Sau Khi Yêu Qua Mạng Với Giáo Sư Lạnh Lùng - Chương 3
Cập nhật lúc: 18/06/2026 12:16
Chương 3
Kệ vậy.
Dù sao anh ấy cũng đâu biết tôi là ai.
Tôi đắc ý đến mức trong lòng còn ngân nga hát.
Đúng lúc ấy.
Phía sau đột nhiên vang lên một tiếng "cạch".
Theo bản năng tôi nhận ra có điều không ổn.
Toàn thân nổi hết da gà.
Tiếng hét còn chưa kịp bật ra.
Một cánh tay đã từ phía sau vươn tới.
Tạ Hành Giản vậy mà cưỡng ép thoát khỏi chiếc còng tay.
Những ngón tay dài và mạnh mẽ siết lấy cổ tay tôi.
Kéo mạnh một cái.
Tôi lập tức bị lôi trở về.
Lưng đập vào một l.ồ.ng n.g.ự.c nóng bỏng.
Tiếng tim đập từ phía sau truyền tới.
Nhanh và mạnh.
Tạ Hành Giản cúi đầu xuống.
Chiếc bịt mắt màu đen vẫn chưa tháo ra.
Cằm anh tựa lên hõm vai tôi.
Mũi chạm vào cổ tôi.
Hơi thở nóng rực phả lên da.
Giọng nói khàn thấp, chậm rãi:
"Bé yêu."
"Vừa rồi em nói gì cơ?"
"Em muốn chia tay với ai?"
…
Tôi bị anh siết c.h.ặ.t trong lòng, hoàn toàn không còn cơ hội chạy trốn.
Tạ Hành Giản cúi đầu xuống.
Môi anh chạm vào bên cổ tôi.
Hơi thở nóng rực đến mức khiến tôi run lên.
Toàn thân tôi khẽ giật mình như bị điện giật.
"Tạ..."
Tôi vội c.ắ.n môi, nuốt ngược hai chữ còn lại xuống.
Anh khựng lại.
"Anh nghe đây."
"... Buông em ra."
Anh khẽ bật cười.
Sau đó đưa tay lên, định tháo chiếc bịt mắt.
Tim tôi như ngừng đập.
"Không được!"
Dải buộc bị anh giữ trong tay.
Chỉ cần kéo nhẹ một cái là chiếc bịt mắt sẽ rơi xuống.
"Không được tháo."
Tôi nuốt nước bọt, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
"Nếu anh tháo bịt mắt xuống..."
"Dù có nhìn thấy em là ai..."
"Em cũng sẽ chia tay với anh."
"Em nói được làm được."
Căn phòng yên lặng trong hai giây.
Ngón tay Tạ Hành Giản rời khỏi dải buộc.
Cánh tay lại vòng về bên eo tôi.
Giọng nói trầm thấp hơn:
"Bé yêu, sao em không ngoan thế."
"Vừa mới gặp mặt."
"Đã hai lần lấy chuyện chia tay ra uy h.i.ế.p anh."
"Em nói xem..."
"Anh có nên phạt em không?"
Tôi còn chưa kịp phản ứng.
Anh đã vòng tay qua eo tôi rồi nhấc bổng lên.
Trời đất quay cuồng.
Tôi bị đặt nằm ngang trên đầu gối anh.
Ngay giây tiếp theo.
Một cái tát nhẹ giáng xuống.
Tôi giật b.ắ.n người.
…
"A!"
Tôi hét lên một tiếng.
Hai má nóng bừng, ra sức giãy giụa.
"Anh... anh buông em ra!"
Hai mươi bốn năm sống trên đời.
Tôi chưa từng bị ai đ.á.n.h như vậy.
Tạ Hành Giản bình thản nói:
"Im lặng."
Giọng điệu giống hệt lúc anh giảng bài trên lớp.
Tôi nổi hết da gà.
Giọng nói của anh từ phía trên vọng xuống, chậm rãi và thong thả:
"Lần thứ nhất."
"Là phạt em vì vừa rồi nhắc đến chuyện chia tay."
Anh tiếp tục dạy dỗ vài câu.
Tôi đỏ bừng cả mặt, tay nắm c.h.ặ.t vạt váy.
"Lần thứ hai."
"Là trả lại chuyện em vừa tát anh."
Tôi theo phản xạ căng cứng người.
Nhưng bị anh giữ lại.
"Lần thứ ba."
"Là vì trước đây em thường thức khuya chơi game, không biết chăm sóc bản thân."
Từ cổ đến mang tai tôi đều đỏ lựng.
Lúc này tôi mới nhận ra.
Trong suốt ba tháng yêu nhau qua mạng.
Tạ Hành Giản luôn chiều theo mọi yêu cầu của tôi.
Nhưng có một chuyện anh chưa từng nhượng bộ.
Đó là luôn nhắc nhở tôi sửa những thói quen sinh hoạt không tốt cho sức khỏe.
Tôi đã bị vẻ ngoài ngoan ngoãn, lúc nào cũng gọi "bé yêu" của anh đ.á.n.h lừa.
Sâu trong bản chất.
Anh vẫn là Tạ Hành Giản với tính cách cực kỳ mạnh mẽ và thích kiểm soát.
Cuối cùng anh cũng dừng lại.
Chân tôi mềm nhũn đến mức gần như không đứng vững.
Tạ Hành Giản vòng tay qua eo, kéo tôi tựa vào lòng mình.
Cằm anh đặt trên đỉnh đầu tôi.
Chiếc bịt mắt màu đen vẫn còn trên mặt, che khuất nửa gương mặt phía trên.
Bàn tay có lớp chai mỏng chậm rãi lướt qua gương mặt tôi.
Từ mái tóc dài.
Đến chân mày.
Đôi mắt.
Rồi đôi môi.
Tôi hoàn hồn, lập tức giữ lấy tay anh.
"Đừng nhìn em.. xin anh."
Động tác của anh khựng lại.
Sau đó kéo tôi sát vào lòng hơn.
Cánh tay siết c.h.ặ.t.
"Được."
"Lần này anh bỏ qua cho em."
Anh khẽ vuốt một lọn tóc của tôi.
"Em có tin không."
"Dù chưa nhìn thấy mặt em."
"Thì lần gặp sau."
"Anh vẫn có thể nhận ra em."
…
Tôi lảo đảo chạy ra khỏi khách sạn.
Về đến ký túc xá, nhịp tim vẫn nhanh đến bất thường.
Lăn qua lộn lại mãi đến ba giờ sáng mới ngủ được.
Sau đó còn nằm mơ.
Trong mơ là tiết học của Tạ Hành Giản.
Tôi ngồi ở hàng ghế đầu của giảng đường bậc thang.
Tiếng giày da vang lên trên sàn nhà.
Anh dừng lại trước mặt tôi.
Trên tay cầm một cây thước, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị.
"Nằm xuống."
Cả lớp đều quay đầu nhìn tôi.
Tôi nằm úp trên bàn học.
Anh giơ thước lên.
Rồi đ.á.n.h xuống.
Sau đó cúi người, ghé sát bên tai tôi nói:
"Lần này thì bắt được em rồi."
"A!!!"
Tôi bị dọa đến mức tỉnh giấc.
Toàn thân đẫm mồ hôi, áo ngủ dính c.h.ặ.t vào lưng.
Bạn cùng phòng từ giường bên cạnh thò đầu sang:
"Tinh Vãn, cậu dậy rồi à?"
"Lát nữa là đến giờ học của thầy Tạ đấy, mau đi thôi, đừng đến muộn!"
Một giờ chiều.
Tôi lê lết đến tận phút cuối mới bước vào lớp học.
Chọn vị trí cuối cùng ở góc khuất nhất hàng cuối.
Kéo mũ áo hoodie lên rồi co người lại.
Một phút sau.
Tạ Hành Giản đúng giờ đẩy cửa bước vào.
Áo sơ mi xám đậm.
Quần tây đen.
Tay áo xắn lên đến cẳng tay, để lộ cổ tay trắng lạnh.
Đôi mắt màu hổ phách quét qua cả lớp.
Khi ánh mắt lướt đến góc của tôi thì khựng lại một thoáng.
Sau đó lại thu về.
Anh mở PPT rồi bắt đầu giảng bài.
Vẫn là dáng vẻ lạnh nhạt, cay nghiệt như cũ.
Tốc độ nói không nhanh không chậm.
Thỉnh thoảng còn dừng lại châm chọc vài sinh viên đang mất tập trung.
Tôi tưởng anh chẳng phát hiện điều gì.
Khoảng mười phút sau.
Anh đặt ra một câu hỏi.
Ánh mắt vượt qua mấy hàng ghế phía trước, chuẩn xác rơi xuống người tôi.
"Giang Tinh Vãn, em trả lời đi."
Tôi giật b.ắ.n người.
Suýt nữa bật khỏi ghế.
May mà câu hỏi rất đơn giản.
Tôi biết đáp án.
Anh quay người tiếp tục viết bảng.
Giọng điệu bình thản:
"Rất tốt, ngồi xuống đi."
Tôi ngã phịch trở lại ghế.
Sau lưng lại túa thêm một lớp mồ hôi lạnh.
Anh phát hiện rồi sao?
Tại sao đột nhiên lại gọi tên tôi?
Chắc là chưa phát hiện đâu nhỉ?!
Điện thoại bỗng rung lên.
Là tin nhắn của bạn trai qua mạng.
