Sau Ly Hôn Ông Chủ Theo Vợ Vừa Khóc Vừa Quỳ - Phó Tư Yến & Minh Khê - Chương 12: Minh Khê Phản Pháo – Dù Tức Đến Mấy, Cũng Phải Gọi Tôi Một Tiếng Chị Dâu

Cập nhật lúc: 07/01/2026 07:04

Minh Khê ngẩn người trước câu hỏi của anh.

Cô thật sự không hiểu, chẳng phải là chính anh đưa cô đơn ly hôn sao?

Còn chưa kịp lên tiếng, Phó Tư Yến đã đứng thẳng người, giọng lạnh lùng: “Đừng quên tối nay phải về nhà cũ ăn cơm.”

Vừa bước một chân ra khỏi cửa, Minh Khê vội gọi với theo: “Phó tổng.”

Anh nghe tiếng cô, chau mày dừng bước, rồi thấy cô giữ vẻ mặt công việc, hỏi: “Vậy thứ hai tuần sau thì sao?"

Lông mày anh giật mạnh một cái.

Chắc là anh điên rồi nên mới dừng lại nghe cô hỏi.

"Như em mong muốn.”

Nói xong, sắc mặt Phó Tư Yến đen kịt, đóng sầm cửa văn phòng lại. Lúc này, ngoài nỗi đau, Minh Khê lại có thêm chút cảm giác được giải thoát. Đã quyết định buông tay, cô chỉ mong mọi chuyện kết thúc càng sớm càng tốt. Ly hôn rồi, cô sẽ không còn phải ngày ngày đối diện với anh nữa. Dù có mất bao lâu... một năm, hai năm, ba năm hay mười năm... cô rồi sẽ chữa lành chính mình và quên được anh.

Sáu giờ tối.

Tài xế đến đúng giờ đón Minh Khê đến nhà cũ của nhà họ Phó.

Nhà cũ nằm ở trung tâm thành phố Bắc Thành, nơi đất chật người đông, vậy mà biệt phủ rộng hơn ngàn mét vuông theo phong cách cổ điển vẫn được gìn giữ nguyên vẹn.

Trong cuộc hôn nhân này, người khiến Minh Khê luyến tiếc nhất chính là ông nội của Phó Tư Yến. Ông cụ khác hẳn những vị trưởng bối danh môn khác, tư tưởng cởi mở, không có định kiến giai cấp, vô cùng quý mến sự đơn thuần của Minh Khê. Sau này khi ông bệnh, Phó Tư Yến nói với ông rằng sẽ cưới Minh Khê, kỳ tích là bệnh tình của ông lại chuyển biến tốt lên, mấy năm nay càng lúc càng khỏe mạnh.

Nghĩ đến sau khi ly hôn sẽ không còn cơ hội thường xuyên đến thăm ông nữa, lòng Minh Khê nặng trĩu.

Trong sảnh, quản gia bảo Minh Khê đợi một lát, ông cụ đang tiếp khách.

Gần đây Minh Khê hay cảm thấy mệt mỏi, có lẽ do mang thai, cô muốn tìm một nơi yên tĩnh để nghỉ tạm, bèn bước về phía sảnh phụ.

Nhưng vừa mới bước được hai bước, sau lưng đã vang lên tiếng châm chọc ch.ói tai: “Bảo sao không khí lại có mùi nghèo rớt mồng tơi!"

Tống Hân vừa nói vừa bước đến. Mẹ cô ta biết cô ta đắc tội với Phó Tư Yến nên hôm nay đặc biệt đưa cô ta đến lấy lòng ông cụ. Dù sao ở nhà họ Phó, lời của ông cụ còn có trọng lượng hơn bất kỳ ai. Mẹ cô ta sợ cô ta lỡ miệng nên không cho lên lầu, ai ngờ lại đụng ngay Minh Khê.

Tống Hân đi tới trước mặt Minh Khê, ngẩng cằm, giọng đầy chế giễu: “Lại đến lấy lòng ông nội à? Chó vẫy đuôi cũng không bằng cô nịnh hót!”

Nghe nói ông cụ rất quý Minh Khê, còn hơn cả mấy người thân có m.á.u mủ như họ.

Tống Hân cười khẩy trong lòng. Một món đồ chơi thôi, tưởng lấy lòng ông cụ là leo được lên giường chính thất, đúng là mơ mộng viển vông!

Cô ta cười đắc ý, nói: “Cô biết Phó Tư Yến đang ở đâu không? Tôi vừa nghe chị Tuyết Vi nói, anh ấy đang trên đường đến đón chị ấy đấy. Nếu tôi là cô, chính thất đến rồi thì biết điều mà cuốn xéo đi, còn ở đây làm gì, muốn mất mặt à?”

Cùng là phụ nữ, cô ta đương nhiên biết chỗ nào đau nhất để đ.â.m vào.

Quả nhiên, sắc mặt Minh Khê hơi thay đổi.

“Nhưng mà, làm tiểu tam mà còn ngang nhiên như cô, cũng hiếm thấy đấy!"

Tống Hân càng nói càng đắc ý, áp sát tai Minh Khê, khinh miệt: “Tỉnh lại đi! Cô chẳng qua là đồ chơi cho người ta giải khuây, gà rừng mà đòi hóa phượng hoàng, cô xứng sao?"

Minh Khê hôm nay tâm trạng vốn đã nặng nề, nay lại bị Tống Hân lải nhải không ngừng, thật sự không còn muốn nhẫn nhịn, khóe môi nhếch lên, mỉm cười đáp: “Không xứng thì sao? Chỉ cần cô còn gọi Phó Tư Yến một tiếng anh, thì phải gọi tôi một tiếng chị dâu."

“Cô nói cái gì?!"

Tống Hân hét toáng lên. Chị dâu cái gì, con điên này đang nói nhảm gì vậy?!

Nhìn bộ dạng cô ta phát điên, tâm trạng u ám của Minh Khê cũng thấy dễ chịu hơn chút.

Cô cười nhẹ nhàng: “Chính là nghĩa cô vừa nghe đó."

Chuyện hai người họ kết hôn vốn dĩ rất ít người biết, nhưng mấy người bạn thân của Phó Tư Yến thì có, ngay cả Lâm Tuyết Vi cũng biết, chỉ là không nói với Tống Hân mà thôi. Tống Hân mù quáng tôn sùng Lâm Tuyết Vi, nhưng rõ ràng người ta chẳng xem cô ta ra gì.

“Cô nói nhảm gì vậy? Có phải ngủ dậy đầu óc còn mơ màng không?"

“Cái loại nghèo kiết xác như cô, ai cưới về chẳng sợ người ta cười rụng răng? Cái mộng làm thiếu phu nhân nhà họ Phó thì để kiếp sau đi nhé!”

“Anh Tư Yến chỉ cưới chị Tuyết Vi thôi, anh ấy yêu chị ấy đến thế, sao có thể cưới cô, một con nhà quê nghèo nàn!"

“Cô đúng là điên rồi! Mau uống t.h.u.ố.c đi, đồ đàn bà ngu xuẩn!”

Tống Hân như phát điên, gào mắng từng câu một.

Cô ta càng điên tiết, Minh Khê càng điềm tĩnh, chỉ hơi cau mày, thầm nghĩ: đúng là không tốt cho t.h.a.i nhi chút nào.

Đúng lúc này, vệ sĩ bên ngoài nghe tiếng ồn ào chạy vào, cung kính hỏi có chuyện gì.

Tống Hân lập tức hét lên: “Còn không mau đuổi con tiện nhân này ra ngoài cho tôi?!"

Minh Khê mỗi tháng đều đến ăn cơm cùng ông cụ, là khách quen ở đây, còn cô Tống là họ hàng nhà họ Phó, thân phận cũng không nhỏ. Đám bảo vệ nhất thời lúng túng, không biết nên làm thế nào.

Sự do dự của họ càng khiến Tống Hân thêm tức giận, cô ta gào lên: “Lũ ch.ó các người trông nhà kiểu gì vậy? Để con ranh nghèo hèn này vào! Còn không đuổi ngay ra, tôi sẽ đi mách ông nội Phó đuổi hết mấy người!”

Bị mắng là ch.ó, sắc mặt đám bảo vệ lập tức trở nên rất khó coi. Nhưng họ không dám đắc tội với người nhà họ Phó.

Minh Khê không ngờ Tống Hân lại quá đáng đến thế, cô chau mày nói: “Tống Hân, cô đừng quá đáng! Công việc không phân sang hèn, giàu có không có nghĩa là cô cao quý hơn người khác, lại càng không có quyền nh.ụ.c m.ạ người khác!"

Tống Hân vênh váo nhìn Minh Khê, cười nhạo: “Tôi thích mắng đấy, sao nào? Cô nên nhớ, đây là nhà họ Phó! Tôi là họ hàng chính tông nhà họ Phó, muốn mắng ai là quyền của tôi. Cô không chịu nổi thì cút đi!"

Minh Khê lạnh giọng đáp: “Các chú bảo vệ làm việc chăm chỉ, không ăn cắp không trộm, cô không có tư cách sỉ nhục họ!"

Ánh mắt cô trong suốt, không hề sợ hãi nhìn Tống Hân. Khiến cô ta nhớ lại lần kiểm toán trước đó, Minh Khê cũng dùng ánh mắt như vậy, không hề nhượng bộ.

Trong phút chốc, cô ta vừa chột dạ vừa tức giận, tiện tay cầm ly nước trái cây bên cạnh tạt thẳng vào người Minh Khê. Minh Khê không kịp né, cả ly nước đổ lên n.g.ự.c, bộ đồ màu nhạt ướt sũng dính sát vào người, vô cùng rõ ràng.

Nhìn Minh Khê trong bộ dạng chật vật, Tống Hân cười nhạo: “Cô là cái thá gì, được ông cụ thương hại một chút mà tưởng mình có thể lên mặt, còn dám xen vào chuyện của tôi?!"

Nói xong, cô ta vung tay định tát Minh Khê.

"Dừng tay!"

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên.

Phó Tư Yến bước vào, ánh mắt mang theo gió lạnh ngoài trời, nhìn qua như băng tuyết, lạnh lùng liếc qua. Khiến Tống Hân lập tức sợ hãi, suýt nữa đứng không vững.

Nhưng cô ta nhanh ch.óng nghĩ lại: mình có làm gì sai đâu? Là con tiện nhân kia bịa chuyện, cô ta sợ gì?

“Anh Tư Yến, anh đến đúng lúc lắm, con tiện này đang bôi nhọ danh dự anh, em đang giúp anh dạy dỗ nó!”

Phó Tư Yến liếc Tống Hân một cái, gương mặt tuấn tú đầy vẻ không vui.

Nhưng Tống Hân không hiểu ý, thấy anh đi thẳng về phía Minh Khê, còn tưởng sắp có trò hay để xem, vội vàng nói: “Anh Tư Yến, con điên này còn bắt em gọi nó là chị dâu, anh nói xem có buồn cười không? Giữ loại người điên thế này trong công ty thật sự quá nguy hiểm, anh mau đuổi cô ta đi đi!"

Nghe đến đây, bước chân Phó Tư Yến khựng lại.

Chị dâu?

Anh khẽ nhếch môi, bao nhiêu bực dọc suốt chiều dường như cũng tan đi phần nào.

“Minh Khê,"

Phó Tư Yến hơi nhướng mày, ánh mắt khi nhìn cô lại bất giác mang theo một tia mập mờ, “Là em nói à?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.