Sau Khi Yêu Đương Với Một Nam Tử Ta Liền Phụ Bạc Người - Chương 1
Cập nhật lúc: 06/08/2026 16:00
1
Ta tỉnh dậy giữa khu rừng u ám, chỉ khẽ động cổ tay đã đau đến thấu xương. Trên người lấm lem bùn đất dơ bẩn, lẫn với má/u thịt bị gai nhọn đ.â.m rác/h.
Bốn phía lặng ngắt như tờ, ám vệ mà hoàng huynh ban cho ta, từng người từng người lần lượt bỏ mạn/g.
Người cuối cùng ngã xuống vẫn không quên đẩy ta về phía trước.
”Công chúa, sống tiếp... đợi điện hạ... đến... đón…”
Cũng chính lúc đó, ta mới chợt hiểu ra - Khương quốc, e rằng thật sự sắp rơi vào tay thúc phụ.
Mà ta, một Công chúa tay trói gà không c.h.ặ.t, sợ rằng cũng khó thoát khỏi cái c.h.ế/t.
Ngây người một lúc lâu, ta vẫn c.ắ.n răng gắng gượng lê bước về phía thôn trang trước mặt.
Ta không thể c.h.ế/t, ta phải chờ Hoàng huynh đến đón, ta vẫn còn là Công chúa, ta còn phải thành thân với bạch nguyệt quang Thái phó của ta nữa!
Cố gắng chống chọi bằng chút hơi tàn. Cuối cùng, ta ngã quỵ ngay trước cửa hộ gia đình có vẻ khang trang nhất thôn làng.
Khổ cực không phải thứ ta chịu nổi, ta nhất định phải tìm một nhà tốt để nhặt ta về.
Khi tỉnh lại, thấy mình trong căn phòng bày trí nghèo nàn xộc xệch, ta không khỏi sững sờ.
Bên ngoài, một phụ nhân vừa mắng mỏ vừa đi vào:
”Tốt nhất là rửa ráy sạch sẽ rồi làm nương t.ử cho Nhị Oa.”
”Bằng không, đúng là uổng phí cả nắm thảo d.ư.ợ.c của ta.”
Nhìn thấy ta tỉnh, bà ta không chút do dự kéo mạnh ta dậy, tiện tay cầm lấy một chiếc khăn dơ bẩn, mạnh mẽ lau qua gương mặt ta.
Khăn vải vừa lau sạch khuôn mặt ta, ánh mắt chán ghé/t của phụ nhân kia lập tức sáng rỡ.
”Ôi chao, Nhị Oa, Nhị Oa! Mau lại đây nhìn xem, nương t.ử của con đẹp chưa này!”
Từ ngoài cửa, một nam t.ử mặt mày xấ/u xí, ánh mắt ngây dạ/i bước vào. Nhìn thấy ta, gã lập tức ngây ngô cười, nước dãi chảy dài xuống cằm.
”Mẫu thân, con thích, con thích.”
Ta theo bản năng rụt người lại, nhưng chỉ trong chớp mắt đã điều chỉnh sắc mặt, ngoan ngoãn và cảm kích mà mỉm cười với hai người bọn họ.
”Đa tạ đại nương, còn có… ân nhân.”
Lời ta vừa thốt ra, cả hai đều ngẩn người một thoáng.
Phụ nhân kia lẩm bẩm gì đó rồi lấy ra một bộ y phục sạch sẽ, miệng hừ khẽ:
”Cũng biết ơn biết nghĩa, xem ra ngoan ngoãn đấy.”
Trước khi bước ra khỏi cửa, bà ta khẽ cười, giọng nói nhỏ đến mức gần như tự nhủ:
”Vậy thì đỡ phiền phức cho ta rồi.”
Kẻ ngố/c kia vẫn chưa ra ngoài, gã vừa lau nước dãi vừa tiến lại gần ta.
Ta ho khẽ vài tiếng, vết thương trên tay lại nứt ra, đau đến nhíu mày.
Ta cố chịu đựng, nhìn gã bằng ánh mắt chân thành mà thốt lên:
”Ân nhân, ngươi quả thực là một người tốt.”
Tên ngố/c thấy vậy cũng không tiến lên, chỉ cầm nắm thảo d.ư.ợ.c bên cạnh, lắp bắp nói với ta:
”Đau, bôi cái này.”
Ta cảm kích nhận lấy, gã gãi đầu rồi xoay người rời đi.
Lấy lý do dưỡng thương, ta chậm rãi kéo dài thời gian thêm vài ngày, từ miệng gã moi ra được chút tin tức.
Hóa ra hôm đó ta ngất ngay trước cửa đại phu của thôn này, mẫu t.ử nhà kia lúc chăn trâu về thấy ta nhưng không dám tùy tiện mang đi, mà phải chờ hỏi qua Cảnh đại phu kia rồi mới đem ta về.
Ta cười lạnh. Thấy c.h.ế/t không cứu mà cũng dám xưng là đại phu?
Nhưng ta cứ vịn vào bện/h tậ.t mà kéo dài thêm hai ngày, chỉ e rằng mẫu t.ử bọn họ cũng sắp hết kiên nhẫn rồi.
Đêm xuống, gió núi lạnh lẽo, ta lặng lẽ mò đến cửa nhà vị đại phu kia.
Theo lời tên ngố/c kể, Cảnh đại phu là người có danh vọng cao nhất trong thôn.
Giờ đây ta thương tích đầy mình, lại bị truy nã, đã vậy còn rơi vào tay mẫu t.ử kẻ kia, nhất định phải tìm được một người có chút thế lực để mà nương tựa.
Ở nơi thâm sơn cùng cốc này, ta phải ẩn nhẫn, chờ ngày Hoàng huynh đến đón.
Ta đưa tay gõ lên cánh cửa tinh xảo kia - thứ duy nhất trong cái thôn xơ xá/c này không hề hợp với khung cảnh xung quanh.
Một tiểu tư ra mở cửa, lạnh nhạt nói:
”Cô nương mau quay về đi, tiên sinh nhà ta không lo chuyện bao đồng.”
Ta thầm rủa trong lòng, quả nhiên là kẻ vô tình má/u lạnh. Nhìn thấy tiểu tư kia định đóng cửa, ta dứt khoát bất chấp tất cả, vừa la hét ”vô lễ” vừa xông vào.
Tiểu tư vội vã giữ c.h.ặ.t ta, một tay còn định bịt miệng ta lại.
Chó vàng đầu thôn sủa vang, từng nhà lục tục thắp đuốc sáng trưng.
Nhìn đám dân làng ùn ùn kéo đến, ta lập tức hiểu ra - đêm nay là cơ hội cuối cùng của ta, nhất định phải liều một phen.
Nếu không, ta sẽ rơi vào tay mẫu t.ử nhà kia, hoàn toàn không còn đường lui.
Ta là Công chúa Thiên triều, làm sao có thể, làm sao lại có thể rơi vào kết cục như thế?
Nghiến răng, ta hung hăng giẫm mạnh lên chân tên tiểu tư, khiến hắn nhất thời hoảng loạn, sơ ý để ta lao thẳng vào trong.
Bên trong, ánh đèn lặng lẽ tỏa sáng, hương gỗ thông thanh nhã phảng phất khắp phòng.
Người nọ đang ngồi ngay ngắn bên bàn, tay lật giở từng trang y thư.
Mái tóc đen dài xõa sau lưng, áo ngủ nguyệt bạch phản chiếu ánh trăng ngoài song cửa, khiến cả thân ảnh hắn trở nên thần thánh đến mức không thể khinh nhờn.
Ta dù từng gặp qua vô số nam t.ử trong Hoàng cung, cũng phải thừa nhận - dung mạo này, thực sự kinh diễm bậc nhất thiên hạ.
Nhưng lúc này ta đang ở tình thế nguy cấp, nào có tâm tư thưởng thức mỹ sắc?
Vội vàng bước lên hai bước, lại thấy hắn hơi nghiêng đầu, ánh mắt nhàn nhạt như thể bất mãn vì bị quấy rầy sự thanh tĩnh.
Ta đành chột dạ dừng lại, chắp tay khẩn cầu, giọng nói chân thành tha thiết:
”Cầu xin Cảnh đại phu cứu mạng.”
Dứt lời, ta ngước lên, gương mặt đẫm lệ như hoa lê trong mưa, làn da trắng như tuyết Bắc quốc, đôi môi đỏ tựa hoa nở trong ánh trăng.
Ta biết mình sinh ra đã mỹ mạo khuynh thành, người này lẽ nào có thể thờ ơ?
Nào ngờ hắn chỉ nhàn nhạt liếc ta một cái, trong ánh mắt thậm chí còn vương chút chán ghét. Đoạn, hắn lạnh lẽo cất lời, so với á/c ma còn vô tình hơn vài phần:
”Vương Nhị là muốn cưới ngươi, chứ đâu phải muốn g.i.ế/t ngươi. Ngươi nói cứu mạng, sao có thể gọi là ‘cứu mạng’ đây?”
Ta nghẹn lời, chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc, ánh mắt dần dâng lên hơi nước.
Vì sao hắn có dung mạo thoát tục như tiên nhân, vậy mà tâm địa lại lạnh lùng đến thế? So với tu la địa ngụ/c, e còn vô tình hơn mấy phần.
Ta lập tức nói:
”Rõ ràng ta đã ngất trước cửa công t.ử, nếu không phải công t.ử mắt thấy mà không cứu, để mặc mẫu t.ử Vương Nhị nhặt ta về, thì ta sao có thể rơi vào tình cảnh hôm nay?”
Hắn khẽ cười một tiếng, ánh mắt rơi xuống người ta.
Gương mặt ấy rõ ràng chẳng lộ ra chút cảm xúc nào, nhưng lại khiến lòng ta run lên, tự sinh ra vài phần hổ thẹn.
Đúng vậy, cứu hay không cứu, chẳng qua chỉ là một ý nghĩ thoáng qua trong đầu hắn.
Mà cứu ta, vốn dĩ chẳng phải trách nhiệm của hắn.
Bên ngoài tiếng động càng lúc càng lớn, hẳn là mẫu t.ử Vương Nhị đã phát hiện ta trốn đi, nên kéo người đến đòi lại.
Ta rùng mình, chẳng còn để tâm đến điều gì khác.
Đúng vào khoảnh khắc bọn họ đẩy cửa bước vào, ta liền cởi đai lưng, nhanh như chớp chui thẳng vào lòng Ngôn Cảnh.
Động tác quá nhanh, đến mức hắn còn chưa kịp phản ứng, ta đã bất chấp tất cả mà tựa đầu vào l.ồ.ng ngự/c hắn.
Ánh mắt kinh ngạc của hắn làm mặt ta nóng bừng, nhưng cánh tay ôm c.h.ặ.t lấy eo hắn của ta lại càng siết c.h.ặ.t hơn.
Mặc kệ tất cả đi!
Ta là Công chúa Thiên triều, thân phận cành vàng lá ngọc, há có thể rơi vào tay kẻ xấu xí kia?
Nếu nhất định phải thành thân...
Ta len lén liếc Ngôn Cảnh một cái.
Ít nhất cũng phải là người có dung mạo thế này mới được.
Khi mẫu t.ử Vương Nhị cùng một đám dân làng xông vào, đập vào mắt bọn họ chính là cảnh tượng như vậy.
Ngôn Cảnh mang vẻ thoát tục tựa như tiên nhân, sắc mặt vẫn lạnh nhạt như cũ, nhưng hai tay lại vừa vặn ôm lấy ta trong lòng.
Ta thân thể băng cơ ngọc cốt, gương mặt vì ngượng ngùng mà thoáng ửng đỏ, yếu ớt bám lên bờ vai hắn, trông như thể không thể chịu đựng thêm dù chỉ một chút.
Dân làng thoáng ngẩn người, sau đó mới lúng túng lên tiếng dò hỏi:
”Cảnh đại phu, cô nương này... chẳng phải là tân nương của Vương Nhị sao?”
Mẫu t.ử Vương Nhị giận đến đỏ mặt tía tai, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống, không dám lập tức buông lời thô tụ/c.
Lão yêu ma kia hung hăng quay đầu nhìn ta, giọng the thé quát:
”Con tiệ/n nhân này, mau cút lại đây cho ta!”
Ngôn Cảnh từ đầu đến cuối vẫn không nói một lời, giống như chuyện này chẳng chút liên quan đến hắn.
Ta hoảng sợ, ngón tay bất giác siết lấy một lọn tóc hắn, như bấu víu vào cọng rơm cứu mạng.
”Cầu xin chàng, A Cảnh...”
”Cứu ta, ta chính là của chàng.”
Sau một thoáng tĩnh lặng, khi giọng nói giận dữ của Vương Nhị càng lúc càng lớn, ta thấy hàng mi Ngôn Cảnh khẽ run.
Ngay sau đó, trong đám đông huyên náo, giọng nói hắn vang lên rõ ràng, rành rọt như một nhát d.a.o c.h.é.m xuống mặt nước.
”Từ nay về sau, nàng ở lại đây.”
