Sáu Năm Sau Chia Tay, Luật Sư Hạ Yêu Lại Lần Nữa - Chương 241
Cập nhật lúc: 21/04/2026 07:49
“Tôi nói linh tinh hay cô nói linh tinh? Cô có biết mô hình kinh doanh hot nhất bây giờ gọi là kinh tế tuần hoàn không? Phong cách sống thịnh hành nhất gọi là thời trang bền vững không? Chúng tôi làm đồ xa xỉ đã qua sử dụng, vừa giải quyết lãng phí hàng hiệu, vừa giúp nhiều người tiếp cận thiết kế tốt với giá hợp lý. Chúng tôi là người khai thác và truyền giá trị, là giúp những món đồ tốt tìm được người phù hợp. Cô chẳng hiểu gì mà ở đây nói bừa, tôi nghe cũng thấy cô thật nông cạn!”
“Cô…”
“Đừng ‘cô’ với ‘tôi’ nữa. Chu Vũ Vy, tôi nói cho cô biết, ‘đống rác’ tôi thu còn có thể đắt hơn đồ mới cô đang mang, thậm chí còn tăng giá. Cô dựa vào đâu mà coi thường người khác? Còn nữa, tôi mở cửa hàng bằng năng lực của mình, không trộm không cướp, làm ăn đàng hoàng, từng đồng tôi kiếm được đều do tôi tự nỗ lực, chẳng phải còn có khí phách hơn việc tiêu tiền đàn ông của cô sao?”
Cái miệng của Tô Vân Khê rất lanh lợi, nếu thật sự cãi nhau, không mấy ai nói lại cô.
Chu Vũ Vy bị nói đến nghẹn họng, sắc mặt hoàn toàn thay đổi.
Cô ta xoay xoay chiếc nhẫn kim cương lớn trên tay, cố tỏ ra bình tĩnh: “Nhìn cô gấp gáp kìa, nói cho cùng chẳng phải vì Hoắc tổng không yêu cô sao? Nếu anh ta thật sự coi cô ra gì, sao lại để cô vất vả thế này? Nhìn cô đi, mặt mộc, đến thời gian trang điểm cũng không có! Phụ nữ không được chồng yêu mới phải tự mình cứng rắn kiếm mấy đồng lẻ đó!”
Tô Vân Khê khựng lại.
Sao Chu Vũ Vy có thể biết, cô không có thời gian trang điểm là vì tối qua bị Hoắc Dục Châu hành đến t.h.ả.m, ngủ quên!
Dĩ nhiên chuyện này không thể nói ra.
“Ra là định nghĩa ‘tình yêu’ của cô nông cạn vậy à? Được được, vậy cô cứ cầm tiêu chuẩn đó đi đ.á.n.h giá cả thế giới đi, tôi không tham gia.” Tô Vân Khê đứng dậy, “Túi của cô tôi cũng không cần nữa, dù sao với tầm nhìn và gu của cô, chắc tôi cũng không thích nổi.”
Nói xong, Tô Vân Khê xoay người rời đi.
Cô không biết, phía quầy lễ tân, Trịnh Tân vẫn đứng đó lặng lẽ xem kịch.
Xem xong, anh ta còn không quên nhắn tin báo cáo với ông chủ: “Hoắc tổng, có người nói anh không yêu phu nhân!”
**
Khi Tô Vân Khê trở về cửa tiệm, Đông Đông đang bảo dưỡng một chiếc Chanel.
Nghe tiếng chuông cửa, Đông Đông ngẩng đầu nhìn qua:
“Chị Vân Khê, chị về nhanh vậy…”
Câu nói còn chưa dứt thì dừng lại.
Bởi vì sắc mặt của Tô Vân Khê không được tốt lắm, giống như vừa nuốt phải một con ruồi, nhả ra không được mà nuốt xuống cũng không xong, nghẹn đến khó chịu.
Đông Đông dè dặt bước lại gần:
“Sao vậy? Cái túi đó có vấn đề à?”
Tô Vân Khê ngồi xuống sofa, cả người ngả ra sau:
“Túi có vấn đề hay không thì chưa biết, nhưng cái người đó chắc chắn có vấn đề, đầu óc có vấn đề!”
“Người gì mà lại có thể khiến chị Vân Khê nổi nóng vậy?”
Cửa hàng đồ second-hand của họ mở đã lâu, gặp đủ loại khách kỳ quái, Tô Vân Khê đều xử lý rất bình tĩnh. Hôm nay lại bị chọc giận đến mức này, đúng là hiếm thấy.
Tô Vân Khê im lặng vài giây để bình tĩnh lại.
Đúng vậy, tại sao cô lại tức giận như vậy?
Câu “đi nhặt ve chai” của Chu Vũ Vi thật sự có sức công kích lớn đến thế sao? Hay là… điều khiến cô khó chịu là Hoắc Dục Châu không yêu cô?
Nhưng cô và Hoắc Dục Châu là hôn nhân liên hôn, việc anh không yêu cô là chuyện quá rõ ràng, cô vẫn luôn biết mà. Vậy tại sao hôm nay lại đột nhiên để tâm như thế?
Tô Vân Khê bỗng thấy bản thân cũng có chút không bình thường.
Cô vội vàng đứng dậy khỏi sofa.
“Đông Đông, em đi nghỉ đi, cái túi đó để chị làm.”
“Em… em đi nghỉ?” Đông Đông sợ hãi, “Chị Vân Khê, em làm sai gì rồi à? Chị không phải định đuổi việc em chứ?”
“Ngốc à, nghĩ gì vậy? Chị chỉ là thấy mình cần bận rộn lên một chút, nếu không đầu óc cứ suy nghĩ lung tung.”
Tô Vân Khê đeo găng tay, bắt đầu xử lý đống túi của mình.
Quả nhiên, bận rộn cả ngày, tinh thần sảng khoái hẳn, trong đầu không còn những suy nghĩ vẩn vơ nữa.
Vẫn là cảm giác làm việc khiến người ta an tâm nhất.
Cái gì mà “nhặt ve chai”, rõ ràng đây là đam mê của cô.
Buổi tối, Đông Đông có việc gia đình nên tan làm sớm. Trong tiệm hôm nay Tô Vân Khê nhận thêm hai chiếc túi, chờ cô chụp ảnh, nhập dữ liệu xong, ngẩng đầu lên thì trời đã tối.
Cô xoa cổ, vừa ngồi xuống chuẩn bị gọi đồ ăn thì chuông gió trước cửa leng keng vang lên.
Tô Vân Khê tưởng có khách, ngẩng đầu nhìn, không ngờ lại thấy Hoắc Dục Châu đứng ở cửa.
Anh sao lại đến đây?
Đây là lần đầu tiên Hoắc Dục Châu đến cửa hàng của cô.
Ánh đèn sáng trong tiệm chiếu lên người anh, làm nổi bật từng đường nét trên gương mặt.
Anh đứng đó, tay cầm chìa khóa xe, ánh mắt dừng lại trên người cô.
“Vẫn còn bận à?” anh hỏi.
“Cũng sắp xong rồi, anh đến đây làm gì?”
“Đón em.”
“Đón em?” Tô Vân Khê như nghe chuyện hoang đường.
“Anh đón vợ mình tan làm, em ngạc nhiên cái gì?”
“Kết hôn lâu vậy rồi, anh chưa từng đón em lần nào, anh nói xem em không ngạc nhiên sao được.”
“Lỗi của anh.” Anh nói rất thành khẩn, “Sau này sẽ thường xuyên đến đón em.”
Tô Vân Khê nhìn anh.
Hoắc Dục Châu bước đến trước mặt cô:
“Xong việc thì đi với anh, anh đưa em đi dự một bữa tiệc.”
“Tiệc gì?”
“Tổng giám đốc nhỏ nhà Đức Hữu và vợ anh ta.”
“Em còn chẳng quen họ, anh đưa em đi làm gì?”
“Đi ăn.”
“Chỉ ăn thôi?”
“Ừ, em chỉ cần ngồi đó ăn là được.”
