Sau Khi Xuyên Vào Truyện Ngược, Tôi Ngủ Với Một Người Qua Đường - Chương 7

Cập nhật lúc: 28/07/2026 11:03

Ta ôm c.h.ặ.t lấy nó vào lòng, nước mắt rơi hết lên bờ vai nhỏ bé ấy. Nó nhẹ nhàng vỗ lưng ta, từng cái, từng cái một hệt như mỗi lần ta dỗ dành nó.

Ngoài cửa bỗng vang lên một tiếng động khẽ. Ta ngẩng đầu, qua làn nước mắt mờ nhòe nhìn về phía cửa.

Cửa đang hé một khe nhỏ, ánh trăng len qua khe cửa, rọi vào trong phòng, một bóng người đứng ngoài cửa.

Trên tay bưng một chiếc khay, đứng yên bất động, là Lục Tranh. Không biết hắn đã đứng đó bao lâu.

Qua khe cửa ấy, hắn chỉ lặng lẽ nhìn ta, viền mắt đỏ hoe. Đôi môi mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng.

Bát canh trên khay… có lẽ… đã nguội từ lâu rồi.

8

Ta mở cửa.

Không biết hắn đã nghe được bao nhiêu.

Qua rất lâu, Lục Tranh đặt chiếc khay lên chiếc ghế đá bên cạnh, rồi đột nhiên vươn tay, kéo mạnh ta vào lòng. Cả người ta đ.â.m sầm vào n.g.ự.c hắn, ch.óp mũi va vào l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc, hơi đau.

Trên người hắn phảng phất mùi mực thơm, còn có hương hải đường, là mùi hương của cây hải đường ở hậu viện.

Ngày nào cũng đứng dưới gốc cây ấy nên hương thơm cũng vương đầy trên người.

- Hứa Hạc Miên.

Ta vừa định lên tiếng đáp. Phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân thình thịch:

- Mẫu thân…

A Ngạn chân trần chạy từ trong phòng ra. Nó tròn xoe mắt nhìn hai chúng ta, miệng há thành hình tròn. Sau đó, nó giơ cả hai tay lên, bịt kín mắt mình.

- Con không nhìn thấy! Không nhìn thấy! - Vừa hét, vừa quay người chạy ngược vào phòng.

Chạy gấp quá, lòng bàn chân vấp ngay bậu cửa, cả người chúi thẳng về phía trước.

Lục Tranh buông ta ra, một bước dài lao tới, trước khi A Ngạn kịp úp mặt xuống đất đã kịp vớt nó lên.

A Ngạn bị phụ vương xách lơ lửng giữa không trung, đôi chân nhỏ đạp đạp hai cái, hai tay vẫn bịt mắt, nhất quyết không chịu buông ra.

- Phụ vương, con không thấy gì hết! Người mau thả con xuống! Con phải về ngủ đây!

Lục Tranh đặt nó xuống. Nó lập tức chạy vào phòng, chạy đến cửa lại dừng, quay đầu. Từ khe hở giữa các ngón tay lộ ra một con mắt, lén lút nhìn trộm hai chúng ta.

- Hai người tiếp tục đi... tiếp tục đi. - Nó vẫy vẫy bàn tay nhỏ. - Con ngủ rồi, không biết gì hết. - Nói xong, rầm một tiếng, đóng cửa lại.

Ta và Lục Tranh đứng ngoài cửa, nhìn nhau. Hắn đột nhiên bật cười:

- Đứa nhỏ này. Đúng là cái tính hấp tấp ấy giống hệt nàng. - Hắn bưng bát canh lên lần nữa, đưa cho ta. - Uống lúc còn nóng.

Đợi ta uống hết bát canh, hắn nhận lại cái bát:

- Ta đưa nàng về.

Từ viện của A Ngạn đến thiên viện, phải đi qua một dãy hành lang rồi rẽ thêm hai khúc ngoặt.

Ánh trăng kéo cái bóng của hai chúng ta thật dài. Trên mặt đất, có lúc chồng lên nhau, có lúc lại tách ra.

- Đến rồi. Chàng...

Ta vừa mở miệng, đột nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng, trước mắt tối sầm, ta đưa tay vịn lấy khung cửa.

Hắn lập tức bước lên, đỡ lấy ta:

- Sao vậy?

- Không sao, chỉ là hơi...

Hắn giữ vững người ta, mu bàn tay áp lên trán ta, mày lập tức nhíu c.h.ặ.t:

- Nóng thế này.

Ta định nói mình không sao nhưng đầu càng lúc càng nặng, bóng dáng hắn trước mắt cũng dần mờ đi.

Những chuyện sau đó, ta không còn nhớ rõ nữa. Chỉ nhớ có người bế ta lên, đặt lên giường. Có người đắp chăn cho ta, có người ngồi bên cạnh. Suốt đêm không hề rời đi.

Lúc tỉnh lại, trời đã tờ mờ sáng. Ta nằm trên giường, đắp chiếc chăn dày. Chiếc khăn trên trán cũng đã được thay mới.

Không biết Lục Tranh đã ngồi đó bao lâu, hắn tựa lưng vào ghế. Hai mắt khép hờ, dưới mắt hiện rõ quầng thâm nhàn nhạt.

Đột nhiên, hắn mở mắt, bắt gặp ánh nhìn của ta:

- Tỉnh rồi à?

Ta khẽ "Ừm" một tiếng, cổ họng hơi khàn.

Hắn đứng dậy, rót một chén nước ấm, đỡ ta ngồi dậy uống.

- Lục Tranh.

Hắn nhìn ta.

- Chàng về đi. Ta không sao nữa rồi. - Ta nói. - Cứ để Trần ma ma tới chăm sóc ta là được. Chàng là Vương gia, ở đây suốt một đêm không ngủ. Nếu truyền ra ngoài sẽ không hay.

Im lặng một lúc, hắn cất tiếng:

- Hứa Hạc Miên. Có phải nàng lại muốn bỏ chạy không?

Ta khựng lại.

- Ba năm trước, nàng để lại một bức thư rồi đi. Ba năm sau, nàng quay về, sống ngay dưới mí mắt ta, ngày nào chúng ta cũng gặp nhau nhưng trong lòng nàng nghĩ gì… ta hoàn toàn không biết.

Ta hé miệng.

- Nàng không chịu nói chuyện năm đó, ta coi như mình không biết. Nàng không chịu nói vì sao rời đi, ta coi như nàng có nỗi khổ. Nàng không chịu đến gần ta thì ta đứng xa một chút… đợi nàng. - Giọng hắn hơi khàn: - Ba năm nay, ta làm một kẻ câm… làm đủ rồi.

Ta nhìn hắn, không nói nên lời.

- Hứa Hạc Miên, năm đó… vì sao nàng lại bỏ đi?

Ta im lặng thật lâu.

Ngoài cửa sổ vang lên tiếng chim hót, trời hoàn toàn sáng. Cuối cùng, ta cũng kể hết chuyện năm đó.

- Ta sợ chàng c.h.ế.t. - Ta nói. - Bọn họ bảo, nếu chàng còn ở trong cốt truyện, chàng sẽ c.h.ế.t. Khi ấy ta không tin nhưng ngay ngày hôm sau, chàng suýt gặp chuyện. Ta thật sự sợ rồi. Lục Tranh, chàng không hận ta sao?

Lục Tranh đỏ hoe mắt nhìn ta thật lâu. Sau đó, hắn lấy chiếc khăn đã trượt khỏi trán ta xuống, đổi sang một chiếc khăn mới.

- Ta rất hận nàng. Hận nàng bỏ đi suốt ba năm, hận nàng đến một lời giải thích cũng không để lại, hận nàng để ta một mình nuôi A Ngạn, hận nàng khiến mỗi đêm ta đều đứng dưới gốc hải đường nhớ nàng.

Hắn nói:

- Hận đến mức đêm nào cũng không ngủ được. Hận đến mức chỉ muốn bắt nàng về, hỏi cho ra lẽ.

Ta cúi đầu.

- Nhưng… hận thì có ích gì. - Đầu ngón tay hắn khẽ chạm lên gò má ta. - Nàng đã trở về thì… ta chẳng còn hận nổi nữa.

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

- Hứa Hạc Miên, ta hận nàng nhưng… ta càng yêu nàng hơn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.