Sau Một Đêm, Ta Thành Thê Tử Của Thế Tử - Chương 6

Cập nhật lúc: 06/09/2026 09:02

Trưởng công chúa nghe xong lập tức đập mạnh xuống bàn.

"Hai mẹ con ngu xuẩn kia lại dám hãm hại con trai ta."

Nói đến đây, bà bỗng sực nhớ ra điều gì đó.

Bà nhìn Bùi Hành rồi hỏi.

"Vậy nên khoảng thời gian trước con nhất quyết đuổi bọn họ khỏi phủ cũng là vì chuyện này sao?"

Ta kinh ngạc nhìn sang hắn.

Kiếp này rõ ràng không hề xảy ra chuyện bị bắt gặp tại giường.

Không ngờ Bùi Hành vẫn âm thầm đuổi hai mẹ con kia ra khỏi phủ.

Bùi Hành khẽ gật đầu.

"Khi ấy con chỉ lấy cớ phẩm hạnh của bọn họ có vấn đề, tùy tiện tìm một lý do rồi đuổi đi trước, dù sao phụ thân vẫn chưa biết chuyện này."

Trưởng công chúa lập tức phất tay.

"Chuyện của phụ thân con, cứ để ta tự đi nói."

Bà nhìn Bùi Hành đang quỳ dưới đất rồi lại nhìn ta đang đứng phía sau lưng hắn.

Cuối cùng, bà chỉ có thể bất lực thở dài.

Bà nói.

"Đứng dậy đi, nhìn hai đứa như vậy, chẳng khác nào ta là người ác độc."

Sau đó, Trưởng công chúa kéo ta ngồi xuống bên cạnh mình, gương mặt cũng dần trở nên ôn hòa.

Bà mỉm cười hỏi.

"Được mấy tháng rồi?"

Ta thành thật đáp.

"Đã hơn hai tháng rồi ạ."

Trưởng công chúa khẽ gật đầu, sau đó quay sang chất vấn Bùi Hành.

“Hai đứa định khi nào thành thân?”

"Chuyện này phải mau ch.óng chọn ngày lành mới được."

Bùi Hành khẽ hắng giọng hai tiếng, sau đó chậm rãi lùi về phía sau nửa bước.

Hắn bình tĩnh đáp.

"Con và Ưng Ưng không có ý định thành thân."

Trưởng công chúa không thể tin nổi mà ngẩng đầu nhìn hắn, suýt chút nữa tức đến ngất đi.

Bà hoàn toàn không thể hiểu nổi con trai mình lại kém cỏi đến mức này.

Đã có con rồi, vậy mà người ta vẫn không chịu gả cho hắn.

Trưởng công chúa càng nghĩ càng tức giận, trước mắt cũng dần tối sầm, suýt nữa lại ngã đi ngay tại chỗ.

Bùi Hành đề nghị Trưởng công chúa giả vờ cáo bệnh, lấy cớ phải xuôi về phương Nam để tĩnh dưỡng sức khỏe, đồng thời bà sẽ nói rằng ta có duyên với mình trong buổi yến tiệc, vì thế muốn đưa ta cùng đi.

Để che mắt người ngoài, bà còn chọn thêm hai vị tiểu thư thế gia khác cùng đồng hành.

Bùi Hành cũng lấy danh nghĩa phụng dưỡng mẫu thân, dương nhiên sẽ rời khỏi kinh thành.

Mẫu thân hiểu rằng đây chắc chắn là cơ hội ta phải vất vả lắm mới giành được, vì vậy không nói hai lời đã lập tức bắt tay vào thu xếp hành lý cho ta.

Chủ mẫu cũng sai người gọi ta sang một chuyến.

Bà nhìn ta rồi nói.

"Được Trưởng công chúa để mắt tới chính là phúc phận của ngươi, ra ngoài không được hành xử lỗ mãng, nhưng cũng tuyệt đối không được để người khác xem thường nữ t.ử Tạ gia chúng ta."

Nói xong, bà nhét xấp ngân phiếu đã chuẩn bị sẵn vào tay ta.

Ta cũng không từ chối, chỉ cúi đầu cung kính tạ ơn.

Trước lúc khởi hành, mẫu thân vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, nhìn đi nhìn lại hết lần này đến lần khác, dường như chẳng nỡ buông.

Biểu ca cũng đích thân đến tiễn ta.

Huynh ấy mua vài món điểm tâm, bảo ta mang theo ăn dọc đường cho đỡ buồn miệng.

Ta mỉm cười nói.

"Vậy muội xin chúc biểu ca sớm ngày đề tên bảng vàng."

Cốc Vũ đỡ ta bước lên xe, vừa vén rèm đã nhìn thấy Bùi Hành ngồi sẵn bên trong.

Sợ người ngoài nhận ra điều khác thường, ta chỉ có thể giả vờ như không có chuyện gì, bình thản chui vào trong xe.

Đợi xe ngựa đi ra khỏi phủ, ta mới quay sang hỏi.

"Sao ngài cũng ngồi ở đây?"

Bùi Hành thuận tay lấy một chiếc gối mềm, cẩn thận kê sau lưng ta.

Hắn bình thản đáp.

"Đường xá xa xôi, có ta ở đây, nàng sẽ an toàn hơn."

Nghĩ lại cũng thấy có lý, thêm một người đồng hành trên đường cũng chẳng phải chuyện xấu.

Ta nằm xuống chiếc sập nhỏ trong xe, sau đó lấy một quyển thoại bản ra đọc.

Vừa hay trong số những món biểu ca mua có loại quả chua mà ta vô cùng yêu thích.

Ta ăn được hơn nửa mới dần cảm thấy có điều không đúng.

Bùi Hành vì sao cứ nhìn chằm chằm ta mãi như vậy?

Ta thử đưa miếng quả trong tay về phía hắn rồi hỏi.

"Ngài có muốn ăn không?"

Bùi Hành khẽ cau mày, dường như không hiểu ý ta.

Sau đó hắn nắm lấy cổ tay ta, đưa món ấy trở lại bên miệng ta.

Hắn nói.

"Nàng cứ ăn đi."

Hắn im lặng chờ một lúc, thấy ta không có động tĩnh gì thêm thì rốt cuộc không nhịn được mà hỏi.

"Vì sao nàng không ăn đồ ta mua?"

Ta ngẩn người.

"Hả?"

Nhìn theo hướng tay Bùi Hành chỉ, lúc ấy ta mới phát hiện hắn cũng đã chuẩn bị sẵn một ít đồ ăn.

Hóa ra từ nãy đến giờ hắn chỉ đang để ý chuyện này.

Ta thuận tay cầm lấy một miếng quả khô do hắn mua, c.ắ.n một miếng rồi nói.

"Chẳng qua chỉ là tiện tay thôi mà, như vậy đã được chưa?"

Bùi Hành mím c.h.ặ.t môi, cũng không biết đang âm thầm suy nghĩ điều gì.

Một lát sau, hắn đột nhiên hỏi.

"Trước đây nàng từng nói mình không có người trong lòng, cũng chưa từng có hôn ước, lời ấy có thật không?"

Ta không hiểu vì sao hắn lại bất ngờ hỏi đến chuyện này, chỉ ngẩn người rồi đáp.

"Dĩ nhiên là thật."

Chẳng lẽ hắn lo sau này ta sẽ tìm một người khác làm kế phụ cho đứa trẻ?

Nghĩ đến đây, ta đặt miếng quả khô xuống, sau đó cầm tay Bùi Hành đặt lên bụng mình.

Ta dịu giọng nói.

"Ngài không cần lo lắng, ngài chính là phụ thân duy nhất của nó."

Bùi Hành để tâm đến đứa trẻ như vậy, đối với ta mà nói cũng là một chuyện tốt.

Có thêm sự yêu thương của phụ thân, cuộc sống sau này của nó cũng xem như có thêm một tầng bảo đảm.

Bùi Hành nhìn bụng ta đến thất thần, hồi lâu sau mới từ từ cúi người xuống.

Gò má hắn khẽ áp sát vào bụng ta, khiến hơi thở của ta cũng bất giác chậm lại.

Giọng nói của Bùi Hành từ phía dưới truyền lên.

"Ưng Ưng, đây là đứa con đầu lòng của chúng ta."

Quả thật, tính cả kiếp trước lẫn kiếp này, chúng ta cũng chỉ có duy nhất đứa trẻ này.

Thảo nào Bùi Hành lại coi trọng nó đến vậy.

Xe ngựa đi suốt nửa tháng mới tới nơi.

Đường xá quá mức xa xôi, cả thân thể lẫn tinh thần ta đều mỏi mệt, vừa bước vào phủ đã lập tức đổ bệnh.

Ban ngày Bùi Hành còn phải ra ngoài xử lý công việc, vì thế chuyện chăm sóc ta đều do Trưởng công chúa đích thân đảm nhận.

Bà dịu dàng dỗ dành.

"Đứa trẻ ngoan, uống t.h.u.ố.c trước đã."

Ta nhìn bát t.h.u.ố.c đen đặc trước mặt, càng uống càng cảm thấy tủi thân, nước mắt gần như sắp rơi xuống.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Một Đêm, Ta Thành Thê Tử Của Thế Tử - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD