Sau Màn Hình - Chương 9
Cập nhật lúc: 19/09/2026 16:02
"Ngày nhắn thứ năm, con mắt mà kẻ cuồng hẹn hò nhìn thấy qua mắt thần cửa chính cũng là tôi. Chiều hôm đó, tôi tranh thủ lúc bạn trai cô ta chưa về, tháo trước thấu kính bên trong mắt thần ra rồi gõ cửa, đợi cô ta ghé sát mắt vào nhìn ra ngoài, tôi đ.â.m cây kim thép xuyên qua mắt thần, đ.â.m thủng đầu cô ta."
"Còn về phần cậu..."
Tôi hất cằm, nhìn về phía chiếc vali ở góc phòng: "Hôm nay tôi lấy cớ về trường làm việc để vào ký túc xá, lén bỏ t.h.u.ố.c vào cốc nước của cậu. Bây giờ cậu toàn thân bủn rủn, ý thức mơ hồ, chính là lúc cái c.h.ế.t của cậu đã đến, chiếc vali trống đó là dành cho cậu đấy."
Người phụ nữ cố hết sức lùi lại phía sau nhưng ngay cả sức để nhấc tay cũng không có: "Có... Có thể tha cho tôi một con đường sống không?"
"Đường sống?"
Tôi đứng thẳng người, nhìn xuống cô ta: "Lúc các người liên thủ hãm hại tôi có từng nghĩ đến việc tha cho tôi một con đường sống không?"
"Bài đăng ẩn danh trên diễn đàn... “Người đẹp học giỏi hóa ra là gái bao”... Là cậu đăng đúng không?"
Tiếng nức nở của cô ta đột ngột nghẹn lại trong cổ họng như thể bị lời nói của tôi chặn đứng.
"Bài đăng đó viết hay thật, từ ngữ sắc bén, hình ảnh bắt mắt, dòng thời gian khớp đến từng chi tiết."
Môi cô ta mấp máy, như thể bị rút cạn mọi sức lực.
"Ngày cậu đăng bài, tôi vừa nhận được thông báo bảo lưu nghiên cứu sinh. Cậu ngồi chéo đối diện tôi, cười nói với tôi 'Chúc mừng' rồi quay đầu lại liền gõ chữ đầu tiên lên diễn đàn."
Tôi dừng lại một chút, giọng nói nhẹ hơn: "Cậu ghen tị với thành tích của tôi nhưng lại không muốn thừa nhận bản thân không đủ nỗ lực nên cậu muốn bóp méo thành tựu của tôi thành 'đổi bằng thân xác'."
"Đứa ở chung cư Cúc Viên thì ghen tị vì gia cảnh tôi tốt, nó từ nhỏ đã sống trong cái bóng bị đem ra so sánh, thấy tôi không phải bôn ba vì cơm áo gạo tiền nên khó chịu đến phát điên."
"Còn kẻ cuồng hẹn hò kia? Nó ghen tị vì tôi xinh đẹp, nó oán hận vì ánh mắt của tất cả nam sinh luôn đổ dồn vào tôi."
"Thế là hai đứa nó trở thành 'người trong cuộc' trong bài đăng của cậu, dùng những chi tiết nửa thật nửa giả đó để đổ thêm dầu vào lửa cho tin đồn."
"Còn cả bạn trai cậu nữa vì muốn lấy lòng cậu mà cam tâm tình nguyện làm đồng phạm của các người."
"Anh ấy phối hợp với các người bỏ t.h.u.ố.c tôi, lúc tôi hôn mê thì bày ra đủ tư thế để chụp ảnh, bịa đặt cái gọi là 'bằng chứng thép'."
Hốc mắt cô ta đỏ hoe, môi mấp máy: "Tôi... Tôi lúc đó không nghĩ là sẽ làm lớn chuyện đến thế..."
"Cậu không nghĩ tới?"
Tôi ngắt lời cô ta: "Lúc cậu đăng bài, từng chữ đều đã được trau chuốt kỹ lưỡng. Cậu biết chọn ảnh nào kích thích thị giác nhất, biết chọn thời điểm nào đăng để lượt lan truyền cao nhất, biết dùng giọng điệu 'người trong cuộc' sẽ đáng tin hơn bài ẩn danh, từng bước cậu đều tính toán rõ ràng, giờ cậu nói 'không nghĩ tới'?"
Tôi ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt cô ta: "Cậu chỉ là không nghĩ tới, tôi sẽ sống sót trở về."
Nước mắt cô ta trào ra xối xả, trong cổ họng phát ra tiếng nức nở vụn vỡ.
"Bài đăng chỉ sau một đêm đã lan truyền khắp trường, tin đồn ngày càng dữ dội, tất cả bình luận đều là c.h.ử.i bới và suy đoán. Trường vì áp lực dư luận mà hủy bỏ tư cách bảo lưu nghiên cứu sinh của tôi, tôi đường cùng chỉ có thể thôi học, mọi thứ của tôi đều bị các người hủy hoại."
"Cậu có biết không? Tôi từng đứng trên sân thượng ký túc xá nhìn xuống, từng nghĩ sẽ kết thúc tất cả. Ngày đó gió rất lớn nhưng tôi vẫn lùi lại."
"Không phải vì tôi sợ c.h.ế.t mà vì tôi chợt nghĩ các người lúc chụp những tấm ảnh đó cười vui vẻ như vậy, các người có thể hủy hoại một người rồi quay lưng tiếp tục sống cuộc đời của mình, vậy tại sao tôi phải c.h.ế.t thay cho các người?"
"Cho nên tôi đã dành rất nhiều thời gian để âm thầm điều tra. Tra IP ẩn danh của bài đăng đó, tra thời gian địa điểm chụp ảnh, tra lịch sử trò chuyện trên điện thoại của từng người các người! Cậu đoán xem? Trong nhóm của các người đến giờ vẫn còn lưu lại cuộc đối thoại ngày hôm đó, các người nói 'Thế là nó tiêu đời rồi' rồi gửi cho nhau những icon ăn mừng."
Cô ta cúi đầu như thể không dám nghe thêm nữa.
Tôi cúi người lại gần cô ta, giọng nói mang theo sự thờ ơ bệnh hoạn: "Những tin đồn đó đẩy tôi xuống vực thẳm, tiền đồ tan tành. Tất cả những kẻ tham gia làm hại tôi thì tôi sẽ không tha cho một ai."
Cô ta nhắm mắt lại như thể không còn chịu đựng nổi nữa.
Hơi thở trở nên nông và dồn dập.
"Nực cười nhất là cậu coi tôi là hòm thư tâm sự, là bạn trai ảo, là đối tượng để cậu trút bầu tâm sự không chút phòng bị vào đêm khuya."
"Cậu đã trao khía cạnh chân thật nhất của mình vào tay người mà cậu từng hãm hại."
"Cậu cứ mãi đi tìm sự an ủi và đồng hành từ chính người mà cậu đã tự tay hủy hoại."
"Nhưng cậu chưa bao giờ nghĩ tới, 'anh ta' ở phía bên kia màn hình chính là 'cô ta' mà cậu sợ phải đối mặt nhất."
"Giờ cậu biết rồi đấy, tôi là con gái, là bạn cùng phòng cũ của cậu, là 'gái bao' trong bài đăng của cậu, cũng là người từng bị cậu giẫm đạp xuống bùn nhơ, giờ phút này cảm thấy thế nào?"
"Đã vậy cậu thích đăng bài đến thế, thích để người lạ vây xem cuộc sống của mình, phán xét người bên cạnh mình... Vậy bài cuối cùng này, tôi viết thay cậu."
"Tiêu đề cứ dùng câu cậu thích nhất đi... 'Người nguy hiểm nhất lại chính là người bên cạnh'."
"Nội dung cứ mượn định dạng bài đăng gốc của cậu, chỉ là lần này, nhân vật chính đổi thành chính cậu."
07
Tôi nhặt chiếc điện thoại rơi bên gối của cô ta lên.
Màn hình vẫn còn sáng, tôi nhấn vào trang chỉnh sửa diễn đàn.
Đầu ngón tay dừng lại trên bàn phím một lát rồi chậm rãi hạ xuống.
Một đoạn văn bản dần hiện ra từng chữ sau con trỏ [Tôi quen một cô gái trên mạng, ngày nào cũng nhắn với cô ấy đến tận nửa đêm nhưng nhắn mãi thì phát hiện trên người cô ấy ẩn chứa rất nhiều chi tiết khiến tôi sợ hãi!
