua chạy lại. Ta ngồi trên ghế đá nhìn theo nó.
Hiếm khi cảm thấy… nếu cuộc sống cứ bình yên như thế này thì cũng rất tốt.
- Hứa cô nương. - Một giọng nói vang lên từ bên cạnh.
Ta quay đầu, thấy một nam t.ử trẻ tuổi đang đứng dưới hành lang. Hắn mặc trường bào màu nguyệt bạch, dung mạo vô cùng tuấn tú, lúc này đang mỉm cười nhìn ta.
Hắn bước tới, dừng lại cách ta vài bước, ánh mắt lướt một vòng trên gương mặt ta.
- Vị cô nương này trông thật quen mắt. - Hắn cười nói. - Hình như chúng ta từng gặp ở đâu rồi.
Ta đứng dậy, lễ phép hành lễ:
- Chu công t.ử nhận nhầm người rồi.
Hắn nheo mắt:
- Ngươi nhận ra ta?
Hỏng rồi, lỡ lời mất.
Lúc mới nhìn thấy người này ta đã thấy quen mắt. Đến khi hắn lại gần mới nhớ ra.
Đây chính là Chu Thời Diên, nam chính của nguyên tác, nhi t.ử của Thái phó. Vốn dĩ hắn phải đi tuyến tình cảm với nữ chính. Nhưng hệ thống nói bây giờ cốt truyện đã sụp đổ, hắn rảnh rỗi đến phát chán.
Bề ngoài ta vẫn bình tĩnh:
- Hôm qua Vương gia đã dặn sẽ có khách quý đến phủ. Nô tỳ thấy khí chất của công t.ử phi phàm, nghĩ hẳn chính là Chu công t.ử.
Chu Thời Diên bật cười, đang định nói thêm điều gì thì phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân.
- Chu công t.ử. - Giọng Lục Tranh nhàn nhạt hơn bình thường vài phần. Không biết từ lúc nào hắn đã bước ra khỏi thư phòng, đi đến đứng cạnh ta, giọng điệu không nghe ra cảm xúc. - Thư phòng ở bên này.
Chu Thời Diên nhìn hắn, lại nhìn ta, ý cười nơi khóe môi càng đậm hơn:
- Lục huynh đây là… - Hắn cố ý kéo dài giọng, ánh mắt đảo qua giữa ta và Lục Tranh. - ...sợ ta bắt cóc người trong phủ của huynh sao?
Lục Tranh không đáp, chỉ nghiêng người, làm một động tác mời.
Chu Thời Diên mỉm cười chắp tay cáo từ. Trước khi đi, lại nhìn ta thêm một lần.
Đợi bóng dáng hắn khuất hẳn nơi cuối hành lang, A Ngạn chạy tới nắm lấy tay ta, ngẩng đầu hỏi:
- Mẫu thân, vừa rồi sao vị thúc thúc đó cứ nhìn người mãi vậy?
Ta ngẩn ra:
- Có sao?
- Có ạ.
A Ngạn gật đầu thật mạnh:
- Nhìn mãi, nhìn mãi, con thấy hết.
Ta véo nhẹ gương mặt nhỏ của nó:
- Đừng nói bậy.
A Ngạn hừ hừ hai tiếng, khuôn mặt nhỏ nhăn lại thành một cục:
- Con không nói bậy. Trong truyện tranh con xem đều vẽ như vậy. Thúc thúc nhìn tỷ tỷ xinh đẹp, là vì thích.
Nó nói đến mức ta dở khóc dở cười. Đang định mở miệng, khóe mắt lại thoáng thấy Lục Tranh vẫn còn đứng bên cạnh.
Sao hắn còn chưa đi?
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
Ánh mắt hắn đang đặt trên người A Ngạn, sắc mặt âm trầm:
- Loại người như Chu Thời Diên… sau này tránh xa hắn một chút. - Hắn đột nhiên lên tiếng.
- Tại sao?
Hắn không trả lời, chỉ xoay người đi về phía thư phòng.
Ta nhìn theo bóng lưng hắn, luôn cảm thấy… hôm nay hắn đi nhanh hơn bình thường một chút.
Buổi tối, ta dỗ A Ngạn ngủ. Nó nằm trong chăn lăn qua lăn lại, rất lâu vẫn không chịu nhắm mắt.
Ta vỗ nhẹ nó:
- Mau ngủ đi.
