Sau Ly Hôn Ông Chủ Theo Vợ Vừa Khóc Vừa Quỳ - Phó Tư Yến & Minh Khê - Chương 45: Minh Khê Kiên Quyết Muốn Ly Hôn

Cập nhật lúc: 07/01/2026 07:09

Văn Kỳ lớn lên dưới tay mẹ kế độc ác, mấy trò giả vờ đáng thương thế này bà đã thấy nhiều rồi. Trước đây bà còn chơi trò đấu trí đấu dũng với loại “bạch liên hoa” như thế, nhưng giờ thì khác, bà chẳng buồn làm mình bẩn tay nữa.

Đối phó với loại mặt dày tâm cơ sâu thế này, chỉ cần một chữ thôi- Xé!

Bà lập tức đưa tay định kéo Lâm Tuyết Vi lên, giọng châm chọc: “Đừng có mà giả vờ! Đứng dậy cho tôi!”

Thế nhưng còn chưa chạm vào, Lâm Tuyết Vi đã bắt đầu khóc thút thít, vừa khóc vừa nói: “Dì Văn, đừng đ.á.n.h cháu, đừng mà...”

Cô ta hai tay ôm c.h.ặ.t lấy chân của Phó Tư Yến, như thể Văn Kỳ là ác quỷ từ địa ngục tới vậy.

Văn Kỳ giận đến mức sắp nổ tung: “Buông ra! Cô có biết liêm sỉ viết thế nào không hả? Ôm c.h.ặ.t lấy chân chồng người ta như vậy, cô là cái móc treo chắc? Không biết xấu hổ!"

Nhưng bà càng kéo, Lâm Tuyết Vi càng trốn, hai người giằng co đã thu hút sự chú ý của người trên lầu hai.

“Mẹ.” Minh Khê lo lắng gọi một tiếng, bà bị hen suyễn, không thể bị kích động.

"Mẹ!" Phó Tư Yến cũng cau mày, đưa tay định ngăn Văn Kỳ lại.

Không ngờ Lâm Tuyết Vi lại bất ngờ ngã nhào vào người anh, khiến tay anh chệch hướng, vô tình đẩy về phía Minh Khê.

"Á!"

Phía sau là cầu thang, Minh Khê hét toáng lên, sắc mặt trắng bệch. Cả người cô giống như tờ giấy mỏng, hoảng loạn đưa tay về phía người đàn ông phía trước, mong anh kéo lấy mình.

Tim Phó Tư Yến đập mạnh một cái, anh muốn đưa tay... Nhưng Lâm Tuyết Vi ôm c.h.ặ.t lấy anh quá, khiến anh chậm mất một nhịp. Khoảng cách mấy mét thôi, mà lúc này lại như vực sâu không thể vượt qua.

Ánh sáng trong mắt Minh Khê tắt ngấm. Chiếc áo vest trượt khỏi vai, tay cô cũng buông lỏng rũ xuống. Ngay lúc cô nghĩ mình chắc chắn sẽ ngã xuống, may mà Văn Kỳ đã kịp giữ c.h.ặ.t lấy cô.

Đứng vững lại.

Ngón tay Minh Khê đang nắm lấy tay Văn Kỳ trắng bệch đến mức không còn giọt m.á.u, môi cô run run. Khoảnh khắc vừa rồi cứ như lưỡi d.a.o bén ngót không ngừng tua lại trong đầu cô, đ.â.m sâu vào tim, m.á.u chảy ròng ròng.

“Phó Tư Yến, anh... khụ khụ khụ..." Văn Kỳ tức đến mức lên cơn ho dữ dội.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, bản thân Phó Tư Yến cũng không ngờ mình lại đẩy cô ra, nhìn gương mặt nhợt nhạt kia, tim anh nhói lên từng cơn. Anh thật sự rất muốn ôm c.h.ặ.t lấy cô.

“Minh Khê.” Giọng anh khàn đặc, đưa tay định an ủi cô.

Nhưng Minh Khê lại cảnh giác lùi về sau một bước, rồi thêm một bước nữa. Cảnh tượng đó khiến tim Phó Tư Yến co thắt đau đớn.

Đầu Minh Khê như bị nhét đầy bông, choáng váng và mờ mịt. Cô siết c.h.ặ.t bàn tay lạnh cứng, cảm thấy việc mình đứng ở đây lúc này thật sự chỉ đang tự làm nhục bản thân.

Văn Kỳ lại ho sù sụ. Minh Khê cố gắng tỉnh táo, vỗ lưng cho bà, dịu giọng nói:

“Mẹ, đừng kích động. Để con đưa mẹ đi nghỉ một lát.”

Cô nghĩ, đến đây hôm nay là một sai lầm. Cô không đấu lại, nhưng chẳng lẽ còn không tránh được sao?

Văn Kỳ cũng hoàn toàn thất vọng với Phó Tư Yến, trước khi rời đi chỉ để lại một câu: “Không trách Minh Khê bị bắt nạt mà chẳng dám nói với anh. Đúng là tôi sinh ra một kẻ đa tình!"

Phó Tư Yến cau mày, bị bắt nạt? Ai bắt nạt Minh Khê?

Lúc này Lâm Tuyết Vi không còn ôm chân Phó Tư Yến nữa, cô ta vẫn ngồi dưới đất, cúi đầu, ánh mắt tràn đầy đắc ý. Chỉ cần bám chắc anh Yến, khiến mụ già tức c.h.ế.t là chuyện sớm muộn.

Nghĩ vậy, cô ta lại đưa tay về phía Phó Tư Yến, mắt ngân ngấn lệ, đáng thương nói: "Anh Yến, chân em đau quá..."

Phó Tư Yến cúi đầu, không hề chạm vào tay cô ta, chỉ kéo mạnh vai cô ta đứng dậy. Lâm Tuyết Vi tranh thủ thời cơ, muốn ngã vào lòng anh, hôm nay có bao nhiêu người ở đây, cô ta phải tạo cơ hội để gây tin đồn. Nhưng Phó Tư Yến chỉ dùng một tay chống vào vai cô ta, không cho ngã vào.

Giọng anh lạnh lùng: “Nếu không khỏe thì về đi."

Nói xong, không quan tâm đến cô ta nữa, quay người rời đi.

“Anh Yến...” Lâm Tuyết Vi gọi với theo, nhưng Phó Tư Yến như chẳng nghe thấy, không hề dừng lại dù chỉ một chút.

Cô ta loạng choạng vài bước, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi. Phó Tư Yến rõ ràng là đang đi về phía hai người kia. Anh thật sự... đã thích Minh Khê rồi sao?

Ý nghĩ ấy vừa hiện lên, đôi mắt Lâm Tuyết Vi lập tức tràn đầy thù hận.

Đúng lúc này, Tống Hân bước đến, đỡ cô ta dậy.

“Tuyết Vi tỷ, để em đưa tỷ đi nghỉ."

Hai người vào một phòng nghỉ, Tống Hân khóa cửa rồi hỏi: “Tuyết Vi tỷ, tỷ cũng bị mụ già kia bắt nạt đúng không?"

Lâm Tuyết Vi nghe thấy chữ "cũng", ngẩng đầu nhìn đôi môi vẫn còn sưng của Tống Hân, lập tức hiểu ra.

Cô ta rưng rưng hỏi: “Là dì Văn đ.á.n.h mặt em à?"

Tống Hân nghiến răng: “Đúng vậy! Đều là tại con tiện nhân Minh Khê!"

Nếu không phải vì Minh Khê, sao cô ta lại bị bà ta tát?

Lâm Tuyết Vi bắt đầu khóc lóc: "Hân Hân, chị không giúp em được nữa rồi, dự án đầu tư đó chị rất thích, nhưng thái độ của dì Văn thế nào em cũng thấy rồi. Giờ Minh Khê còn mang thai, chị thật sự không dám hi vọng anh Yến nữa..."

Lần trước, cô ta gọi Tống Hân đến, giả vờ rất thích dự án, đưa trước một triệu đặt cọc, còn hứa nếu trở thành Phó thiếu phu nhân sẽ dốc sức đầu tư.

“Gì cơ! Con tiện nhân đó m.a.n.g t.h.a.i rồi?!"

“Ừ... nhưng anh Yến còn chưa biết đâu, chắc nó định đợi sinh xong mới dùng đứa trẻ để ràng buộc anh ấy..."

Tống Hân đầy căm hận: “Con tiện nhân đó! Em không để nó đạt được mục đích đâu!”

Cô ta và Minh Khê đã thù sâu oán nặng, nếu để Minh Khê sinh trưởng tôn nhà họ Phó, cô ta chẳng có gì để trông đợi nữa.

Tống Hân nghiến răng: “Tuyết Vi tỷ, tỷ không được bỏ cuộc! Chỉ cần anh Tư Yến thích tỷ thì sợ gì chứ!"

Lâm Tuyết Vi ôm mặt khóc nức nở: “Anh Yến thích chị thì có ích gì, dì Văn chỉ thương Minh Khê và đứa bé trong bụng nó..."

Nghe vậy, mắt Tống Hân sáng lên: “Tuyết Vi tỷ, tỷ yên tâm. Cái t.h.a.i đó không sống được đến ngày mai đâu!"

Lâm Tuyết Vi mừng thầm trong lòng, quả nhiên không uổng công cô ta dốc tâm lôi kéo con ngu này, chỉ cần châm ngòi một chút là đã xung phong nhận việc, cô ta chẳng cần động tay làm bẩn mình. Dù Tống Hân có thất bại cũng chẳng liên quan gì đến cô ta, ai dám truy ra được?

Bên này.

Minh Khê dìu Văn Kỳ về phòng nghỉ. Văn Kỳ nằm trên giường, nhìn khuôn mặt tái nhợt của Minh Khê, trong lòng vừa đau vừa giận.

Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y cô: “Khê Khê, vừa rồi mẹ thấy rõ, Tư Yến chắc chắn không cố ý đẩy con."

“Vâng.” Minh Khê gật đầu.

Vô tình hay cố ý, có vẻ đã không còn quan trọng nữa rồi.

“Mẹ biết, con đang rất đau lòng. Nhưng con yên tâm, cả đời này mẹ chỉ nhận con là con dâu. Chỉ cần mẹ còn sống, sẽ không để con chịu bất kỳ ấm ức nào. Mẹ và ông nội vĩnh viễn đứng về phía con."

Minh Khê khẽ cười chua chát, ông và mẹ thật sự rất tốt với cô. Nếu cô chỉ muốn cái danh "Phó thiếu phu nhân", thì hẳn đã rất hạnh phúc rồi. Nhưng cô lại quá tham lam. Cô dám mơ tưởng đến trái tim của Phó Tư Yến. Cái kiểu đau đớn như bị mổ tim từng nhát từng nhát thế này, cô không thể chịu đựng thêm được nữa.

Cô ngẩng đầu lên, giọng kiên quyết: “Mẹ, xin lỗi. Con muốn ly hôn. Xin mẹ hãy cho con được toại nguyện.”

Ngay lúc ấy, Phó Tư Yến vừa tới cửa, nghe trọn câu nói kia, sắc mặt lập tức tối sầm lại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.