Sau Ly Hôn, Thân Phận Của Phu Nhân Bị Lộ - Nhan Hy + Nhiếp Ngôn Thâm - Chương 17: Ngài Thật Sự Định Ly Hôn Với Phu Nhân Tổng Giám Đốc
Cập nhật lúc: 02/04/2026 19:02
Anh mặc bộ đồ ngủ cùng tông màu, cổ áo hơi mở, tóc cũng có chút rối, dáng vẻ này có một vẻ đẹp lạnh lùng khác biệt, hơn ngày thường vài phần phóng khoáng, trên người anh cũng bớt đi vẻ lạnh nhạt.
Trong thoáng chốc, cô có cảm giác như quay về thời điểm hai người vừa kết hôn.
Nhiếp Ngôn Thâm thấy cô có chút thất thần, lúc này mới phát hiện trên mặt cô có nước mắt, trên lông mi khóe mắt còn đọng lại những giọt lệ.
Nhìn thấy cảnh này, yết hầu anh 142 khẽ nuốt xuống, lông mày khẽ nhíu lại rồi mở lời "Sao lại khóc?" "Ai khóc?" Hi nghi ngờ hỏi lại, nhưng vì thức dậy giữa đêm nên trạng thái tinh thần của cô không tốt như thường lệ, đến nỗi khiến người ta có cảm giác như cô đang che giấu bản thân, cố tỏ ra mạnh mẽ phản bác.
Nhiếp Ngôn Thâm nghĩ cô đang buồn vì chuyện ly hôn "Dù sao cũng đã tỉnh rồi, qua đây ngồi đi.”
"Không.”
Hi chỉ muốn uống nước rồi đi ngủ, rất buồn ngủ, "Tôi lên ngủ trước đây.
Chưa kịp bước đi.
Nhiếp Ngôn Thâm kéo tay cô, nhận lấy cốc nước trong tay cô, dắt cô đi về phía bàn ăn.
Hi "?" Nhiếp Ngôn Thâm đặt cốc nước trước mặt cô trên bàn ăn, bàn tay xương xẩu rõ ràng trắng nõn thon dài, giọng anh trầm thấp, mang theo vài phần 143 "Tại sao không ngủ được?" Hi nhìn cốc nước còn lại hơn nửa, uống từng ngụm nhỏ.
Đối với câu hỏi của anh, cô cũng không trả lời.
"Có phải vì chuyện ly hôn ngày mai không?" Nhiếp Ngôn Thâm hỏi.
Động tác uống nước của Hi khựng lại, có chút không theo kịp nhịp điệu của anh.
"Khi nói chuyện kết hôn với cô, tôi thật sự muốn đi cùng cô cả đời.”
Nhiếp Ngôn Thâm thấy cô không nói gì chủ động nhắc đến chuyện này, đôi mắt đen vừa tỉnh dậy cũng không còn xa cách như trước, "Tôi chỉ không ngờ Giai Uyển rời bỏ tôi năm đó lại có nguyên nhân khác.”
Hi đặt cốc nước đã uống hết lên bàn, cảm xúc rất nhạt nhẽo nói "Ừm, tôi biết.”
Trước cuộc điện thoại của Hứa Giai Uyển, Nhiếp Ngôn Thâm thật sự rất tốt với cô, cô không muốn tổ chức đám cưới thì anh không tổ chức, cô không muốn thu hút quá nhiều sự chú ý thì anh không công khai, hầu như mọi chuyện anh đều xử lý rất tốt.
Thậm chí còn lo lắng cô sẽ tự ti vì sự chênh 144 lệch về thân phận, còn khen cô trong mọi chi tiết nhỏ trong cuộc sống.
Nếu không phải cuộc điện thoại của Hứa Giai Uyển, cô đã nghĩ, đời này mình đã đặt cược đúng rồi.
Mẹ có thể yên tâm rồi.
Nhưng kết quả, và thực tế cuối cùng lại khác xa quá nhiều.
"Hi.”
Nhiếp Ngôn Thâm gọi tên cô, mang theo sự quan tâm dịu dàng như lúc ban đầu.
Hi cũng không tranh cãi với anh.
Có lẽ là trước đó mơ thấy mẹ, có lẽ là nghĩ đến quá khứ của họ, hoặc có lẽ là ban đêm khiến đầu óc người ta không tỉnh táo.
Cô chỉ như trước đây đáp lại anh một tiếng "Ừm?" "Xin lỗi.”
Nhiếp Ngôn Thâm cũng không biết tại sao, nhìn thấy nước mắt trên mặt cô, trong lòng như có một cây kim đang đ.â.m.
Hi nhận ra ánh mắt của anh, cuối cùng chỉ nói ba chữ "Tôi chấp nhận.”
Trong lòng Nhiếp Ngôn Thâm trống rỗng.
Nghe những lời không có chút cảm xúc nào, cảm giác có thứ gì đó sắp mất đi lại một lần nữa hiện lên.
145 "Tôi hy vọng sau khi ly hôn, chúng ta chỉ là hai người xa lạ.”
Hi bổ sung thêm câu sau, "Dù có gặp mặt, cũng chỉ là người xa lạ.”
Trở về có lẽ vẫn phải quản lý công ty.
Tập đoàn Hi tuy là của người cha tồi tệ đó, nhưng cũng là tâm huyết của mẹ.
Giữa các công ty với nhau, luôn có sự hợp tác, đặc biệt là tập đoàn Hi và tập đoàn Nhiếp đều là những doanh nghiệp hàng đầu quốc gia, cô không muốn sau này khi hai bên đàm phán hợp tác, vẫn còn mang theo cảm xúc cá nhân.
"Tôi có thể đồng ý.”
Mắt Nhiếp Ngôn Thâm hơi sâu, trong lòng cuối cùng vẫn có chút lo lắng, "Nhưng cô cũng phải đồng ý với tôi một chuyện.”
Hi "Anh nói đi.”
"Nếu sau này cô và người khác...”
Nhiếp Ngôn Thâm nói đến đây thì dừng lại, không thể nào nói ra hai chữ tái hôn.
Chỉ cần nghĩ đến việc cô sẽ ở bên người khác sinh con đẻ cái, cười 146 hạnh phúc trong vòng tay người khác, nơi đó trong lòng anh lại cảm thấy buồn bã.
Hi "?" Hỏi tiếp "Cái gì?" “Sau này nếu cô ở bên người khác, trước khi kết hôn nhớ đăng ký tài sản tiền hôn nhân.”
Nhiếp Ngôn Thâm nhắc nhở, anh không muốn bị lừa, “Cũng đừng nói cho bất kỳ ai biết cô có rất nhiều tiền.”
Theo anh thấy Hy chỉ là một đứa trẻ bình thường Nếu bị người khác biết có hàng tỷ, chắc chắn sẽ bị để mắt tới.
Đến lúc đó.
Sẽ nguy hiểm.
“Yên tâm, tôi biết.”
Hy nói lời này là thật.
Tâm trạng Nhiếp Ngôn Thâm càng lúc càng nặng nề, rõ ràng ban ngày còn rất để ý chuyện của Hy và Tiêu Nghị Trần, bây giờ lại ở đây bình tĩnh nói chuyện này với cô.
Tóm lại, anh đổ lỗi cho tất cả những bất thường của mình là do nước mắt trên mặt Hy.
Và coi phản ứng của mình là sự ấm áp cuối cùng trước khi ly hôn.
147 “Nếu không có việc gì khác thì tôi lên ngủ trước đây.”
Hy đứng dậy, cô thực sự buồn ngủ.
“Khoan đã.”
Nhiếp Ngôn Thâm giữ cô lại.
Ánh mắt Hy nhìn qua có thêm vài phần nghi ngờ.
Chưa kịp nghĩ anh còn muốn nói gì, Nhiếp Ngôn Thâm đã đưa tay tới, ngón cái mang theo hơi ấm chạm vào mặt cô, lau đi nước mắt trên mặt, giọng nói trầm thấp mang theo sự xót xa “Đừng khóc nữa.”
Hy đưa tay lau một bên mặt khác, lúc này mới phát hiện trên mặt thực sự có nước.
Đầu tiên là sững sờ, sau đó nhớ lại chuyện từ lúc mơ đến lúc tỉnh dậy Sau đó.
> Ngẩng đầu chạm mắt với Nhiếp Ngôn Thâm, giải thích “Tôi không khóc.”
“Không cần cố tỏ ra kiên cường.”
Mắt Nhiếp Ngôn Thâm hơi sâu, tay cũng rời khỏi mặt cô, trong mắt phản chiếu bóng dáng của Hy.
“Thật sự không khóc.”
Hy lại lau một lần nữa, cầm ly nước trong tay đưa ra một lời giải thích rất dứt khoát, 148 “Nước mắt anh thấy có thể là giọt nước b.ắ.n vào mặt tôi lúc nãy va vào anh.”
Nhiếp Ngôn Thâm “…” Hy nhìn bộ quần áo bị đ.á.n.h của anh “ Buổi tối đầu thu cũng hơi lạnh, lát nữa anh thay bộ quần áo khác rồi ngủ đi.”
“…” “Tôi lên trước đây, xin lỗi vì đã đ.á.n.h vào quần áo của anh.”
“…” Hy đặt ly lên kệ, bước lên lầu ngủ, để lại Nhiếp Ngôn Thâm vẫn đứng tại chỗ nghi ngờ cuộc đời.
Không khí tốt đẹp bị một câu nói của cô phá hỏng hoàn toàn.
Sự lạnh lẽo trên người Nhiếp Ngôn Thâm dần dần xuất hiện, vừa nghĩ đến việc mình vừa nãy vì Hy khóc mà nói nhiều lời an ủi như vậy, anh liền cảm thấy mình có chút ngốc.
Nghĩ đến ánh mắt Hy nhìn mình, cả người anh liền bực bội khó chịu.
Lúc đó.
Hy sợ anh sẽ nghĩ mình là một kẻ ngốc.
149 Sau khi đứng trong phòng khách một lúc lâu, Nhiếp Ngôn Thâm mới trở về phòng ngồi trên ghế sofa, trong đầu toàn là chuyện vừa nãy, càng nghĩ càng bực bội khó chịu, đến nỗi nửa đêm anh không ngủ được bao nhiêu.
Sáng hôm sau, anh đã chuẩn bị sẵn tài liệu ly hôn và chờ trong phòng khách từ rất sớm.
Hai người không ai nhắc đến chuyện xảy ra nửa đêm, rất yên tĩnh ăn sáng.
Đúng tám giờ.
Hai người mang theo tài liệu và giấy tờ lên xe.
Trợ lý Trình cảm thấy khí chất của ông chủ và phu nhân tổng giám đốc đều có chút thấp, nhìn vào gương chiếu hậu rồi mới lên tiếng “Ông chủ, ngài thật sự định ly hôn với phu nhân tổng giám đốc sao?”
