Sau Khi Yêu Qua Mạng Với Một Con Rắn - Chương 4
Cập nhật lúc: 08/08/2026 14:01
[Sao lại xin lỗi? Em không hề ảnh hưởng gì cả.]
Anh...
Đã kết thúc rồi sao?
Hay là vẫn đang làm nhiều việc cùng lúc?
Tôi không dám nghĩ tiếp.
Nghiến răng một cái.
Tôi trực tiếp chặn toàn bộ liên lạc với anh.
Ngày anh nói chia tay, anh từng bảo tôi: [Đào Đào, chia tay là lỗi của anh, em đừng khóc. Dạo này anh quá bận, là anh chưa đủ tốt.]
[Sau khi chia tay chúng ta vẫn là bạn. Có chuyện gì cứ tìm anh bất cứ lúc nào. Chỉ cần em cần, anh sẽ luôn ở đây. Lời hứa này có hiệu lực lâu dài.]
Lúc ấy tôi thật sự nghĩ...
Anh muốn chia tay vì công việc ngoài đời quá bận.
Yann vừa là người yêu.
Cũng là người thân duy nhất đối xử tốt với tôi.
Tôi không muốn giữa chúng tôi chỉ còn là hai người xa lạ từng rất thân quen.
Cho nên tôi mới cứ bám lấy anh, cầu xin được quay lại.
Không ngờ lại vô tình nhìn thấy những dòng bình luận kia.
Tôi nằm dài trên giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà một lúc.
Rồi đứng dậy, dùng nước lạnh rửa mặt.
Đang chuẩn bị đi tắm.
Cửa phòng bỗng vang lên tiếng gõ.
Tôi nhìn khuôn mặt trong gương.
Bên má vẫn còn sưng.
Quá nhếch nhác.
Tôi xõa tóc che hai bên má rồi mới đi mở cửa.
Thấy người đứng ngoài, tôi hơi bất ngờ.
"Anh cả?"
Đôi mắt đen sâu của Quý Thời Yến dừng trên gò má tôi.
"Mặt em bị sao vậy?"
Tôi hơi cúi đầu, tránh ánh mắt dò hỏi của anh.
Tôi không còn sức giải thích với người anh kế vốn chỉ xã giao về chuyện cãi nhau với mẹ.
Thế là thuận miệng bịa đại một lý do.
"À... em bị dị ứng một chút. Muộn thế này anh tìm em có việc gì sao? Em uống t.h.u.ố.c xong định đi ngủ."
Ánh mắt anh dừng nơi khóe mắt còn đỏ của tôi, ánh nhìn tối đi.
"Hứa Chi Đào. Anh muốn nói chuyện với em, được không?"
8
Tôi khó hiểu ngẩng đầu nhìn Quý Thời Yến.
"Hả? Nói chuyện gì cơ?"
Người đàn ông đứng ngược sáng.
Đường nét sắc sảo nửa sáng nửa tối.
Không nhìn rõ vẻ mặt. "Anh muốn nói với em về chuyện yêu qua..."
"Anh?"
Quý Thanh Hành bỗng xuất hiện.
"Đêm hôm khuya khoắt anh đứng trước cửa phòng Hứa Chi Đào làm gì vậy?"
Quý Thời Yến dừng lời.
Nghiêng người nhìn vị khách không mời mà đến.
Ánh mắt lạnh lẽo, giọng đầy cảnh cáo.
"Quý Thanh Hành, em rảnh lắm à?"
Quý Thanh Hành nhướng mày, nhìn anh, lại nhìn tôi.
"Ồ… Xin lỗi nhé, làm phiền hai người rồi."
Quý Nhiễm ló đầu từ phía sau cậu.
Đưa tay đập mạnh lên vai cậu một cái.
Chị ấy cười với Quý Thời Yến.
"Anh hai sang giúp em xách đồ. Bọn em xuống từ tầng ba, không thấy Đào Đào nên anh ấy mới hỏi vậy."
Tôi ngẩn người.
Ngẩng đầu nhìn Quý Nhiễm.
Vừa nãy chẳng phải chị ấy vẫn còn ở phòng bên cạnh với...
Thế sao giờ lại từ tầng trên đi xuống, còn đi cùng Quý Thanh Hành?
Còn Yann thì sao?
Hay là...
Những dòng bình luận như biết tôi đang nghĩ gì, lập tức hiện lên.
[Nữ phụ không phải tưởng Yann là Quý Thanh Hành đấy chứ? Cười c.h.ế.t mất. Đừng tự mình đa tình nữa, anh ấy không thể thích cô đâu.]
[Ai bảo nam chính chỉ có một người? Quý Thanh Hành cũng là một trong các nam chính của nữ chính nhé! Còn Yann là ai thì bọn tôi không nói đâu. Nữ phụ mãi mãi cũng không biết, hì hì.]
[Phiền c.h.ế.t đi được. Quý Thời Yến tìm nữ phụ làm gì vậy?]
[Chắc đứng đây đợi nữ chính thôi. Nữ chính vừa quyết định ra ngoài chơi mà.]
Thấy tôi nhìn Quý Thanh Hành đến ngẩn người.
Quý Thời Yến khẽ cau mày.
Anh liếc Quý Thanh Hành rồi nhàn nhạt nói:
"Không phải em đi lấy đồ sao? Còn đứng đây làm gì?"
Quý Thanh Hành không tình nguyện bước đi.
Quý Nhiễm nhìn tôi.
Ánh mắt khựng lại nơi gò má tôi.
"Đào Đào. Bọn chị định lên núi Tiểu Nam cắm trại ngắm bình minh. Em có muốn đi cùng không? Lần nào chị đi xem xong cũng thấy tâm trạng tốt hơn."
[A a a! Bé nữ chính ngây thơ quá! Nữ phụ không được đồng ý!]
[Biết điều thì phải từ chối chứ. Nữ phụ chắc không ngu vậy đâu nhỉ?]
[Nhìn thấy cô ta là mất cả khẩu vị.]
[Ơ? Sao cốt truyện khác với những gì tôi từng đọc vậy? Có chuyện gì thế?]
Ác ý từ những dòng bình luận thật sự khiến tôi phát bực.
Ban đầu tôi không muốn làm bóng đèn.
Nhưng giờ tôi đổi ý ngay lập tức.
Tôi mỉm cười với Quý Nhiễm, gật đầu.
"Được thôi."
Quý Thanh Hành cười khẩy đầy ẩn ý.
Nhìn Quý Thời Yến rồi nói bóng gió: "Anh vốn chẳng thích mấy hoạt động vô bổ kiểu này. Chắc là sẽ không đi cùng bọn em..."
Ánh mắt Quý Thời Yến tối lại.
Anh nhìn tôi, hoàn toàn không để ý đến cậu.
"Anh cũng đi."
9
Nhưng rất nhanh… tôi đã hối hận vì quyết định này.
Người lái xe lên núi Tiểu Nam là Quý Thanh Hành.
Tôi ngồi ghế sau, buồn ngủ đến díp cả mắt.
Đã hơn mười một giờ đêm.
Giờ này bình thường tôi sắp ngủ rồi.
Đột nhiên, Quý Nhiễm ngồi ghế phụ khẽ kêu lên.
Kèm theo tiếng sột soạt rất nhỏ.
Tôi giật mình.
Cơn buồn ngủ lập tức tan mất hơn nửa.
Còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra.
Những dòng bình luận đã hiện lên.
[Không cần nói nhiều. Nam chính rơi vào lưới tình rồi. Đi cắm trại cũng mang theo phân thân rắn luôn.]
[Hì hì, ngay trước mắt nữ phụ mà còn dùng rắn để tán tỉnh nữ chính~]
Yann cũng đi theo sao?
Tôi không nhịn được nhìn về phía Quý Nhiễm.
Quả nhiên, con rắn vàng trắng đang lặng lẽ áp bên cổ cô ấy.
Lúc có lúc không cọ nhẹ lên làn da trắng mịn ấy.
Cảm nhận được ánh mắt của tôi, nó lập tức luồn xuống phía dưới.
Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y, nhắm mắt, cố hết sức đè nén nỗi chua xót trong lòng.
Quý Thời Yến nghiêng đầu nhìn tôi.
Đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t.
Anh cúi đầu mở khóa điện thoại.
Mở khung trò chuyện rồi soạn tin.
Nhìn dấu chấm than màu đỏ vẫn hiện rõ.
Yết hầu anh khẽ chuyển động.
Trong lòng bực bội đến rối loạn.
