Sếp Tổng, Anh Cầm Tinh Con Chó À? - Chương 1

Cập nhật lúc: 04/07/2026 17:03

Làm trợ lý tổng tài đã chẳng dễ dàng gì.

Làm một trợ lý tổng tài mang danh "kẻ phản bội" lại càng khó hơn gấp bội.

May mà tôi là đứa một lòng vì tiền, nên lúc nào cũng có thể vượt khó vươn lên.

Lúc này, Yến Quy Thanh ngồi bên cạnh bỗng lên tiếng hỏi tôi: "Ngày mai có lịch trình gì không?"

Tôi thuận miệng đọc làu làu toàn bộ các hoạt động trong ngày kèm theo thời gian cụ thể: "Trên đây là những lịch trình tôi đã xác nhận lại thời gian, đến lúc đó cứ để bác Lưu đi theo chúng ta là được ạ."

Mọi lịch trình của Yến Quy Thanh đều nằm lòng trong đầu tôi.

Có đôi khi, chính tôi cũng thấy mình sinh ra để làm công việc này.

Thế nhưng ngay sau đó, Yến Quy Thanh lại bảo: "Hủy bữa tiệc tối mai giúp tôi đi, tôi có chút việc bận."

Hỏng rồi.

Tiếng chuông cảnh báo trong đầu tôi bắt đầu reo vang.

Nhưng là một trợ lý chuyên nghiệp, tôi không có quyền hỏi nhiều hay chất vấn cấp trên.

Tôi chỉ chuyên nghiệp hỏi lại: "Yến tổng, có cần tôi sắp xếp xe cho anh không?"

Yến Quy Thanh lắc đầu: "Không cần, tối mai mọi người không cần đi theo đâu, là việc riêng của tôi."

Lâm Thuật tôi trên không sợ tăng ca, dưới không sợ trừ lương.

Điều tôi sợ nhất chính là hai chữ "việc riêng" của Yến Quy Thanh.

Tôi gật đầu, lập tức ghi nhận trên máy tính bảng: "Vâng thưa Yến tổng, tôi sẽ hủy giúp anh tiệc tối mai. Nếu không còn việc gì nữa, tôi xin phép ra ngoài trước."

Yến Quy Thanh gật đầu, không nói gì thêm.

Nhưng ngay khi tôi vừa quay người bước đi, anh lại đột ngột gọi giật lại: "Khoan đã, tối ngày kia tôi có lịch gì không?"

Tôi quay lại đáp: "Tối ngày kia, anh có hẹn ăn tối với Lưu thiếu ạ."

Anh khẽ mỉm cười: "Cậu ta thì càng dễ rồi, hủy luôn giúp tôi đi."

Đúng là báo động đỏ mà!

Hai tối liên tiếp đều bận việc riêng, không lẽ anh ta có bồ nhí bên ngoài thật rồi sao?

"Vâng, tôi sẽ liên hệ với Lưu thiếu."

Miệng thì thưa gửi lưu loát, nhưng trong lòng tôi đã nảy ra một kế hoạch đơn giản nhất.

Nói có sách, mách có chứng.

Xem ra... tôi phải đích thân bám theo thôi.

Tối hôm đó, tôi vội vã giải quyết xong đống công việc tồn đọng.

Tôi cởi bỏ bộ váy công sở cứng nhắc hằng ngày, thay bằng một bộ quần áo năng động, thoải mái.

Ngay cả mái tóc mọi khi vẫn b.úi gọn gàng, nghiêm túc giờ cũng được xõa tung ra.

Để ngụy trang kỹ hơn, tôi còn đeo thêm một chiếc kính gọng đen.

Tôi thật thà báo cáo tình hình với Tư Lung Trúc – bạn gái của Yến Quy Thanh:

[Chị ơi, tối nay em có cần bám theo bạn trai chị không? Anh ấy có lịch trình riêng tư.]

Bên kia lập tức phản hồi:

[Theo chứ, em phải bám sát vào cho chị, tốt nhất là ở cạnh nhau cả đêm luôn đi.]

Có lời này của bà chủ là tôi yên tâm rồi.

Vừa bước ra khỏi cổng công ty, tôi đã bị đồng nghiệp giữ lại: "Ơ, trợ lý Lâm, trùng hợp quá, đi ăn tối chung không? Tối nay tụi mình tụ tập ăn thịt nướng này."

Tôi xua tay lia lịa: "Thôi thôi, tôi có hẹn có việc bận rồi."

Trong lòng tôi đang cuống cuồng hết cả lên, chiếc xe của Yến Quy Thanh đã chạy ra khỏi hầm gửi xe rồi.

Con xe máy điện cà tàng của tôi chắc chắn là đuổi không kịp.

Tôi vội vàng lao ra đường vẫy ngay một chiếc taxi.

Bác tài xế nhìn tôi đầy nghi ngờ: "Này cô bé, tôi bảo này, tự dưng đi bám đuôi xe người ta làm gì, tôi không làm mấy chuyện phạm pháp đâu đấy nhé."

Trong lúc cuống quá, tôi lỡ miệng nói bừa: "Người ngồi trong xe là bạn trai cháu, cháu nghi ngờ anh ta bắt cá hai tay."

Nghe xong, bác tài liền biến thành một ông chú nhiệt tình chính nghĩa, lập tức nhấn ga phóng vọt đi: "Cô bé cứ yên tâm, đã có bác Vương này ra tay thì không có con mồi nào sổng được đâu!"

Suốt chặng đường, tôi căng mắt ra nhìn, không dám chớp lấy một cái vì sợ mất dấu.

Bác Vương vẫn vừa lái xe vừa khuyên nhủ tôi: "Bác thấy cháu trông cũng xinh xắn thế này, nếu nó có bồ bịch thật thì cháu cũng đừng bốc đồng nhé. Mà lo gì, trên đời này thiếu gì đàn ông tốt."

Tôi gật đầu: "Vâng ạ, cháu cảm ơn bác, cháu sẽ giữ bình tĩnh."

Gừng càng già càng cay, có những đoạn gặp đèn đỏ suýt mất dấu, bác tài vẫn lách vào đường tắt để đuổi kịp.

Sau một màn rượt đuổi nghẹt thở như phim hành động, tôi đã thuận lợi bám theo xe của Yến Quy Thanh đến nơi.

Ngay khi anh bước xuống xe, tôi vội vàng quét mã trả tiền: "Bác ơi, cháu gửi tiền, cảm ơn bác nhiều ạ!"

Xe dừng lại trước cửa một quán bar.

Đây đúng là nơi rất dễ xảy ra chuyện mờ ám.

Bác Vương còn dặn với theo: "Cô bé ơi đừng kích động nhé, có động chân động tay thì con gái cũng không đ.á.n.h lại đàn ông được đâu."

Lời bác vừa dứt, tôi đã thấy một người phụ nữ lạ mặt bước ra đón tiếp anh rất vồn vã.

Thậm chí hai người họ còn ôm nhau một cái.

Mấy sợi tóc trên đầu tôi lúc này cứ như dựng đứng hết cả lên vì tức giùm chính thất!

Máu hóng hớt của bác tài lại nổi lên: "Hay là bác đợi cháu ở ngoài này nhé? Không tính thêm tiền đâu, bác chỉ muốn xem thử..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sếp Tổng, Anh Cầm Tinh Con Chó À? - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD