Say Tình Nơi Đầu Môi - Chương 6:

Cập nhật lúc: 25/02/2026 07:02

Rất nhanh, từ phòng bên cạnh vang lên tiếng gầm của đàn ông và tiếng thét ch.ói tai của phụ nữ.

Ôn Chiêu Ninh lập tức hiểu ra. Từ lúc Tôn Linh bỏ t.h.u.ố.c cô, cho đến màn bắt gian rình rang lúc này, tất cả đều là cái bẫy bẩn thỉu do Lục Hằng Vũ sắp đặt. Chỉ là không biết khâu nào xảy ra sai sót, cô lại bị đưa nhầm vào phòng của Hạ Hoài Khâm.

Hạ Hoài Khâm cũng nhanh ch.óng hiểu rõ đầu đuôi sự việc.

Anh bước đến bức tường giáp với phòng bên cạnh, nghiêng tai nghe vài giây, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh.

“Chồng cô vì muốn khiến cô ra đi tay trắng khi ly hôn, đúng là hao tâm tổn trí.” Anh cố ý nhấn mạnh bốn chữ “chồng cô”.

Ôn Chiêu Ninh và Lục Hằng Vũ kết hôn nhiều năm như vậy, nhưng chưa từng cảm nhận được mối quan hệ gắn bó kiểu “một người vinh thì cả hai cùng vinh, một người tổn thì cả hai cùng tổn”. Nhưng lúc này, vì thủ đoạn hèn hạ của Lục Hằng Vũ, cô thật sự cảm thấy xấu hổ.

Đương nhiên, cũng có cả nỗi sợ hãi.

May mà cô bị đưa nhầm phòng, nếu không, lúc này cô đã bị tên vô sỉ Lục Hằng Vũ đứng trên đỉnh cao đạo đức mà phán xét rồi.

Lục Hằng Vũ ở phòng bên cạnh nhanh ch.óng phát hiện mình bắt nhầm người.

“Chuyện gì vậy? Người đâu? Không phải nói Ôn Chiêu Ninh đang vụng trộm ở đây sao? Người đâu? Người đâu?”

Bên ngoài im lặng vài giây.

“Là phòng này mà.”

“Có khi nào đưa nhầm rồi, là phòng bên cạnh?”

Tiếng bước chân đầy tức giận đi về phía phòng của Hạ Hoài Khâm.

“Bịch! Bịch! Bịch!”

Lục Hằng Vũ bắt đầu đập cửa phòng anh.

Tiếng đập cửa thô bạo như tiếng trống dội, nện mạnh vào tim Ôn Chiêu Ninh.

“Mở cửa! Ôn Chiêu Ninh, cút ra đây cho tôi! Đôi gian phu dâm phụ, cút ra đây!”

Ôn Chiêu Ninh hoảng loạn. Lục Hằng Vũ là loại người ngang ngược bá đạo, không đạt mục đích sẽ không dừng lại. Một khi anh ta muốn mở cánh cửa này, thì hôm nay dù có tháo tung cánh cửa ra, anh ta cũng nhất định sẽ làm.

Cô không thể bị bắt gian như vậy, tuyệt đối không thể.

Ôn Chiêu Ninh ngẩng đầu, nhìn về phía Hạ Hoài Khâm.

“Giúp tôi…” cô khẽ nói.

Hạ Hoài Khâm vô cớ bị cuốn vào rắc rối, giữa hàng mày hiện lên chút không kiên nhẫn, nhưng vẻ mặt vẫn rất bình tĩnh, thậm chí có phần lạnh nhạt.

Anh không lập tức đáp lại, cũng không có ý định đi mở cửa hay làm gì, chỉ lặng lẽ nhìn Ôn Chiêu Ninh.

“Tại sao tôi phải giúp cô?”

“Bây giờ tôi đang ở trong phòng của anh, chúng ta là châu chấu trên cùng một sợi dây.”

“Tôi chưa chạm vào cô, tôi không phải gian phu của cô. Cho dù anh ta xông vào, cũng không làm gì được tôi.” Giọng Hạ Hoài Khâm mang theo sự thản nhiên như không liên quan đến mình, “Ngược lại là cô, tự ý xông vào phòng tôi, đã cấu thành xâm phạm dân sự, là hành vi vi phạm pháp luật.”

Một câu nói như chậu nước đá, dội từ đầu xuống người Ôn Chiêu Ninh.

“Ôn Chiêu Ninh, cô còn không ra tôi sẽ đập cửa! Tôi sẽ để tất cả mọi người xem, cô đã sau lưng tôi vụng trộm như thế nào!”

Cửa phòng vẫn không mở, Lục Hằng Vũ dường như càng thêm chắc chắn cô đang ở trong phòng này.

Một bên là người chồng tồi tệ như ch.ó điên, một bên là bạn trai cũ bỏ đá xuống giếng, Ôn Chiêu Ninh cảm thấy mình đã bị dồn vào đường cùng.

Được, nếu tất cả đều ép cô, thì đừng trách cô ngọc đá cùng tan.

Ôn Chiêu Ninh suy nghĩ vài giây, đột nhiên bước nhanh đến trước mặt Hạ Hoài Khâm, kiễng chân, hai tay nhanh ch.óng vòng qua cổ anh, trước khi anh kịp phản ứng, cô cúi đầu hôn mạnh lên vùng da trần bên cổ anh.

Không phải lướt qua hời hợt, mà là dốc hết tất cả, dùng sức mút mạnh.

Cơ thể Hạ Hoài Khâm lập tức cứng đờ. Anh có thể cảm nhận rõ ràng xúc cảm mềm mại ấm nóng xen lẫn chút đau nhẹ nơi cổ, cùng hương thơm nhàn nhạt từ người cô. Chiêu này của Ôn Chiêu Ninh hoàn toàn vượt ngoài dự đoán của anh.

“Ôn Chiêu Ninh! Cô điên rồi!”

Hạ Hoài Khâm đẩy cô ra, nhưng đã muộn. Trên cổ anh, một dấu hôn đỏ tươi nhanh ch.óng hiện rõ.

“Tôi chưa chạm vào anh, nhưng tôi đã chạm vào anh rồi. Bây giờ anh chính là gian phu của tôi.” Ôn Chiêu Ninh thở nhẹ vì dùng sức quá mạnh, hai má đỏ lên bất thường, “Hạ Hoài Khâm, là cùng nhau bị bắt gian, hay là giúp tôi, anh tự quyết định đi.”

Cô nhìn thẳng vào mắt anh, khóe môi cong lên một nụ cười vừa thê lương vừa khiêu khích.

Hạ Hoài Khâm giơ tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào vùng da vừa bị cô hôn.

“Rất tốt.” Giọng anh trầm thấp, khàn đi vài phần, “Ôn Chiêu Ninh, cô có gan.”

“Mở cửa! Mau mở cửa!”

Bên ngoài, giọng của Lục Hằng Vũ càng lúc càng mất kiên nhẫn.

Hạ Hoài Khâm liếc mắt ra hiệu cho Ôn Chiêu Ninh, bảo cô vào nhà vệ sinh trốn.

Ôn Chiêu Ninh gật đầu, vội vàng trốn vào nhà vệ sinh.

Hạ Hoài Khâm xoay người, bước chân trầm ổn đi về phía cánh cửa đang bị đập ầm ầm, đưa tay kéo mạnh cửa ra.

Ngoài cửa, Lục Hằng Vũ đang chuẩn bị giơ chân đạp cửa, thấy có người mở, động tác của hắn khựng lại giữa không trung.

Hạ Hoài Khâm liếc nhìn Lục Hằng Vũ và hai người đàn ông phía sau hắn đang giơ điện thoại, dường như đang quay video: “Các vị đứng trước cửa phòng tôi làm ầm ĩ như vậy, là có việc gì sao?”

Lục Hằng Vũ không ngờ người mở cửa lại là một người đàn ông khí độ bất phàm như vậy, quan trọng nhất là trên người người đàn ông này hoàn toàn không có chút hoảng loạn nào của kẻ bị “bắt gian tại trận”.

“Tôi tìm vợ tôi!” Ánh mắt Lục Hằng Vũ liếc vào trong phòng, nghển cổ hét lớn: “Ôn Chiêu Ninh, tôi biết cô ở trong đó, mau cút ra đây cho tôi!”

Hắn không chỉ hét, còn định xông vào tìm.

Hạ Hoài Khâm giơ tay chặn ngang, ngăn hắn lại.

“Ngài Lục, chưa được sự đồng ý của tôi mà tự ý xông vào phòng tôi là hành vi vi phạm pháp luật.”

Lục Hằng Vũ nheo mắt, đ.á.n.h giá lại Hạ Hoài Khâm: “Anh quen tôi?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Say Tình Nơi Đầu Môi - Chương 6: Chương 6: | MonkeyD