Sau Ly Hôn Ông Chủ Theo Vợ Vừa Khóc Vừa Quỳ - Phó Tư Yến & Minh Khê - Chương 16: Phó Tư Yến, Anh Thật Quá Tàn Nhẫn
Cập nhật lúc: 07/01/2026 07:04
Cô nhân viên tiếp tân đứng ở cửa nghe thấy những lời kia, ánh mắt nhìn Lâm Tuyết Vi đầy kinh ngạc. Trong đầu chỉ nghĩ: Bây giờ tiểu tam đúng là gan to thật. Ôm chồng người ta, gặp chính thất mà vẫn có thể phô trương như vậy.
Lâm Tuyết Vi cảm nhận được ánh mắt khác lạ của nhân viên, sắc mặt tái đi vài phần.
"Cô!"
“Chẳng lẽ tôi nói sai? Minh Khê bước vài bước, ngồi xuống khu vực nghỉ ngơi, “Có chuyện gì thì nói đi.”
Khu nghỉ dành cho khách VIP trong tiệm trang sức này có độ riêng tư rất cao. Nhân viên mang đến hai ly cà phê nóng rồi nhanh ch.óng lui ra.
Lâm Tuyết Vi cố nén cơn giận, sau khi ngồi xuống thì đặt túi quà trên bàn, nhẹ giọng nói: “Cô đoán thử xem A Yến ca tặng tôi món quà gì?"
“Cô Lâm, nếu cô chỉ đến để khoe món quà mà chồng tôi tặng cho cô, thì thật xin lỗi, tôi không hứng thú."
Hai chữ “chồng tôi” như hai mũi d.a.o sắc bén đ.â.m vào Lâm Tuyết Vi khiến cô thoáng cứng đờ, nhưng ngay sau đó lại mỉm cười ngọt ngào. Cô lấy ra một hộp nhung đỏ đặt lên bàn: “Cô thật không muốn xem chiếc nhẫn mà A Yến ca đặt cho tôi sao?"
Minh Khê c.h.ế.t lặng tại chỗ, gần như không thể tin vào mắt mình. Món quà mà Phó Tư Yến tặng Lâm Tuyết Vi lại là... nhẫn sao?
Lâm Tuyết Vi đeo chiếc nhẫn lên tay, rồi ngẩng đầu lên với vẻ mặt đầy đắc ý: “Đẹp không?”
Chiếc nhẫn kim cương ánh lên ánh sáng ch.ói mắt dưới ngọn đèn, viên đá màu xanh biển quý hiếm lấp lánh, chính là “Giọt nước mắt màu xanh mà lần trước cô từng nghe nhân viên tiệm giới thiệu, vô cùng đắt giá.
Minh Khê siết c.h.ặ.t t.a.y mình, túi đồ chứa quần áo trẻ em bị bóp đến nhăn nhúm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức bật m.á.u mà cô cũng không cảm thấy đau. Cô tự nhủ phải bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh. Tất cả đều là bẫy của Lâm Tuyết Vi. Cô ta muốn nhìn thấy mình nổi giận, muốn mình sụp đổ. Nhưng cổ họng Minh Khê như bị nhét đầy cát, đến hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Lâm Tuyết Vi càng cười ngọt ngào hơn, tiếp tục nói: “A Yến ca chọn chiếc nhẫn này chắc chắn là để cầu hôn tôi. Anh ấy bảo cô chờ ở đây, nhất định là muốn cô chứng kiến khoảnh khắc hạnh phúc của bọn tôi."
“Những năm qua, anh ấy bay sang L quốc rất nhiều lần, đều là vì tôi. Trước đây là tôi không hiểu chuyện, phụ lòng anh ấy. Giờ tôi nhất định sẽ bù đắp thật tốt."
Khuôn mặt cô ta vừa thẹn thùng vừa hạnh phúc, tiếp tục nói: “Hồi đó nếu không phải tôi giận dỗi bỏ ra nước ngoài, A Yến cũng sẽ không vì muốn đối phó với ông nội mà tùy tiện chọn một người để kết hôn. Tôi biết, tất cả đều là vì anh ấy muốn trả đũa tôi. Tôi khổ sở, anh ấy còn khổ sở hơn.”
“Không thể nào..."
Minh Khê bất chợt lên tiếng, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy. Cô không thể tin cuộc hôn nhân hai năm mà cô dốc lòng vun đắp lại chỉ là một trò chơi trả thù?
Vậy cô là gì? Chỉ là một quân cờ trong ván cờ tình cảm của họ? Hay chỉ là một món đạo cụ diễn trò?
Minh Khê không tin. Toàn thân cô run lên từng hồi, không kiểm soát nổi cơn run rẩy đang cuộn trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Cô nhớ lại lúc Phó Tư Yến từng nói: “Em là người thích hợp nhất.” Cô đã cảm động đến mức cho rằng đó là duyên trời định. Vậy mà giờ đây, có người nói cho cô biết tất cả đều là giả dối.
Cô không có quyền, không có thế, không có bối cảnh. Dù có biết sự thật thì sao? Cô không có tư cách để phản kháng. Cho nên, đây chính là cái gọi là “thích hợp”? Cô đúng là quá ngây thơ, ngây thơ đến mức nực cười.
Lâm Tuyết Vi thấy sắc mặt Minh Khê trắng bệch, biết mối lo duy nhất đã được giải quyết. Cô ta vươn tay nắm lấy tay Minh Khê, nụ cười càng thêm dịu dàng: “Minh Khê, tôi biết sự thật rất khó chấp nhận, nhưng tôi không muốn đến lúc ly hôn rồi mà cô vẫn mù mờ không rõ.”
Sau đó, cô ta đẩy qua một chiếc thẻ, giọng nói đầy thương hại: “Ở đây có năm triệu, cô cầm lấy, xem như là chút bù đắp từ tôi và Tư Yến. Sau khi ly hôn, mong cô đừng bao giờ có liên hệ gì với nhà họ Phó nữa.”
Chiếc thẻ như một cú tát, đ.á.n.h thẳng vào mặt Minh Khê khiến cô như bị xé rách đến biến dạng. Cô biết mình đã thua, hoàn toàn bại trận trước Lâm Tuyết Vi.
Biết bao ký ức lũ lượt ùa về, rõ ràng như in. Phó Tư Yến thường xuyên sang L quốc công tác, mỗi lần đi là mấy ngày trời. Dù cô nũng nịu, cầu xin thế nào cũng không mang cô theo. Anh ta từng đích thân chọn nhẫn cho Lâm Tuyết Vi, còn chiếc nhẫn trơn trên tay cô, chỉ là món đồ mà Chu Mục tiện tay mua trước khi hai người đăng ký kết hôn. Hồi ấy, cô vẫn vui mừng khôn xiết, đến tắm cũng không nỡ tháo ra. Nhưng giờ thì tất cả những trân trọng ấy hóa ra chỉ là một trò cười.
Trái tim Minh Khê như bị hàng ngàn bàn tay xé toạc, đau đến nghẹt thở, đau hơn bất kỳ vết thương rỉ m.á.u nào.
Phó Tư Yến, anh thật sự quá tàn nhẫn. Tại sao lại dùng cách này để hủy hoại trái tim em?
Minh Khê thấy nghẹn đến không thở nổi, cô không thể ở lại thêm giây phút nào nữa. Vừa định đứng dậy rời đi thì...
“Cô không đợi A Yến ca trở lại sao?" Lâm Tuyết Vi cũng đứng lên.
Minh Khê gắng gượng nuốt hết đau thương vào lòng, mỉa mai: “Lâm Tuyết Vi, mục đích của cô không phải đã đạt được rồi sao? Còn cần tôi ở lại làm nền giúp cô à?"
Nụ cười trên mặt Lâm Tuyết Vi thoáng cứng lại: “Ý cô là gì? Tôi chỉ là thấy cô đáng thương nên mới tốt bụng nói cho cô biết sự thật trước khi ly hôn thôi."
“Cô đang sợ gì vậy? Minh Khê hỏi thẳng.
Cô ngây thơ thật, nhưng không ngu ngốc. Lâm Tuyết Vi nói những lời này chẳng qua là muốn khiêu khích, khiến cô hoàn toàn c.h.ế.t tâm. Nhưng cô còn cần ai đến kích thích nữa sao? Chỉ cần sự thật Phó Tư Yến không yêu cô thôi- vậy là cô đã thua triệt để. Cô không hiểu vì sao Lâm Tuyết Vi lại phải bày trò đến vậy, chẳng lẽ chính cô ta cũng đang bất an?
Minh Khê chất vấn khiến Lâm Tuyết Vi biến sắc, nhưng cô ta nhanh ch.óng trấn tĩnh lại, mỉm cười đầy tự tin: “Tôi sợ gì chứ? Ai mà không biết A Yến ca luôn yêu tôi. Cho dù anh ấy có ngủ với cô vài lần thì sao? Tôi ở nước ngoài xa xôi, nước xa không cứu được lửa gần. Đàn ông mà, luôn có nhu cầu. Tôi có thể thông cảm cho anh ấy.”
Lâm Tuyết Vi cố gắng tạo dựng hình ảnh một người phụ nữ bao dung, vì tình yêu mà hy sinh, như thể chính Minh Khê mới là kẻ thứ ba chen vào tình cảm của họ.
“Đã tự tin như vậy rồi, còn đến đây thử tôi làm gì?" Minh Khê thấy buồn cười, nhìn thẳng vào Lâm Tuyết Vi: “Hơn nữa, giờ cô nói những lời này, chẳng phải đang tự vạch trần chuyện mình biết rõ Phó Tư Yến đã có vợ mà vẫn làm tiểu tam sao?"
“Cô!” Lâm Tuyết Vi nghẹn lời.
“Làm ơn nhớ rõ, là các người có lỗi với tôi tôi không hề nợ gì các người. Tôi càng không cần cô giả vờ t.ử tế, càng không cần các người bố thí.”
Lời Minh Khê như đ.â.m thẳng vào tim Lâm Tuyết Vi khiến cô ta suýt bùng nổ.
Nhưng đúng lúc đó...
"Á!"
Lâm Tuyết Vi hét toáng lên, không biết vì sao ly cà phê trên bàn lại đổ hết lên người và tay cô ta, cực kỳ chật vật.
Minh Khê nhíu mày, cảm thấy cảnh tượng trước mặt này không khác gì một vở kịch lố bịch.
Ánh mắt Lâm Tuyết Vi ngấn lệ, đầy vẻ uất ức và yếu đuối nhìn về phía Minh Khê: “Minh Khê, tôi biết cô ghét tôi, cô cứ phát tiết đi. Dù cô có đ.á.n.h tôi, tôi cũng sẽ không đ.á.n.h trả."
Dứt lời, cô ta lảo đảo lùi về sau, dáng vẻ như sắp ngất xỉu đến nơi.
"Tuyết Vi!"
Một bóng dáng cao lớn nhanh ch.óng lao đến, kịp thời đỡ lấy Lâm Tuyết Vi.
“Có chuyện gì vậy? Phó Tư Yến cau mày, giọng nói trầm xuống.
