Sau Ly Hôn Ông Chủ Theo Vợ Vừa Khóc Vừa Quỳ - Phó Tư Yến & Minh Khê - Chương 14: Cô Ấy... Có Phải Đang Mang Thai Không?
Cập nhật lúc: 07/01/2026 07:04
Minh Khê vô cùng căng thẳng, cô nín thở, cố khiến giọng mình nghe có vẻ bình tĩnh và tự nhiên: “Là vì nóng thôi ạ, ông nội.”
Đây là sự thật. Ngoài việc nóng, cô còn cảm thấy khó thở. Ông nội ngồi ngay đối diện, trong khi tay cô thì đang bị một ai đó siết c.h.ặ.t dưới gầm bàn - y hệt như một đôi tình nhân lén lút yêu nhau sau lưng người lớn.
Ông cụ bật cười: “Chắc chỉ tụi trẻ các cháu mới sợ nóng, ông già này lại chẳng thấy gì cả.”
Đang nói chuyện thì ông bất cần đ.á.n.h rơi đũa xuống đất. Người hầu bên cạnh vội vã bước lên định nhặt, nhưng ông cụ ngăn lại: “Ông còn chưa già đến mức không cúi nổi người đâu.”
Vừa nói, ông vừa cúi người nhặt đũa – chỉ cần ông cúi đầu, sẽ thấy ngay hai bàn tay đang đan c.h.ặ.t vào nhau dưới bàn.
Mặt Minh Khê trong tích tắc từ đỏ ửng chuyển sang trắng bệch, hoảng hốt đến mức quên cả cách thở.
May mà Phó Tư Yến phản ứng đủ nhanh, đúng lúc ông nội cúi xuống thì buông tay cô ra.
Minh Khê có cảm giác như vừa thoát khỏi vụ ngoại tình bị bắt quả tang, vội vàng hít sâu một hơi, nhưng lại bị sặc vì không khí, ho dữ dội.
Ông cụ nhặt đũa xong đưa cho người hầu, rồi quay sang lo lắng hỏi: “Khê nha đầu, lại bị sặc rồi à?"
Rồi ông trừng mắt nhìn Phó Tư Yến: Không biết đỡ lưng cho con bé mà vỗ à?!"
Phó Tư Yến vừa đưa tay ra đã bị Minh Khê tránh né, cô thực sự sợ anh lại giở trò gì nữa.
Phó Tư Yến làm ra vẻ bất lực: “Ông nội xem kìa, là cô ấy không cho cháu đụng vào.”
Ông cụ nhìn chằm chằm anh với vẻ dò xét, nghiêm mặt hỏi: “Có phải cháu chọc Khê nha đầu không vui không?"
Vẻ mặt ông cụ bảo vệ cô như thể Minh Khê mới là cháu ruột, còn Phó Tư Yến chỉ là người ngoài.
Minh Khê sau khi bình tĩnh lại thì phản ứng rất nhanh, cô cười tươi nhìn ông cụ, giả vờ trách yêu: “Ông nội, ông không biết đấy thôi, anh ấy toàn dùng sức mạnh, cháu sợ đau."
"Ha ha ha ha ha..."
Ông nội cười vang không ngớt khi thấy hai đứa có vẻ thân mật như vậy, tâm trạng cũng tốt lên rất nhiều.
Bên cạnh, dì Trương – người giúp việc lâu năm – nhìn cảnh này, không kìm được mà nói: “Thiếu gia không biết đâu, từ khi thiếu phu nhân chưa đến, ông cụ chẳng cười nổi mấy lần. Hôm nay ông cười còn nhiều hơn cả tháng cộng lại đấy. Thiếu phu nhân, cô nhất định phải thường xuyên về chơi nhé.”
Nghe dì Trương nói vậy, ánh mắt Minh Khê lập tức trùng xuống.
Thường xuyên về ư...
Sau này, cô còn tư cách gì để thường xuyên lui tới nữa?
Nghĩ đến việc sau khi ly hôn sẽ không được gặp ông nội thường xuyên, cô lại thấy nghèn nghẹn trong lòng.
Ông nội thấy Minh Khê ủ rũ thì nghĩ cô lo lắng cho sức khỏe của mình, trong lòng lại thêm ấm áp: “Thôi đừng nói nữa, mau mang món bảo bối ông chuẩn bị cho Khê nha đầu lên đi."
Chẳng mấy chốc, dì Trương bưng lên một đĩa cá hấp, hương thơm bay ngào ngạt từ xa đã ngửi thấy.
Đĩa cá được đặt trước mặt Minh Khê, ông cụ ân cần dặn dò: “Khê nha đầu, ông biết cháu thích ăn cá, đây là cá biển sâu, dinh dưỡng rất cao đấy."
“Cảm ơn ông nội.”
Minh Khê vừa mới gắp một miếng, đột nhiên dạ dày quặn lên, cảm giác buồn nôn ập đến không thể kiểm soát. Cô vội bịt miệng lại, nhưng vẫn không kìm được cơn buồn nôn dữ dội, chỉ đành chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Sau khi nôn xong, cảm thấy dễ chịu hơn, cô trở lại phòng ăn thì đúng lúc nghe dì Trương nói: “Thiếu phu nhân như vậy... có phải đang m.a.n.g t.h.a.i không ạ?"
Ông cụ vừa nghe, mừng rỡ như bắt được vàng, quay sang Phó Tư Yến: “Sao Khê nha đầu m.a.n.g t.h.a.i mà cháu không nói cho ông biết? Còn định giấu đến bao giờ nữa?!"
Dì Trương cũng vui lây: “Chúc mừng ông cụ, sắp được bồng chắt rồi!"
Minh Khê đứng sững lại, vừa định bước vào giải thích thì lại khựng lại. Cô đột nhiên muốn biết nếu Phó Tư Yến biết cô mang thai, phản ứng của anh sẽ thế nào?
“Ông nội, Minh Khê không có thai."
Giọng Phó Tư Yến lạnh lùng chắc nịch, dập tắt tia hy vọng vừa nhen nhóm trong lòng cô.
Dì Trương còn định nói thêm gì đó thì bị anh ngắt lời: “Chúng cháu luôn có biện pháp phòng ngừa, cô ấy không thể nào m.a.n.g t.h.a.i được."
"Bốp!"
Ông nội đập mạnh xuống bàn, nổi giận: “Thằng nhóc c.h.ế.t tiệt này, cháu định cả đời không sinh con à?!"
“Ông nội!” Phó Tư Yến nhíu mày, giọng kiên định: “Chuyện này chúng ta đã nói rõ từ trước.”
“Trước đây là mới cưới, ông còn nhắm mắt cho qua. Giờ đã lâu như vậy mà cháu còn không chịu sinh con? Cháu đang nghĩ cái gì vậy, hả?!"
Ông cụ tức đến mức huyết áp tăng vọt, ôm n.g.ự.c thở dốc: “Cháu định làm ông tức c.h.ế.t phải không?!"
Minh Khê thấy ông cụ thở gấp, không chịu nổi nữa, vội chạy lại vỗ lưng cho ông, vừa dỗ vừa giải thích: “Ông nội, ông đừng giận, không phải lỗi của anh ấy đâu, là cháu không muốn sinh con."
“Khê nha đầu, cháu đừng lừa ông. Nếu là thằng nhóc đó không muốn, cháu cứ nói, ông đ.á.n.h c.h.ế.t nó!”
Minh Khê gượng cười, nhỏ nhẹ nói: “Cháu không dối ông đâu, thật sự là cháu vẫn muốn sống tự do, chưa muốn làm mẹ sớm."
Ông nội bán tín bán nghi, nhưng Minh Khê dịu dàng nũng nịu một hồi cũng khiến ông nguôi giận, rồi theo dì Trương lên lầu uống t.h.u.ố.c.
Trên đường về, Minh Khê muốn tự mình về lại Thanh Thủy Loan, nhưng Phó Tư Yến nhất quyết đòi đưa cô về.
Trong xe rất yên tĩnh, Phó Tư Yến bỗng nói: “Chuyện ly hôn, tạm thời đừng nói với ông nội.”
“Được.”
Không cần anh nói, Minh Khê cũng không định cho ông biết. Sức khỏe ông hiện tại không chịu nổi bất kỳ cú sốc nào nữa.
“Cho dù sau này chúng ta ly hôn, em vẫn có thể thường xuyên về thăm ông nội."
Anh lại nói thêm.
Minh Khê tất nhiên vui vẻ đồng ý: "Được."
“Em chỉ biết nói 'được' thôi à?" Anh hỏi.
"..."
Minh Khê không đáp.
“Dạ dày em thế nào rồi? Mai đi khám đi.”
“Không cần. Không phải anh nói em không thể có t.h.a.i sao? Vậy khám gì nữa!"
Giọng cô như con nhím nhỏ, câu nào cũng châm chọc. Phó Tư Yến nghẹn lời, nhíu mày: "Em sao vậy?"
“Nếu em thật sự có thai, anh sẽ làm gì?”
Cô không nhịn được mà hỏi.
“Không thể nào.”
“Em nói là nếu..."
“Không có nếu. Anh sẽ không để em có thai.” Anh dứt khoát cắt ngang.
Sự lạnh lùng và tuyệt tình của Phó Tư Yến khiến trái tim Minh Khê rơi thẳng xuống đáy vực. Cô cảm thấy mình thật nực cười, thứ mà cô nâng niu, coi như báu vật, trong mắt anh chỉ là gánh nặng cản trở anh đi đến hạnh phúc.
Lẽ ra cô không nên hy vọng...
Minh Khê quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nước mắt chẳng biết từ khi nào đã rơi xuống, rơi lên môi vừa mặn vừa đắng.
Phó Tư Yến thấy cô quay mặt đi, định nói gì thì điện thoại reo lên. Anh không do dự mà bắt máy.
“Anh Yến... em lại gặp ác mộng... em sợ quá, anh có thể đến với em không..."
Giọng Lâm Tuyết Vi bên kia nghẹn ngào, thổn thức.
“Bác sĩ Linh không có ở đó sao?" Phó Tư Yến cau mày hỏi.
“Em không biết nữa... em thở không nổi..."
“Em để bác sĩ khám trước đi, anh đến ngay.”
Cúp máy xong, Phó Tư Yến quay sang Minh Khê, nói: “Tuyết Vi đang nguy cấp, em theo anh đến bệnh viện một lát.”
Không gian rơi vào im lặng.
Minh Khê thấy khó tin. Anh đến lo cho người trong lòng mình, còn cô đi theo làm gì? Là để chứng kiến chồng mình dịu dàng với người phụ nữ khác? Hay là đi xem họ ân ái thế nào?
“Anh vội thì cứ để em xuống đây."
Cô chỉ muốn rời khỏi xe ngay bây giờ.
“Minh Khê, em biết bây giờ là mấy giờ rồi không?" Phó Tư Yến nghiêng đầu nhìn cô, hỏi ngược lại.
“Giờ này mà để em một mình giữa đường? Em nghĩ gì vậy? Có chút ý thức về an toàn không? Nếu có chuyện thì ai chịu trách nhiệm?” Phó Tư Yến bắt đầu nổi cáu, chất vấn một tràng.
Từng lời của anh như từng mũi kim đ.â.m vào trái tim cô, cô đã biết điều mà rút lui rồi, anh còn muốn gì nữa? Nỗi ấm ức và tủi thân cứ thế tích tụ, sắp khiến cô nổ tung.
“Em không phải trẻ con, biết bắt taxi, biết tự về nhà, không cần anh chịu trách nhiệm.”
Cô không muốn ở trong xe thêm một giây nào nữa, càng không muốn đi bệnh viện.
Phó Tư Yến chẳng để ý, vẫn lái xe ngược hướng về nhà cô.
"Dừng xe!” Minh Khê lặp lại.
Phó Tư Yến cau mày: “Đừng làm loạn, anh chỉ ghé chút rồi đưa em về."
“Phó Tư Yến, nếu anh không dừng, em sẽ nhảy xuống!” Cô nói rồi vươn tay định mở cửa.
Phó Tư Yến lập tức đạp phanh gấp, xe dừng lại bên đường.
"Minh Khê!"
Anh mạnh mẽ giữ lấy hai tay cô, bẻ ra sau, gương mặt điển trai phủ một tầng u ám, giọng nói chứa đầy giận dữ: “Em rốt cuộc muốn làm gì?!"
